Độc Bộ Thành Tiên
Lục Tiểu Thiên đẩy đẩy từ chối Thạch Thanh Sơn, nhưng Thạch Thanh Sơn luyện võ nhiều năm, thân thể cường tráng, không phải hắn có thể đẩy được.

- Được rồi, thế huynh đi ra ngoài trước, mang một ít món ngon về cho đệ.

Thạch Thanh Sơn có chút động lòng nói.

Dù sao hắn cũng còn là tâm tính thiếu niên, bình thường khổ luyện võ nghệ. Bây giờ có chút rảnh rỗi, hắn cũng muốn đi dạo quanh thị trấn náo nhiệt.

- Được, vậy thì cảm tạ Thạch đại ca.

Lục Tiểu Thiên phất tay rồi xoay người đi về phía sau núi, một dấu chân mỏng hiện lên trên nền tuyết. Hắn quay đầu lại nhìn Thanh Sơn cùng với hai vị sư đệ, sư muội vừa cười cười nói nói vừa bước đi xa.

Vốn trên mặt Lục Tiểu Thiên cũng mang theo nét cười, bỗng nhiên lại cảm thấy lạc lõng. Đây chẳng khác nào sự khác biệt giữa võ giả và tạp dịch, hoàn toàn là hai thế giới không giống nhau.

Đây có thể là định mệnh đã an bài, bản thân không có thiên phú luyện võ, có cố gắng đi nữa cũng chỉ là thằng tạp dịch. Thôi thì vẫn nên suy nghĩ làm sao có thể chẻ thêm chút củi đem về giao nộp.

Còn vài ngày nữa là phát lương rồi, nghĩ tới bản thân tiết kiệm được hai lượng, trên mặt hắn không tự chủ được có chút tiếu ý.

Mỗi một đoạn thời gian, hắn đều gửi chút ngân lượng về cho gia đình, nhưng bản thân cũng tiết kiệm lại một chút, đợi đến khi đủ rồi liền vào thành học một nghề nào đó để kiếm sống qua ngày.

Thợ mộc cũng được, thợ rèn cũng được, tuy Lôi Đao Môn rất tốt, nhưng tạp dịch vĩnh viễn cũng chỉ là một hạ nhân, cho dù không thể trở thành võ giả, hắn cũng không muốn mãi mãi làm một hạ nhân suốt ngày phải nhìn sắc mặt người khác.

Giữ chặt hai lượng trong ngực giống như ôm chặt lý tưởng của bản thân, hắn cảm thấy con đường đầy tuyết bình thường rất khó đi, nhưng hôm nay lại dễ dàng hơn nhiều.



Hậu sơn của môn phái là một mảng rừng rậm bạt ngàn, đồi núi trập trùng nhìn không thấy điểm giới hạn.

Lục Tiểu Thiên đi vào trong núi rừng, việc đầu tiên không phải chẻ củi, mà là ở trong một hang động khó tìm lấy ra một tấm lưới đánh cá chắp vá.

Hắn trải nó ra giữa mấy cái cây, rồi từ trong ngực lấy ra một bao kê ném lên trên nền đất tuyết phía dưới lưới đánh cá.

Sau khi phủi tay xong thì mới vừa ý lấy ra dao chẻ củi, hắn đi xung quanh trong rừng tìm một cái cây có vẻ khô héo liền vung dao lên chặt.

- Hây!

- Hây!

Dao chẻ củi sắc bén, từng nhát từng nhát chặt xuống một cây khô không quá to, tuyết đọng trên cây không ngừng rơi xuống.

Đôi khi Lục Tiểu Thiên cũng phủi đi tuyết đọng trên người, sau đó vung dao lần nữa.

Sau khi chặt hơn hai trăm nhát, cây khô ngã ầm xuống đất, làm văng một đống tuyết lên mặt hắn.

Dưới cái lạnh khắc nghiệt như thế này, do liên tục vung dao nên trên người hắn lại tỏa ra từng tia nhiệt khí.

Gần hai canh giờ sau, Lục Tiểu Thiên để củi gỗ đã chẻ xong vào trong giỏ. Hắn ước tính lúc này có thể đi kiểm tra bẫy rập đã bố trí trước đó.

Đoạn thời gian này hắn không ngừng tiếp tế cho gia đình, còn phải tiết kiệm chút ngân lượng. Ngoại trừ việc hạn chế tiêu pha, đa phần cũng nhờ việc bắt một ít thú rừng trong núi.



Tuy không bắt được mãnh thú to lớn, nhưng một số gà rừng, chim sẻ núi cũng đủ để hắn cao hứng.

- Cúc cúc...

Từ xa đã nghe được tiếng gà rừng kêu và tiếng va đập, trong lòng Lục Tiểu Thiên mừng rỡ, nghe động tĩnh thì không phải chỉ một con, xem ra hôm nay có đại thu hoạch rồi.

Lục Tiểu Thiên như có thêm động lực, bước chân so với bình thường nhanh và nhẹ hơn vài phần.

Tuy nhiên, một tiếng gầm nhẹ khiến Lục Tiểu Thiên đang bước nhanh tới lông tóc toàn thân dựng đứng.

Hai tay Lục Tiểu Thiên nắm chặt lấy cán dao của dao chẻ củi, đôi mắt dò xét từng kẽ hở giữa rừng cây, đồng thời lưng tựa vào một thân cây lớn.

Chẳng bao lâu, một con Thanh Lang to bằng con bê từ trong rừng cây chậm rãi bước ra, con ngươi lấp loé hung quang cùng với cặp răng nanh sắc nhọn. Nó gầm nhẹ rồi từng bước ép gần tới Lục Tiểu Thiên.

Theo sự xuất hiện của Thanh Lang, niềm vui vì bắt được gà rừng của Lục Tiểu Thiên không cánh mà bay, thay vào đó là vẻ khẩn trương và hoảng sợ.

Cho dù là thợ săn lão luyện như phụ thân hắn, ở trong núi rừng mà gặp phải cự lang như vậy cũng là một chuyện vô cùng nguy hiểm. Còn hắn hiện tại chỉ là một thiếu niên mới hơn mười tuổi.

Lục Tiểu Thiên không khỏi cảm thấy ảo não, vừa rồi lại không để Thạch Thanh Sơn đi cùng.

Nếu có Thạch đại ca ở đây, gặp phải con Thanh Lang này, còn có sức chống cự. Bây giờ hắn chỉ có thể vừa huy động dao chẻ củi, miệng vừa hét lớn để đe dọa con Thanh Lang trước mắt này.

Không, không phải chỉ một con, ở bên phải rừng cây lại tới thêm một con Thanh Lang nhỏ hơn chút.

Trong lòng Lục Tiểu Thiên tuyệt vọng, chỉ một con hắn đã khó có thể chạy thoát rồi. Bây giờ còn xuất hiện con thứ hai nữa, lại càng thập tử vô sinh!