- Linh thạch, linh dược trên người chúng ta cũng sắp hết rồi, nếu không bổ sung, về sau sẽ thế nào? Dù bên trong có hung hiểm, nhưng cũng phải đi vào xem thế nào, nói không chừng đây là một bảo địa. Cảnh lão quái cũng thật là, đã đi ra ngoài mấy ngày rồi mà còn chưa quay lại, ta chỉ có thể tự mình đi vào thôi.
- Nếu đã như vậy, các ngươi có thể tự mình đi vào thám thính tình hình.
Một tiếng nói già nua và âm trầm vang lên, tiếp theo là âm thanh trầm trọng do bước chân đi trên đất của một con Hắc Hùng khổng lồ truyền đến.
Thiếu phụ váy xanh nghe xong liền biến sắc, sau đó giả bộ cười nói:
- Cảnh đạo hữu nói quá lời, vừa rồi thiếp thân bất quá chỉ là nói đùa mà thôi. Hạp cốc này có chút cổ quái, tu vi của Cảnh đạo hữu là cao nhất trong bốn người chúng ta, lại hiểu đan đạo. Nếu không có Cảnh đạo hữu, mấy người chúng ta làm sao có năng lực xông vào hạp cốc cổ quái này chứ.
- Cảnh đạo hữu, ngươi quay lại rồi, thật khiến ta phải khổ sở đợi chờ.
Lục Tiểu Thiên trong lúc mê man nghe thấy một tràng cười sảng khoái.
- Này, người bắt thằng nhóc con này về làm gì?
- Vóc dáng ngươi to lớn mà sao lại khờ khạo như vậy, chúng ta một đường chạy trốn tới Bắc Lương Quốc. Đan đồng của Cảnh đạo hữu chạy không kịp, bị đệ tử Linh Tiêu Cung giết chết. Tự nhiên phải kiếm lại một đan đồng khác chứ.
Chu Nho nam tử cười nói.
- Cảnh đạo hữu đã tìm được đan đồng rồi, vậy chúng ta có thể chọn ngày giờ đi vào trong cốc thám thính không?
- Đúng rồi, Huyết Chu Nho nói cũng phải. Cảnh đạo hữu, tuy hạp cốc này có chút hung hiểm, nhưng nói không chừng cũng là một bảo địa, càng tốt hơn là nơi đây chưa có sự xuất hiện của tu sĩ khác, đây chính là bảo địa trời ban.
Huyết Chu Nho và Đại Hồ Tử nghe được liền gật đầu, những tu sĩ chuyên săn tìm bảo vật như bọn họ, địch nhân lớn nhất không phải cơ quan, bẫy rập, Yêu thú của nơi chôn cất bảo vật, mà là đến từ các tu sĩ khác có lòng dạ hiểm ác.
Chỉ tính riêng bản thân bọn họ, trên tay mỗi người đều nhuốm máu hơn mười mạng người. Bọn họ là những tán tu phiêu bạt lang thang khắp nơi, để có thể sống lâu như vậy đa phần đều là hạng người tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đoán.
- Việc thám thính toàn bộ sơn cốc này phải hoãn lại.
Lão giả hắc bào nói.
- Tại sao? Hiện tại chỗ này chỉ có mấy người chúng ta, lỡ như sau đó có tu sĩ khác phát hiện ra nơi này thì làm sao? Chúng ta chẳng phải là một phen mừng hụt sao?
Thiếu phụ váy xanh không vui hỏi.
Lão giả hắc bào hừ lạnh một tiếng.
- Đan dược trên người ta cũng sắp dùng hết rồi, nếu các ngươi tự tin về tu vi của mình có thể thám thính hết thảy thì cứ việc đi. Còn ta trước tiên phải luyện chế một số đan dược trị thương, khôi phục pháp lực, các ngươi cứ tự nhiên.
- Thì ra là thế, vậy thế này đi, Cảnh đạo hữu phụ trách luyện dược, mấy người chúng ta phụ trách vào trong hạp cốc tìm một số linh dược làm tài liệu cho Cảnh đạo hữu luyện đan, đợi sau khi mọi thứ chuẩn bị sung túc lại cùng nhau hành động. Cảnh đạo hữu ngươi xem được không?
Đại Hồ Tử vỗ đùi hưng phấn nói.
Lão giả hắc bào có chút chần chừ, dưới ánh mắt chờ mong của Đại Hồ Tử, Huyết Chu Nho và thiếu phụ váy xanh, hắn gật đầu.
- Như thế cũng tốt, cứ quyết định vậy đi.
- Ta trước tiên ở cửa cốc đào một cái sơn động, các ngươi cứ làm việc của mình, nếu có phát hiện linh vật, có thể đưa tới chỗ ta.
Nói xong, lão giả hắc bào phi thân tiến vào trong sơn cốc đầy sương mù.
Lục Tiểu Thiên mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện bản thân bị cự Hùng vác trên vai, nhất thời chảy mồ hôi lạnh, thậm chí không dám thở mạnh. Lỡ như kinh động tới Hắc Hùng, nó phát hiện liền xé bản thân thành hai mảnh.
Hắc Hùng theo sát lão giả hắc bào tiến vào hạp cốc, ước chừng đi vào khoảng hơn ba trăm trượng, bốn phía sương mù nồng đậm, Lục Tiểu Thiên chỉ có thể thấy cảnh vật trong phạm vi mười trượng mà thôi, xa hơn nữa chỉ có thể thấy mơ hồ một mảng trắng xoá, không nhìn ra gì cả.
Lão giả hắc bào dừng lại ở một địa phương tương đối bằng phẳng, tay áo vung lên, đồng thời hô.
- Mở!
Một thanh kiếm nhỏ màu vàng nhạt từ trong tay áo bắn nhanh ra, từ dài hai tấc rồi trở nên dài hơn một thước.
Đây... Đây là phi kiếm!
Lúc này Lục Tiểu Thiên bị một màn trước mắt kinh động, đã hoàn toàn quên đi sợ hãi.
Hắn kinh ngạc nhìn lợi kiếm bắn nhanh về vách núi đối diện, nham thạch vốn vô cùng cứng rắn, nhưng giờ bị cắt xuống như đậu hủ.
Ào ào... rất nhiều đá vụn từ trên vách núi rơi xuống đất.
- Phi kiếm của Cảnh lão quái quả thật lợi hại, lại có thể dễ dàng từ trên vách núi mở ra một động phủ.
Đám người thiếu phụ váy xanh vẫn theo sau tiến vào hạp cốc, nhìn thấy một màn trước mắt, nhịn không được mà sắc mặt khẽ biến nói nhỏ.
- Chỉ là sắc bén hơn chút mà thôi, không thể đâm xuyên qua người thì cũng là vô dụng.
Giọng điệu của Huyết Chu Nho có chút ganh ghét nói.
Hống!
- Nếu đã như vậy, các ngươi có thể tự mình đi vào thám thính tình hình.
Một tiếng nói già nua và âm trầm vang lên, tiếp theo là âm thanh trầm trọng do bước chân đi trên đất của một con Hắc Hùng khổng lồ truyền đến.
Thiếu phụ váy xanh nghe xong liền biến sắc, sau đó giả bộ cười nói:
- Cảnh đạo hữu nói quá lời, vừa rồi thiếp thân bất quá chỉ là nói đùa mà thôi. Hạp cốc này có chút cổ quái, tu vi của Cảnh đạo hữu là cao nhất trong bốn người chúng ta, lại hiểu đan đạo. Nếu không có Cảnh đạo hữu, mấy người chúng ta làm sao có năng lực xông vào hạp cốc cổ quái này chứ.
- Cảnh đạo hữu, ngươi quay lại rồi, thật khiến ta phải khổ sở đợi chờ.
Lục Tiểu Thiên trong lúc mê man nghe thấy một tràng cười sảng khoái.
- Này, người bắt thằng nhóc con này về làm gì?
- Vóc dáng ngươi to lớn mà sao lại khờ khạo như vậy, chúng ta một đường chạy trốn tới Bắc Lương Quốc. Đan đồng của Cảnh đạo hữu chạy không kịp, bị đệ tử Linh Tiêu Cung giết chết. Tự nhiên phải kiếm lại một đan đồng khác chứ.
Chu Nho nam tử cười nói.
- Cảnh đạo hữu đã tìm được đan đồng rồi, vậy chúng ta có thể chọn ngày giờ đi vào trong cốc thám thính không?
- Đúng rồi, Huyết Chu Nho nói cũng phải. Cảnh đạo hữu, tuy hạp cốc này có chút hung hiểm, nhưng nói không chừng cũng là một bảo địa, càng tốt hơn là nơi đây chưa có sự xuất hiện của tu sĩ khác, đây chính là bảo địa trời ban.
Huyết Chu Nho và Đại Hồ Tử nghe được liền gật đầu, những tu sĩ chuyên săn tìm bảo vật như bọn họ, địch nhân lớn nhất không phải cơ quan, bẫy rập, Yêu thú của nơi chôn cất bảo vật, mà là đến từ các tu sĩ khác có lòng dạ hiểm ác.
Chỉ tính riêng bản thân bọn họ, trên tay mỗi người đều nhuốm máu hơn mười mạng người. Bọn họ là những tán tu phiêu bạt lang thang khắp nơi, để có thể sống lâu như vậy đa phần đều là hạng người tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đoán.
- Việc thám thính toàn bộ sơn cốc này phải hoãn lại.
Lão giả hắc bào nói.
- Tại sao? Hiện tại chỗ này chỉ có mấy người chúng ta, lỡ như sau đó có tu sĩ khác phát hiện ra nơi này thì làm sao? Chúng ta chẳng phải là một phen mừng hụt sao?
Thiếu phụ váy xanh không vui hỏi.
Lão giả hắc bào hừ lạnh một tiếng.
- Đan dược trên người ta cũng sắp dùng hết rồi, nếu các ngươi tự tin về tu vi của mình có thể thám thính hết thảy thì cứ việc đi. Còn ta trước tiên phải luyện chế một số đan dược trị thương, khôi phục pháp lực, các ngươi cứ tự nhiên.
- Thì ra là thế, vậy thế này đi, Cảnh đạo hữu phụ trách luyện dược, mấy người chúng ta phụ trách vào trong hạp cốc tìm một số linh dược làm tài liệu cho Cảnh đạo hữu luyện đan, đợi sau khi mọi thứ chuẩn bị sung túc lại cùng nhau hành động. Cảnh đạo hữu ngươi xem được không?
Đại Hồ Tử vỗ đùi hưng phấn nói.
Lão giả hắc bào có chút chần chừ, dưới ánh mắt chờ mong của Đại Hồ Tử, Huyết Chu Nho và thiếu phụ váy xanh, hắn gật đầu.
- Như thế cũng tốt, cứ quyết định vậy đi.
- Ta trước tiên ở cửa cốc đào một cái sơn động, các ngươi cứ làm việc của mình, nếu có phát hiện linh vật, có thể đưa tới chỗ ta.
Nói xong, lão giả hắc bào phi thân tiến vào trong sơn cốc đầy sương mù.
Lục Tiểu Thiên mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện bản thân bị cự Hùng vác trên vai, nhất thời chảy mồ hôi lạnh, thậm chí không dám thở mạnh. Lỡ như kinh động tới Hắc Hùng, nó phát hiện liền xé bản thân thành hai mảnh.
Hắc Hùng theo sát lão giả hắc bào tiến vào hạp cốc, ước chừng đi vào khoảng hơn ba trăm trượng, bốn phía sương mù nồng đậm, Lục Tiểu Thiên chỉ có thể thấy cảnh vật trong phạm vi mười trượng mà thôi, xa hơn nữa chỉ có thể thấy mơ hồ một mảng trắng xoá, không nhìn ra gì cả.
Lão giả hắc bào dừng lại ở một địa phương tương đối bằng phẳng, tay áo vung lên, đồng thời hô.
- Mở!
Một thanh kiếm nhỏ màu vàng nhạt từ trong tay áo bắn nhanh ra, từ dài hai tấc rồi trở nên dài hơn một thước.
Đây... Đây là phi kiếm!
Lúc này Lục Tiểu Thiên bị một màn trước mắt kinh động, đã hoàn toàn quên đi sợ hãi.
Hắn kinh ngạc nhìn lợi kiếm bắn nhanh về vách núi đối diện, nham thạch vốn vô cùng cứng rắn, nhưng giờ bị cắt xuống như đậu hủ.
Ào ào... rất nhiều đá vụn từ trên vách núi rơi xuống đất.
- Phi kiếm của Cảnh lão quái quả thật lợi hại, lại có thể dễ dàng từ trên vách núi mở ra một động phủ.
Đám người thiếu phụ váy xanh vẫn theo sau tiến vào hạp cốc, nhìn thấy một màn trước mắt, nhịn không được mà sắc mặt khẽ biến nói nhỏ.
- Chỉ là sắc bén hơn chút mà thôi, không thể đâm xuyên qua người thì cũng là vô dụng.
Giọng điệu của Huyết Chu Nho có chút ganh ghét nói.
Hống!
