Để tránh con mồi bị cướp mất, con Thanh Lang to lớn dọa lui một con khác nhỏ hơn, rồi nhanh chóng lao về phía Lục Tiểu Thiên.
A...
Lục Tiểu Thiên cởi bỏ cái giỏ sau lưng, thét lên một tiếng chói tai rồi ném cây dao chẻ củi về phía con Thanh Lang.
Hắn lợi dụng lúc con Thanh Lang đang né tránh để dốc hết sức lực toàn thân, bỏ chạy trên nền tuyết trắng.
Nhưng Thanh Lang né tránh trong thoáng chốc rồi tăng tốc đuổi theo, cự ly giữa một người và một thú ngày càng thu hẹp.
Chạy tới chỗ một con dốc nhỏ, Lục Tiểu Thiên trượt chân ngã xuống. Con Thanh Lang phía sau gầm nhẹ rồi nhảy phọt theo.
Lục Tiểu Thiên sợ hãi, hầu như không dám nhìn cảnh tượng kinh khủng này.
- Hống!
Một tiếng gầm thét uy nghiêm hơn nhiều khiến Lục Tiểu Thiên gần như xây xẩm mặt mày.
Trong ánh mắt khó tin của Lục Tiểu Thiên, một con Hắc Hùng to lớn, cao gần trượng đang gầm rú chạy đến như điên.
Mặt đất băng giá nơi đây cũng vì cái cơ thể nặng hơn hai ngàn cân đang chạy bên trên mà run rẩy. Sự linh hoạt và tốc độ của Hắc Hùng biểu hiện ra không phù hợp chút nào với thân hình khổng lồ đó.
Con Thanh Lang đang vô cùng hung dữ chợt rú lên thảm thiết. Nó không có sức phản kháng, bị con Hùng khổng lồ tát bay. Con Thanh Lang nặng hơn trăm cân hét thảm một tiếng, giống như mất đi cân nặng đụng vào thân cây ở xa hơn hai trượng.
Thân cây to dày như vòng eo người lớn dưới sự va chạm này cũng lắc lư dữ dội. Thanh Lang giống như vật đã chết nằm trên mặt đất, không có một chút động tĩnh nào.
Còn một con Thanh Lang khác sớm đã sợ hãi, bỏ chạy không thấy tung tích.
Trong cơn sửng sốt, Lục Tiểu Thiên quên luôn cơn đau khi té trên dốc xuống, nhìn con gấu trên mặt đầy lông lá xông về phía mình.
Khi Hắc Hùng thở ra, một mùi tanh hôi nồng nặc phả lên mặt hắn. Hắn thậm chí nhúc nhích một chút cũng không dám.
Đúng lúc này, một tiếng sáo thanh thúy dễ nghe vang lên. Hắc Hùng gầm nhẹ một tiếng rồi quay lưng bỏ đi, mặc kệ Lục Tiểu Thiên ở phía sau, vô cùng ôn hòa, phục tùng chạy về nơi tiếng sáo vang lên.
Ngay sau đó, Lục Tiểu Thiên nhìn thấy một lão già mặc trường bào màu đen, chỉ lộ ra khuôn mặt tái nhợt đầy nét nhăn đột nhiên xuất hiện trên núi tuyết.
Lão phất nhẹ tay áo rộng thùng thình, một luồng kình phong ập tới mặt Lục Tiểu Thiên. Hắn chưa kịp có chút phản ứng thì đã ngất đi.
Lão giả hắc bào không thấy chút động tĩnh nhưng chỉ cần mấy bước đã vượt qua cự ly mấy trượng, tới trước người Lục Tiểu Thiên, lấy ra một cái đĩa tròn bằng thủy tinh trong suốt, cầm lấy tay Lục Tiểu Thiên đặt lên trên.
Đĩa thủy tinh lập tức hiện ra màu đỏ, lam, lục, kim, hoàng, năm loại màu sắc xoay tròn trộn lẫn với nhau, sự biến hóa này một mực chưa từng dừng lại.
- Hắn có lẽ có linh căn, nếu không không thể kích hoạt được linh bàn này, chỉ là biến hóa bất định, đây là linh căn gì đây. Thôi bỏ đi, nơi thế tục Bắc Lương Quốc này, kiếm một người có linh căn thật sự quá khó khăn. Đúng lúc không có thủ hạ trong tay, chỉ có thể tạm thời chấp nhận vậy.
Vẻ mặt lão giả hắc bào âm u bất định. Hắn đi lại trong Tu Tiên Giới bao năm nay, cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống Trắc Linh Bàn không thể dò xét ra đây là loại linh căn gì.
Một lúc sau, lão giả hắc bào miệng niệm một câu chú ngữ. Hắc Hùng gầm nhẹ, cúi xuống nắm lấy Lục Tiểu Thiên, nhanh chóng chạy theo lão giả hắc bào.
Dù Hắc Hùng đang điên cuồng chạy theo, nhưng lão giả hắc bào chỉ cần khẽ nâng bàn chân thì đã ở phía trước rồi, núi rừng từng bước bị bỏ lại phía sau.
Mấy canh giờ sau, sâu trong núi cách Lôi Đao Sơn hàng trăm dặm, một hạp cốc tràn ngập sương mù trắng, bên trong có tiếng gầm thét liên miên không dứt của rất nhiều dã thú.
Ở bên ngoài cửa cốc, có ba bóng người mơ hồ.
- Đám tạp chủng Linh Tiêu Cung đuổi theo rất sát, chúng ta một đường chạy tới Bắc Lương Quốc, không dễ dàng gì mới thoát khỏi tay chúng. Nếu như đám chó điên này vẫn cắn chặt không chịu buông, chỉ sợ chúng ta thật không còn chỗ ẩn thân.
Một gã trên mặt đầy râu với thân hình lực lưỡng, trong trời đông rét này vẫn để thân trần, lộ ra làn da màu cổ đồng, cùng với cây rìu bằng đồng để ngay giữa người, lúc này khẽ nói.
- Thế lực của Linh Tiêu Cung quá lớn, cũng do Huyết Chu Nho, nếu không phải ngươi làm việc không sạch sẽ, thì làm sao có thể để người của Linh Tiêu Cung tìm ra một chút manh mối? Khiến chúng ta phải trải qua nhiều năm như chó nhà có tang, bây giờ linh thạch trong tay sắp dùng hết rồi. Chẳng lẽ phải giống như những phàm phu tục tử kia, ăn ngũ cốc với hoa màu?
Một thiếu phụ váy xanh có thân hình đẫy đà, trên mặt có vết sẹo nhỏ với vẻ oán trách nói.
- Đây sao có thể trách ta, tu sĩ Linh Tiêu Cung quá lợi hại, nếu không phải do các người nổi lòng tham giết người đoạt bảo, thì sao có thể xảy ra những việc sau này?
Huyết Chu Nho có cơ thể như một đứa trẻ bảy tám tuổi nhưng thực tế đã là một nam tử hơn bốn mươi tuổi với bộ râu dài trên cằm, người mặc trường bào màu đỏ nói.
Sau khi nghe được lời của thiếu phụ váy xanh liền chế nhạo nói:
- Lại nói nếu không phải do đệ tử Linh Tiêu Cung bức ép, chúng ta cũng không thể phát hiện được một nơi như thế, lại có một hạp cốc bí ẩn như vậy. Nơi đây linh khí nồng đậm, chắc là một bảo địa.
- Bảo địa hay hung địa, hiện tại nói còn quá sớm, hạp cốc này có chút kỳ quặc, trong cốc sương mù đọng lại không tan, hơn nữa trong cốc dường như có cấm chế ngăn cách thần thức. Tu sĩ chúng ta tiến vào bên trong sẽ giống như người thường mà thôi. Nếu như chạm trán Yêu thú trong cốc, e rằng tình hình còn hung hiểm hơn nhiều.
Sắc mặt Đại Hồ Tử* thận trọng nói.
*Đại Hồ Tử: là gã đầu tiên giới thiệu có thân hình lực lưỡng để trần có râu.
A...
Lục Tiểu Thiên cởi bỏ cái giỏ sau lưng, thét lên một tiếng chói tai rồi ném cây dao chẻ củi về phía con Thanh Lang.
Hắn lợi dụng lúc con Thanh Lang đang né tránh để dốc hết sức lực toàn thân, bỏ chạy trên nền tuyết trắng.
Nhưng Thanh Lang né tránh trong thoáng chốc rồi tăng tốc đuổi theo, cự ly giữa một người và một thú ngày càng thu hẹp.
Chạy tới chỗ một con dốc nhỏ, Lục Tiểu Thiên trượt chân ngã xuống. Con Thanh Lang phía sau gầm nhẹ rồi nhảy phọt theo.
Lục Tiểu Thiên sợ hãi, hầu như không dám nhìn cảnh tượng kinh khủng này.
- Hống!
Một tiếng gầm thét uy nghiêm hơn nhiều khiến Lục Tiểu Thiên gần như xây xẩm mặt mày.
Trong ánh mắt khó tin của Lục Tiểu Thiên, một con Hắc Hùng to lớn, cao gần trượng đang gầm rú chạy đến như điên.
Mặt đất băng giá nơi đây cũng vì cái cơ thể nặng hơn hai ngàn cân đang chạy bên trên mà run rẩy. Sự linh hoạt và tốc độ của Hắc Hùng biểu hiện ra không phù hợp chút nào với thân hình khổng lồ đó.
Con Thanh Lang đang vô cùng hung dữ chợt rú lên thảm thiết. Nó không có sức phản kháng, bị con Hùng khổng lồ tát bay. Con Thanh Lang nặng hơn trăm cân hét thảm một tiếng, giống như mất đi cân nặng đụng vào thân cây ở xa hơn hai trượng.
Thân cây to dày như vòng eo người lớn dưới sự va chạm này cũng lắc lư dữ dội. Thanh Lang giống như vật đã chết nằm trên mặt đất, không có một chút động tĩnh nào.
Còn một con Thanh Lang khác sớm đã sợ hãi, bỏ chạy không thấy tung tích.
Trong cơn sửng sốt, Lục Tiểu Thiên quên luôn cơn đau khi té trên dốc xuống, nhìn con gấu trên mặt đầy lông lá xông về phía mình.
Khi Hắc Hùng thở ra, một mùi tanh hôi nồng nặc phả lên mặt hắn. Hắn thậm chí nhúc nhích một chút cũng không dám.
Đúng lúc này, một tiếng sáo thanh thúy dễ nghe vang lên. Hắc Hùng gầm nhẹ một tiếng rồi quay lưng bỏ đi, mặc kệ Lục Tiểu Thiên ở phía sau, vô cùng ôn hòa, phục tùng chạy về nơi tiếng sáo vang lên.
Ngay sau đó, Lục Tiểu Thiên nhìn thấy một lão già mặc trường bào màu đen, chỉ lộ ra khuôn mặt tái nhợt đầy nét nhăn đột nhiên xuất hiện trên núi tuyết.
Lão phất nhẹ tay áo rộng thùng thình, một luồng kình phong ập tới mặt Lục Tiểu Thiên. Hắn chưa kịp có chút phản ứng thì đã ngất đi.
Lão giả hắc bào không thấy chút động tĩnh nhưng chỉ cần mấy bước đã vượt qua cự ly mấy trượng, tới trước người Lục Tiểu Thiên, lấy ra một cái đĩa tròn bằng thủy tinh trong suốt, cầm lấy tay Lục Tiểu Thiên đặt lên trên.
Đĩa thủy tinh lập tức hiện ra màu đỏ, lam, lục, kim, hoàng, năm loại màu sắc xoay tròn trộn lẫn với nhau, sự biến hóa này một mực chưa từng dừng lại.
- Hắn có lẽ có linh căn, nếu không không thể kích hoạt được linh bàn này, chỉ là biến hóa bất định, đây là linh căn gì đây. Thôi bỏ đi, nơi thế tục Bắc Lương Quốc này, kiếm một người có linh căn thật sự quá khó khăn. Đúng lúc không có thủ hạ trong tay, chỉ có thể tạm thời chấp nhận vậy.
Vẻ mặt lão giả hắc bào âm u bất định. Hắn đi lại trong Tu Tiên Giới bao năm nay, cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống Trắc Linh Bàn không thể dò xét ra đây là loại linh căn gì.
Một lúc sau, lão giả hắc bào miệng niệm một câu chú ngữ. Hắc Hùng gầm nhẹ, cúi xuống nắm lấy Lục Tiểu Thiên, nhanh chóng chạy theo lão giả hắc bào.
Dù Hắc Hùng đang điên cuồng chạy theo, nhưng lão giả hắc bào chỉ cần khẽ nâng bàn chân thì đã ở phía trước rồi, núi rừng từng bước bị bỏ lại phía sau.
Mấy canh giờ sau, sâu trong núi cách Lôi Đao Sơn hàng trăm dặm, một hạp cốc tràn ngập sương mù trắng, bên trong có tiếng gầm thét liên miên không dứt của rất nhiều dã thú.
Ở bên ngoài cửa cốc, có ba bóng người mơ hồ.
- Đám tạp chủng Linh Tiêu Cung đuổi theo rất sát, chúng ta một đường chạy tới Bắc Lương Quốc, không dễ dàng gì mới thoát khỏi tay chúng. Nếu như đám chó điên này vẫn cắn chặt không chịu buông, chỉ sợ chúng ta thật không còn chỗ ẩn thân.
Một gã trên mặt đầy râu với thân hình lực lưỡng, trong trời đông rét này vẫn để thân trần, lộ ra làn da màu cổ đồng, cùng với cây rìu bằng đồng để ngay giữa người, lúc này khẽ nói.
- Thế lực của Linh Tiêu Cung quá lớn, cũng do Huyết Chu Nho, nếu không phải ngươi làm việc không sạch sẽ, thì làm sao có thể để người của Linh Tiêu Cung tìm ra một chút manh mối? Khiến chúng ta phải trải qua nhiều năm như chó nhà có tang, bây giờ linh thạch trong tay sắp dùng hết rồi. Chẳng lẽ phải giống như những phàm phu tục tử kia, ăn ngũ cốc với hoa màu?
Một thiếu phụ váy xanh có thân hình đẫy đà, trên mặt có vết sẹo nhỏ với vẻ oán trách nói.
- Đây sao có thể trách ta, tu sĩ Linh Tiêu Cung quá lợi hại, nếu không phải do các người nổi lòng tham giết người đoạt bảo, thì sao có thể xảy ra những việc sau này?
Huyết Chu Nho có cơ thể như một đứa trẻ bảy tám tuổi nhưng thực tế đã là một nam tử hơn bốn mươi tuổi với bộ râu dài trên cằm, người mặc trường bào màu đỏ nói.
Sau khi nghe được lời của thiếu phụ váy xanh liền chế nhạo nói:
- Lại nói nếu không phải do đệ tử Linh Tiêu Cung bức ép, chúng ta cũng không thể phát hiện được một nơi như thế, lại có một hạp cốc bí ẩn như vậy. Nơi đây linh khí nồng đậm, chắc là một bảo địa.
- Bảo địa hay hung địa, hiện tại nói còn quá sớm, hạp cốc này có chút kỳ quặc, trong cốc sương mù đọng lại không tan, hơn nữa trong cốc dường như có cấm chế ngăn cách thần thức. Tu sĩ chúng ta tiến vào bên trong sẽ giống như người thường mà thôi. Nếu như chạm trán Yêu thú trong cốc, e rằng tình hình còn hung hiểm hơn nhiều.
Sắc mặt Đại Hồ Tử* thận trọng nói.
*Đại Hồ Tử: là gã đầu tiên giới thiệu có thân hình lực lưỡng để trần có râu.
