Độc Bộ Thành Tiên
Hắc Hùng gầm nhẹ một tiếng, thả Lục Tiểu Thiên xuống đất, sải bước đi về phía trước, dọn dẹp đống đá vụn rơi ra trên đất, mở ra động phủ.

Mông Lục Tiểu Thiên đau nhức khi bị thả rơi xuống đất, nhưng hắn không dám phát ra tiếng động, sợ rằng làm lão giả hắc bào đang khống chế phi kiếm kia không vui.

Đây là Tiên Nhân trong truyền thuyết mới có thủ đoạn như vậy, lại để cho hắn gặp phải.

Ngày trước khi hắn làm tạp dịch đi qua giáo trường của Lôi Đao Môn, nhìn thấy đám võ sư lợi hại đó, một đao hạ xuống cũng có thể bổ đôi một khối cự thạch.

Nhưng bọn họ chỉ làm được vài lần thì nội lực đã hao hết, không thể tiếp tục.

Còn lão giả hắc bào trước mặt này lại sử dụng phi kiếm, chỉ cần vài động tác liền có thể từ trên vách núi mở ra một cái động phủ cực lớn.

Một lần tao ngộ kỳ lạ như vậy lại bị bản thân gặp phải.

Thực sự thì việc mở động phủ không dễ dàng như những gì Lục Tiểu Thiên nhìn thấy.

Trong quá trình đó, trên mặt lão giả hắc bào chảy ra từng giọt mồ hôi, còn phải đả tọa nghỉ ngơi một lần. Nhưng cho dù như vậy, sự lợi hại của lão giả hắc bào cũng vượt qua những gì mà Lục Tiểu Thiên tưởng tượng.

Phòng luyện công, phòng luyện đan, phòng linh thú, phòng ngủ, mật thất... Không sai biệt lắm đều đủ cả.

Lão giả hắc bào miệng niệm vài chữ rồi vung tay lên, kim sắc phi kiếm liền biến nhỏ lại rồi bay vào trong tay áo rộng thùng thình.

- Theo ta vào.

Lão giả hắc bào đảo mắt qua Lục Tiểu Thiên, dùng giọng điệu không cho phản đối nói.

Lục Tiểu Thiên không chút hoài nghi, nếu bản thân mà nói chữ “không”, nhất định sẽ bị con Hắc Hùng to lớn kia một ngụm nuốt mất, hơn nữa uy nghiêm của tiên nhân cũng khiến hắn không sinh ra được một chút phản kháng nào.



Chỉ là cảm thấy thái độ của lão giả hắc bào vô cùng lãnh đạm, có chút khó gần.

- Ngươi tên gì?

Sau khi vào trong hang động, lão giả hắc bào hỏi hắn với giọng khàn khàn.

- Ta tên Lục Tiểu Thiên.

- Ân, về sau ngươi theo ta học tập tu tiên thuật, kêu ngươi làm cái gì, ngươi làm cái đó, không được hỏi nhiều. Nếu không, ta sẽ quăng ngươi ra ngoài làm thức ăn cho con Hắc Hùng kia.

- Ta có thể học tu tiên thuật sao?

Lục Tiểu Thiên dù sao cũng còn nhỏ tuổi, sau khi nghe được lời nói của lão giả hắc bào, nhất thời vẻ mặt kinh hỉ.

Bất quá nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của lão giả hắc bào, trong lòng liền run lên, nhớ lại lời lão giả hắc bào vừa nói là không được hỏi nhiều, liền liên tục gật đầu nói.

- Dạ, dạ.

Nhìn thấy phản ứng của Lục Tiểu Thiên cũng không tệ lắm, lão giả hắc bào liền gật đầu.

Một đứa bé nhỏ tuổi như thế này, dưới ánh mắt dò xét của hắn còn có thể nói ra những lời như thế, tâm trí như vậy đã là rất tốt rồi.

Chỉ là Lục Tiểu Thiên tuổi còn nhỏ, sau này lão còn cần hắn xử lý rất nhiều việc lặt vặt, không có một chút thực lực cũng không được.

Đừng nói là một thằng nhóc, cho dù là một đại hán cường tráng cũng sẽ bị kiệt sức.

Lão giả hắc bào kiểm tra trong túi trữ vật, bên trong có vài quyển công pháp rồi cau mày suy nghĩ.

Tư chất của thằng nhóc trước mặt, lão cũng không thể xác định, là tốt hay là xấu? Thậm chí lão vô pháp xác định linh căn của Lục Tiểu Thiên là hệ nào.



Nếu như không phải trước mắt không có lựa chọn nào khác, lão cũng không mang Lục Tiểu Thiên tới nơi này.

Sau một hồi cân nhắc, lão giả hắc bào lấy ra một quyển Hỗn Nguyên Kinh do mình cướp được từ trong túi trữ vật của đệ tử Linh Tiêu Cung.

Quyển công pháp này không yêu cầu linh căn hệ gì, đối với việc tu luyện xong sẽ có phản ứng xấu nào hay không lão cũng không biết, chỉ có thể tạm thời thử một lần.

Quyển Hỗn Nguyên Kinh trên tay cũng không hoàn chỉnh, chỉ có thể tu luyện tới Luyện Khí trung kỳ.

Lão hiện tại đã tới cảnh giới Luyện Khí đại viên mãn rồi. Tuy Hỗn Nguyên Kinh lấy ra từ Linh Tiêu Cung, nhưng đối với lão mà nói, nó hoàn toàn là một cái gân gà, vừa lúc tiện nghi cho thằng nhóc này.

- Quyển công pháp này cho ngươi, ngươi có thể giữ lấy, bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ dạy ngươi tu luyện.

- Dạ, dạ!

Lục Tiểu Thiên còn muốn nói lời cảm tạ, nhưng khi nhìn sắc mặt lão, lời cảm ơn tới cổ họng cũng nuốt ngược lại, xem bộ dạng, đối phương cũng không phải muốn nhận hắn làm đệ tử.

Lão giả hắc bào giúp Lục Tiểu Thiên mở ra một căn phòng đá rất nhỏ. Lão chỉ đưa cho Lục Tiểu Thiên một miếng da thú để trải trên mặt đất cùng với vài món đồ dùng sinh hoạt rồi đuổi Lục Tiểu Thiên quay về phòng tự mình ngồi xếp bằng đả tọa.

Lúc nãy mở động phủ không chỉ tiêu hao pháp lực, còn tiêu hao thần thức do sử dụng phi kiếm quá lâu, cũng cần phải nghỉ ngơi khôi phục lại.

Sau khi về tới phòng mình, Lục Tiểu Thiên không nhịn được thần sắc vô cùng kích động, ôm chặt quyển Hỗn Nguyên Kinh vào lòng xem như là bảo bối.

Ở Lôi Đao Môn, hắn chỉ có thể làm một kẻ tạp dịch thấp hèn, mỗi ngày đều phải chẻ củi, cho ngựa ăn, quét dọn, đun nước.

Còn hiện tại, tuy vị lão giả hắc bào đó cũng không phải dễ gần, nhưng hắn có thể luyện tập pháp thuật của Tiên Nhân.

Sau này hắn cũng có thể giống như lão giả hắc bào, thao tác một thanh phi kiếm khai sơn phách đá một cách dễ dàng.

Lúc này trong căn phòng chỉ có miếng da thú đầy hoa văn không rõ của loài nào trải xuống làm giường, Lục Tiểu Thiên cũng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.