Năm tháng sau.
- Hỗn Nguyên Giả, nguyên khí chưa phân, hỗn độn quy nhất, sự bắt đầu của nguyên khí là sinh ra từ trong hỗn độn, ngoài sáng trong ám...
Lục Tiểu Thiên ngồi khoanh chân trên thảm rơm tại mảnh đất trống ngoài sơn động, yên lặng vận chuyển công pháp Hỗn Nguyên Kinh, ngưng thần bế khí, bài trừ tạp niệm, bảo hộ tinh, khí, thần.
Sau khi một tia nguyên khí trong thể nội tuần hoàn hết vòng chu thiên thứ hai, hắn liền thở ra một ngụm trọc khí.
Trước kia, khi chưa bước vào tầng thứ nhất của Luyện Khí kỳ, tia nguyên khí trong ngực Lục Tiểu Thiên vừa luyện ra liền lập tức tiêu tán.
Nhưng lúc này, tia nguyên khí từ trong miệng hắn bắn ra giống như một mũi tên ngắn.
Lục Tiểu Thiên tốn gần bốn tháng mới tiến vào được Luyện Khí kỳ tầng một, tới tháng thứ năm mới từ từ củng cố được một chút.
- Chết rồi, xém chút nữa quên cho Tiểu Lục Nghĩ ăn Linh Thú Đan.
Lục Tiểu Thiên vỗ trán. Ngoài sơn động, linh khí càng thêm nồng đậm do thời gian tu luyện vừa rồi dài hơn một chút gây nên. Lúc này, hắn mới định thần lại.
Lục Tiểu Thiên đứng lên, đôi chân nhỏ bé vội vàng chạy vào động phủ. Con Hắc Hùng ngoài cửa mở mắt ra nhìn thấy Lục Tiểu Thiên, liền lười biếng nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Lục Tiểu Thiên theo thói quen chạy tới mật thất của phòng luyện đan, lấy ra một cái bình nhỏ màu trắng rồi chạy tới phòng Linh thú.
Bên trong có một cái ao vuông bằng ngọc nhỏ cỡ một trượng, rải rác trên mặt ao là một số lá cây Bạch Huỳnh Thảo.
Bạch Huỳnh Thảo là một loại linh thảo cấp thấp, trên mặt lá lưu động một lớp ánh sáng mỏng manh màu trắng, thỉnh thoảng trên lá phát ra động tĩnh nhè nhẹ.
Lục Tiểu Thiên từ trong bình nhỏ màu trắng lấy ra mười mấy viên thuốc màu đen tỏa ra hương thơm kỳ lạ, rắc lên lá của Bạch Huỳnh Thảo.
Tê tê...
Trong ao ngọc lập tức có tiếng động vang lên, hơn hai mươi con kiến màu xanh lục lớn gấp năm sáu lần kiến bình thường từ trong kẽ lá bò ra, tranh nhau lao tới thú linh đan, há miệng nuốt lấy.
- Một con, hai con...
Tranh thủ lúc cho Tiểu Lục Nghĩ ăn, Lục Tiểu Thiên đếm lại số lượng. Sau khi không thấy thiếu con nào, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.
Nửa năm nay, lão giả hắc bào thường xuyên ra ngoài, Lục Tiểu Thiên ngoài tu luyện còn phải phụ trách giúp lão chăm sóc đám Tiểu Lục Nghĩ này.
Đám Tiểu Lục Nghĩ này là linh trùng cấp thấp, nuôi cũng không dễ. Gần nửa năm nay, chỉ mới nuôi được hơn hai mươi con. Một khi không đủ thức ăn, đám Tiểu Lục Nghĩ sẽ tàn sát lẫn nhau.
Hai tháng trước, cũng bởi vì Lục Tiểu Thiên cho ăn không kịp, có hai con Tiểu Lục Nghĩ bị những đồng loại khỏe mạnh hơn ăn thịt.
Vì chuyện này, Lục Tiểu Thiên bị lão giả hắc bào đánh hai mươi roi, đau đớn đến chết đi sống lại, nghỉ dưỡng ba ngày mới có thể đi lại được. Sau lần giáo huấn đó, Lục Tiểu Thiên vẫn luôn vô cùng cẩn thận.
Lục Tiểu Thiên dùng nút gỗ đậy miệng bình lại.
Đột nhiên, trên mặt đất xuất hiện một cái bóng dài. Trong lòng Lục Tiểu Thiên căng thẳng, nhưng rất nhanh liền thở phào, quay người lại. Quả nhiên, đó là lão giả hắc bào.
- Cảnh lão!
Lục Tiểu Thiên thi lễ với lão giả hắc bào.
- Ngươi biết là ta?
Tu vi của lão vượt xa Lục Tiểu Thiên. Vừa rồi lão mới xuất hiện ngoài cửa phòng Linh thú, Lục Tiểu Thiên gần như ngay lập tức cảm giác được. Lão giả hắc bào có chút kinh ngạc.
- Trên mặt đất có một bóng người mờ mờ, lại có Hắc Hùng bảo vệ ngay cửa động phủ, có thể vô thanh vô tức đi vào động phủ thì chỉ có Cảnh lão mà thôi.
Lục Tiểu Thiên thành thật đáp lời.
- Không tệ, tuổi còn nhỏ lại có đầu óc linh hoạt như vậy, trong đồng lứa cũng xem như kẻ xuất chúng.
Lão giả hắc bào gật đầu nói.
Lão thầm tiếc tiềm chất linh căn của đối phương hơi tệ một chút. Nếu là trước kia, cũng không phải không thể thu làm thân truyền đệ tử.
Chỉ là từ sau khi Địa Hỏa Cung bị diệt, nghĩ tới hai chữ “đệ tử”, mặt lão liền tối sầm lại.
- Ảnh Nghĩ cũng nuôi dưỡng rất tốt, đây là Tụ Khí Đan, thưởng cho ngươi.
Lão giả hắc bào lấy ra một bình đan dược từ trong người, vẫy tay một cái, bình đan dược liền bay tới trước người Lục Tiểu Thiên.
Lục Tiểu Thiên nhận lấy, liền mở nắp bình ra. Bên trong có một luồng hương thơm sảng khoái của đan dược bay vào mũi.
Hắn không khỏi vui mừng. Tụ Khí Đan là đan dược dành cho tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ, từ tầng một đến tầng ba đều có hiệu quả không tồi.
Viên đan dược này, đối với một kẻ mới Luyện Khí tầng một như hắn mà nói, có thể bằng ba tháng khổ luyện.
Lục Tiểu Thiên thu hồi viên đan dược rồi nhanh chóng cảm tạ.
- Chỉ cần ngươi làm tốt việc của mình, ta sẽ không bao giờ keo kiệt.
- Hỗn Nguyên Giả, nguyên khí chưa phân, hỗn độn quy nhất, sự bắt đầu của nguyên khí là sinh ra từ trong hỗn độn, ngoài sáng trong ám...
Lục Tiểu Thiên ngồi khoanh chân trên thảm rơm tại mảnh đất trống ngoài sơn động, yên lặng vận chuyển công pháp Hỗn Nguyên Kinh, ngưng thần bế khí, bài trừ tạp niệm, bảo hộ tinh, khí, thần.
Sau khi một tia nguyên khí trong thể nội tuần hoàn hết vòng chu thiên thứ hai, hắn liền thở ra một ngụm trọc khí.
Trước kia, khi chưa bước vào tầng thứ nhất của Luyện Khí kỳ, tia nguyên khí trong ngực Lục Tiểu Thiên vừa luyện ra liền lập tức tiêu tán.
Nhưng lúc này, tia nguyên khí từ trong miệng hắn bắn ra giống như một mũi tên ngắn.
Lục Tiểu Thiên tốn gần bốn tháng mới tiến vào được Luyện Khí kỳ tầng một, tới tháng thứ năm mới từ từ củng cố được một chút.
- Chết rồi, xém chút nữa quên cho Tiểu Lục Nghĩ ăn Linh Thú Đan.
Lục Tiểu Thiên vỗ trán. Ngoài sơn động, linh khí càng thêm nồng đậm do thời gian tu luyện vừa rồi dài hơn một chút gây nên. Lúc này, hắn mới định thần lại.
Lục Tiểu Thiên đứng lên, đôi chân nhỏ bé vội vàng chạy vào động phủ. Con Hắc Hùng ngoài cửa mở mắt ra nhìn thấy Lục Tiểu Thiên, liền lười biếng nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Lục Tiểu Thiên theo thói quen chạy tới mật thất của phòng luyện đan, lấy ra một cái bình nhỏ màu trắng rồi chạy tới phòng Linh thú.
Bên trong có một cái ao vuông bằng ngọc nhỏ cỡ một trượng, rải rác trên mặt ao là một số lá cây Bạch Huỳnh Thảo.
Bạch Huỳnh Thảo là một loại linh thảo cấp thấp, trên mặt lá lưu động một lớp ánh sáng mỏng manh màu trắng, thỉnh thoảng trên lá phát ra động tĩnh nhè nhẹ.
Lục Tiểu Thiên từ trong bình nhỏ màu trắng lấy ra mười mấy viên thuốc màu đen tỏa ra hương thơm kỳ lạ, rắc lên lá của Bạch Huỳnh Thảo.
Tê tê...
Trong ao ngọc lập tức có tiếng động vang lên, hơn hai mươi con kiến màu xanh lục lớn gấp năm sáu lần kiến bình thường từ trong kẽ lá bò ra, tranh nhau lao tới thú linh đan, há miệng nuốt lấy.
- Một con, hai con...
Tranh thủ lúc cho Tiểu Lục Nghĩ ăn, Lục Tiểu Thiên đếm lại số lượng. Sau khi không thấy thiếu con nào, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.
Nửa năm nay, lão giả hắc bào thường xuyên ra ngoài, Lục Tiểu Thiên ngoài tu luyện còn phải phụ trách giúp lão chăm sóc đám Tiểu Lục Nghĩ này.
Đám Tiểu Lục Nghĩ này là linh trùng cấp thấp, nuôi cũng không dễ. Gần nửa năm nay, chỉ mới nuôi được hơn hai mươi con. Một khi không đủ thức ăn, đám Tiểu Lục Nghĩ sẽ tàn sát lẫn nhau.
Hai tháng trước, cũng bởi vì Lục Tiểu Thiên cho ăn không kịp, có hai con Tiểu Lục Nghĩ bị những đồng loại khỏe mạnh hơn ăn thịt.
Vì chuyện này, Lục Tiểu Thiên bị lão giả hắc bào đánh hai mươi roi, đau đớn đến chết đi sống lại, nghỉ dưỡng ba ngày mới có thể đi lại được. Sau lần giáo huấn đó, Lục Tiểu Thiên vẫn luôn vô cùng cẩn thận.
Lục Tiểu Thiên dùng nút gỗ đậy miệng bình lại.
Đột nhiên, trên mặt đất xuất hiện một cái bóng dài. Trong lòng Lục Tiểu Thiên căng thẳng, nhưng rất nhanh liền thở phào, quay người lại. Quả nhiên, đó là lão giả hắc bào.
- Cảnh lão!
Lục Tiểu Thiên thi lễ với lão giả hắc bào.
- Ngươi biết là ta?
Tu vi của lão vượt xa Lục Tiểu Thiên. Vừa rồi lão mới xuất hiện ngoài cửa phòng Linh thú, Lục Tiểu Thiên gần như ngay lập tức cảm giác được. Lão giả hắc bào có chút kinh ngạc.
- Trên mặt đất có một bóng người mờ mờ, lại có Hắc Hùng bảo vệ ngay cửa động phủ, có thể vô thanh vô tức đi vào động phủ thì chỉ có Cảnh lão mà thôi.
Lục Tiểu Thiên thành thật đáp lời.
- Không tệ, tuổi còn nhỏ lại có đầu óc linh hoạt như vậy, trong đồng lứa cũng xem như kẻ xuất chúng.
Lão giả hắc bào gật đầu nói.
Lão thầm tiếc tiềm chất linh căn của đối phương hơi tệ một chút. Nếu là trước kia, cũng không phải không thể thu làm thân truyền đệ tử.
Chỉ là từ sau khi Địa Hỏa Cung bị diệt, nghĩ tới hai chữ “đệ tử”, mặt lão liền tối sầm lại.
- Ảnh Nghĩ cũng nuôi dưỡng rất tốt, đây là Tụ Khí Đan, thưởng cho ngươi.
Lão giả hắc bào lấy ra một bình đan dược từ trong người, vẫy tay một cái, bình đan dược liền bay tới trước người Lục Tiểu Thiên.
Lục Tiểu Thiên nhận lấy, liền mở nắp bình ra. Bên trong có một luồng hương thơm sảng khoái của đan dược bay vào mũi.
Hắn không khỏi vui mừng. Tụ Khí Đan là đan dược dành cho tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ, từ tầng một đến tầng ba đều có hiệu quả không tồi.
Viên đan dược này, đối với một kẻ mới Luyện Khí tầng một như hắn mà nói, có thể bằng ba tháng khổ luyện.
Lục Tiểu Thiên thu hồi viên đan dược rồi nhanh chóng cảm tạ.
- Chỉ cần ngươi làm tốt việc của mình, ta sẽ không bao giờ keo kiệt.
