Đất nước phương Bắc ngàn dặm băng phong, cảnh tuyết trắng vạn dặm, một màu trắng xóa.
Thời điểm này, ở Bắc Lương Quốc, trong những ngọn núi rộng lớn mênh mông đã rất khó nhìn thấy chim chóc và dã thú. Hiện giờ hầu hết các phú hộ đều ở trong nhà mình, đốt than sưởi ấm.
Bất quá lúc này dưới chân núi phía đông ở huyện Thanh Trúc, dưới cái lạnh khắc nghiệt, một đám thiếu niên thân mặc áo mỏng màu đen liên tục huy động trường đao trong tay.
Một võ giả trung niên với đôi mắt sắc bén như chim Ưng đứng trên đài cao quan sát đám đệ tử trong môn đang tập luyện ở giáo trường.
Lục Tiểu Thiên mặc áo lông màu xám, thắt lưng cắm một cây dao chẻ củi, ngưỡng mộ nhìn đệ tử Lôi Đao Môn đang luyện tập đao pháp trên giáo trường.
- Còn không mau đi, lề mề chậm chạp, nếu như hôm nay không chẻ đủ củi thì không có cơm tối ăn.
Phía sau, một người nam tử trung niên đồng dạng mặc áo lông xám, trên mặt mang vẻ uy nghiêm quát lớn.
- Ngươi nói cái gì, thử nói một lần nữa xem!
Lúc này, một thiếu niên thân cao hơn Lục Tiểu Thiên nửa cái đầu đang ở ngoài cửa đại điện sải bước đi đến. Nghe được lời nói của nam tử trung niên liền lạnh giọng quát.
- Thạch đại ca!
Lục Tiểu Thiên nghe thấy âm thanh này, trên mặt liền vui vẻ. Người đến là Thạch Thanh Sơn, giống như hắn đều xuất thân từ thôn Hồ Dương.
Nhưng mà, Thạch Thanh Sơn là niềm kiêu ngạo của thôn Hồ Dương. Tuổi đời còn trẻ đã được Lôi Đao Môn chọn làm đệ tử ngoại môn. Cũng vì thiên phú xuất chúng, không tới một năm đã trở thành đệ tử nội môn.
Trước kia ở thôn Hồ Dương, hắn với Thạch Thanh Sơn có quan hệ tốt nhất.
Năm ngoái, sơn thôn gặp phải hạn hán, trong nhà lại thêm một đệ đệ và một muội muội, ruộng mương vốn có không nuôi nổi nhiều người như vậy.
Thạch Thanh Sơn liền mang hắn tới Lôi Đao Môn. Nhưng vì hắn không có thiên phú luyện võ, liền ở Lôi Đao Môn làm một gã tạp dịch, làm một số việc linh tinh như gánh nước, nấu cơm, lên núi chẻ củi...
Tuy cực khổ, nhưng tốt xấu gì cũng có thể tồn tại được trong thế giới nghèo nàn và hỗn loạn này.
- Thì ra là nội môn sư huynh, tiểu… tiểu nhân thất lễ, không biết Tiểu Thiên là người quen của sư huynh, có chỗ đắc tội, còn xin sư huynh và Tiểu Thiên thứ lỗi!
Triệu quản sự bình thường ở trước mặt các tạp dịch diễu võ dương oai, lúc này liền tái mặt, vội vàng xin lỗi Thạch Thanh Sơn và Lục Tiểu Thiên.
Gã chỉ là một quản sự của đám tạp dịch, đừng nói đệ tử nội môn, ngay cả đệ tử ngoại môn, gã cũng đắc tội không nổi.
- Thạch đại ca, Triệu quản sự chỉ là lo lắng cho đệ không thể chẻ đủ số củi gỗ trong thời gian quy định, không có ác ý gì cả. Thạch đại ca không nên trách tội hắn.
Lục Tiểu Thiên thay Triệu quản sự giải vây.
Ở trong phòng tạp dịch làm việc lâu như vậy, tuy hắn không có một chút võ nghệ, nhưng đối nhân xử thế lại lão luyện hơn Thạch Thanh Sơn nhiều.
Thạch Thanh Sơn đắc tội Triệu quản sự không sao, nhưng hắn còn phải làm việc lâu dài dưới trướng Triệu quản sự. Nếu đổi Triệu quản sự đi, sau này không hẳn sẽ không có một người quản sự khác càng xảo quyệt, càng thủ đoạn thì sẽ càng khó sống hơn.
- Thôi vậy, nếu Tiểu Thiên đã thay người cầu tình, hôm nay bỏ qua. Lần sau lại để ta nhìn thấy ngươi khi dễ Tiểu Thiên, thì ta cũng cho người cảm nhận thử điều đó, còn không mau cút đi.
Vẻ mặt Thạch Thanh Sơn hung ác trừng mắt nhìn Triệu quản sự quát.
- Vâng vâng, tiểu nhân cũng không dám nữa.
Triệu quản sự liên tục gật đầu, xấu hổ trốn chạy khỏi nơi đây.
- Bên Hình Đường quản chặt quá, lần này ta luyện Phách Phong Đao Pháp tới tầng thứ ba rồi, sư phụ mới cho ta ra ngoài nghỉ ngơi hai ngày. Cho nên tới bây giờ mới có thời gian tìm đệ.
Sau khi đuổi Triệu quản sự đi, Thạch Thanh Sơn tỏ vẻ có lỗi nói với Lục Tiểu Thiên.
- Thật tốt quá, Thạch đại ca càng lợi hại, đệ ở bên phòng tạp dịch càng không có ai dám khi dễ.
Lục Tiểu Thiên cao hứng nói.
- Sẽ không đâu, ai dám khi dễ Tiểu Thiên, ta nhất định đánh tới hắn quỳ xuống cầu xin.
Thạch Thanh Sơn hào khí nói.
Lúc hai người đang nói chuyện, một thiếu niên cũng mặc trang phục màu trắng cùng với một thiếu nữ vô cùng thanh tú đang đứng ở phía trước không xa vẫy tay về phía Thạch Thanh Sơn nói:
- Thạch sư huynh, tại sao huynh còn đứng ở chỗ đó, nhanh lên, chúng ta còn phải đi dạo quanh thị trấn.
Lục Tiểu Thiên thấy có người đang đợi Thạch Thanh Sơn thì nói:
- Thạch đại ca, phía trước có người đợi huynh, huynh đi lo việc của huynh đi, đệ phải đi chẻ củi đây, hôm nay vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.
- Vừa lúc hôm nay ta rảnh, ta giúp đệ chẻ củi.
Thạch Thanh Sơn lắc đầu nói.
- Không cần, đệ mỗi ngày đều phải đi, cũng không tốn bao nhiêu thời gian. Thạch đại ca huynh cũng không dễ dàng gì có thể nghỉ ngơi hai ngày, không nên hao phí ở việc chẻ củi vặt vãnh này.
Thời điểm này, ở Bắc Lương Quốc, trong những ngọn núi rộng lớn mênh mông đã rất khó nhìn thấy chim chóc và dã thú. Hiện giờ hầu hết các phú hộ đều ở trong nhà mình, đốt than sưởi ấm.
Bất quá lúc này dưới chân núi phía đông ở huyện Thanh Trúc, dưới cái lạnh khắc nghiệt, một đám thiếu niên thân mặc áo mỏng màu đen liên tục huy động trường đao trong tay.
Một võ giả trung niên với đôi mắt sắc bén như chim Ưng đứng trên đài cao quan sát đám đệ tử trong môn đang tập luyện ở giáo trường.
Lục Tiểu Thiên mặc áo lông màu xám, thắt lưng cắm một cây dao chẻ củi, ngưỡng mộ nhìn đệ tử Lôi Đao Môn đang luyện tập đao pháp trên giáo trường.
- Còn không mau đi, lề mề chậm chạp, nếu như hôm nay không chẻ đủ củi thì không có cơm tối ăn.
Phía sau, một người nam tử trung niên đồng dạng mặc áo lông xám, trên mặt mang vẻ uy nghiêm quát lớn.
- Ngươi nói cái gì, thử nói một lần nữa xem!
Lúc này, một thiếu niên thân cao hơn Lục Tiểu Thiên nửa cái đầu đang ở ngoài cửa đại điện sải bước đi đến. Nghe được lời nói của nam tử trung niên liền lạnh giọng quát.
- Thạch đại ca!
Lục Tiểu Thiên nghe thấy âm thanh này, trên mặt liền vui vẻ. Người đến là Thạch Thanh Sơn, giống như hắn đều xuất thân từ thôn Hồ Dương.
Nhưng mà, Thạch Thanh Sơn là niềm kiêu ngạo của thôn Hồ Dương. Tuổi đời còn trẻ đã được Lôi Đao Môn chọn làm đệ tử ngoại môn. Cũng vì thiên phú xuất chúng, không tới một năm đã trở thành đệ tử nội môn.
Trước kia ở thôn Hồ Dương, hắn với Thạch Thanh Sơn có quan hệ tốt nhất.
Năm ngoái, sơn thôn gặp phải hạn hán, trong nhà lại thêm một đệ đệ và một muội muội, ruộng mương vốn có không nuôi nổi nhiều người như vậy.
Thạch Thanh Sơn liền mang hắn tới Lôi Đao Môn. Nhưng vì hắn không có thiên phú luyện võ, liền ở Lôi Đao Môn làm một gã tạp dịch, làm một số việc linh tinh như gánh nước, nấu cơm, lên núi chẻ củi...
Tuy cực khổ, nhưng tốt xấu gì cũng có thể tồn tại được trong thế giới nghèo nàn và hỗn loạn này.
- Thì ra là nội môn sư huynh, tiểu… tiểu nhân thất lễ, không biết Tiểu Thiên là người quen của sư huynh, có chỗ đắc tội, còn xin sư huynh và Tiểu Thiên thứ lỗi!
Triệu quản sự bình thường ở trước mặt các tạp dịch diễu võ dương oai, lúc này liền tái mặt, vội vàng xin lỗi Thạch Thanh Sơn và Lục Tiểu Thiên.
Gã chỉ là một quản sự của đám tạp dịch, đừng nói đệ tử nội môn, ngay cả đệ tử ngoại môn, gã cũng đắc tội không nổi.
- Thạch đại ca, Triệu quản sự chỉ là lo lắng cho đệ không thể chẻ đủ số củi gỗ trong thời gian quy định, không có ác ý gì cả. Thạch đại ca không nên trách tội hắn.
Lục Tiểu Thiên thay Triệu quản sự giải vây.
Ở trong phòng tạp dịch làm việc lâu như vậy, tuy hắn không có một chút võ nghệ, nhưng đối nhân xử thế lại lão luyện hơn Thạch Thanh Sơn nhiều.
Thạch Thanh Sơn đắc tội Triệu quản sự không sao, nhưng hắn còn phải làm việc lâu dài dưới trướng Triệu quản sự. Nếu đổi Triệu quản sự đi, sau này không hẳn sẽ không có một người quản sự khác càng xảo quyệt, càng thủ đoạn thì sẽ càng khó sống hơn.
- Thôi vậy, nếu Tiểu Thiên đã thay người cầu tình, hôm nay bỏ qua. Lần sau lại để ta nhìn thấy ngươi khi dễ Tiểu Thiên, thì ta cũng cho người cảm nhận thử điều đó, còn không mau cút đi.
Vẻ mặt Thạch Thanh Sơn hung ác trừng mắt nhìn Triệu quản sự quát.
- Vâng vâng, tiểu nhân cũng không dám nữa.
Triệu quản sự liên tục gật đầu, xấu hổ trốn chạy khỏi nơi đây.
- Bên Hình Đường quản chặt quá, lần này ta luyện Phách Phong Đao Pháp tới tầng thứ ba rồi, sư phụ mới cho ta ra ngoài nghỉ ngơi hai ngày. Cho nên tới bây giờ mới có thời gian tìm đệ.
Sau khi đuổi Triệu quản sự đi, Thạch Thanh Sơn tỏ vẻ có lỗi nói với Lục Tiểu Thiên.
- Thật tốt quá, Thạch đại ca càng lợi hại, đệ ở bên phòng tạp dịch càng không có ai dám khi dễ.
Lục Tiểu Thiên cao hứng nói.
- Sẽ không đâu, ai dám khi dễ Tiểu Thiên, ta nhất định đánh tới hắn quỳ xuống cầu xin.
Thạch Thanh Sơn hào khí nói.
Lúc hai người đang nói chuyện, một thiếu niên cũng mặc trang phục màu trắng cùng với một thiếu nữ vô cùng thanh tú đang đứng ở phía trước không xa vẫy tay về phía Thạch Thanh Sơn nói:
- Thạch sư huynh, tại sao huynh còn đứng ở chỗ đó, nhanh lên, chúng ta còn phải đi dạo quanh thị trấn.
Lục Tiểu Thiên thấy có người đang đợi Thạch Thanh Sơn thì nói:
- Thạch đại ca, phía trước có người đợi huynh, huynh đi lo việc của huynh đi, đệ phải đi chẻ củi đây, hôm nay vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.
- Vừa lúc hôm nay ta rảnh, ta giúp đệ chẻ củi.
Thạch Thanh Sơn lắc đầu nói.
- Không cần, đệ mỗi ngày đều phải đi, cũng không tốn bao nhiêu thời gian. Thạch đại ca huynh cũng không dễ dàng gì có thể nghỉ ngơi hai ngày, không nên hao phí ở việc chẻ củi vặt vãnh này.
