Độc Bộ Thành Tiên
Không dễ dàng gì chạy thoát dưới sự truy kích của bầy sói, suýt nữa thì đã bỏ mạng dưới miệng rắn. Trong hạp cốc này thật sự là hiểm nguy khôn lường, một chút sơ suất liền có thể gặp phải những nguy hiểm khôn lường.

Con rắn trườn ra khỏi thân cây đằng, lộ ra thân hình to như bắp tay người. Nó ngẩng cao đầu, phẫn nộ tiếp cận kẻ xâm nhập.

Lục Tiểu Thiên nheo mắt, một số kẻ săn mồi trong rừng có ý thức lãnh địa cực mạnh, xem ra bản thân đã xâm phạm vào lãnh địa của con rắn này.

Tuy nhiên, hắn đã không còn đường lui. Mảnh đất bằng này chỉ rộng vỏn vẹn một trượng, cơ bản không có chỗ để tránh né. Nếu đã vậy thì chỉ còn biết cố gắng liều một phen.

Xè!

Con rắn phát ra tiếng rít khe khẽ rồi há miệng đớp về phía mặt hắn. Lục Tiểu Thiên vội vàng nghiêng đầu tránh né, đồng thời vung cây đoản kiếm đã nắm chặt trong tay.

Một tiếng va chạm nhỏ, đầu con rắn đã rơi xuống đất. Thân rắn co giật trên thân cây đằng một hồi rồi rơi xuống, phun đầy máu tươi.

Lục Tiểu Thiên cởi túi trên lưng xuống, lấy ra nồi sắt cùng với muối bên trong. Sau đó, hắn nhặt thân rắn trên đất, rút sạch máu, nhanh nhẹn lột da và chặt nó thành mười mấy khúc nhỏ, ném vào nồi sắt.

Tiếp đó, hắn cẩn thận kéo những cây đằng khô héo bên trong ra, sắp xếp gọn gàng, dùng đá lửa nhóm bếp, trực tiếp nướng chín con rắn.

Đáng tiếc không đủ nước, chứ nếu nấu thành món canh rắn thì sẽ ngon hơn nhiều. May mắn là trong hạp cốc có nhiều sương, sáng sớm mỗi ngày trên lá cây đọng lại không ít nước sương, không đến nỗi phải chết khát.

Lục Tiểu Thiên sờ sờ bụng đã no căng, nghĩ.



Xem ra đêm nay phải ngủ lại đây rồi. Đám Ảnh Nghĩ trong động phủ không có ai cho ăn, xem ra khi quay về sẽ không còn mấy con.

Lục Tiểu Thiên lắc đầu cười khổ, tự giễu cợt bản thân. Trong tình cảnh trước mắt, có thể quay về hay không còn chưa rõ, vậy mà còn có tâm tình lo lắng cho đám Ảnh Nghĩ trong động phủ.

Lão giả áo đen không có chút nhân tính hay tình cảm gì với hắn, cũng không hứng thú dạy hắn cái gì. Cái hang động nhàm chán đó, không quay về cũng chẳng sao.

Dù quay về thế nào cũng phải chịu đòn roi. Lão giả áo đen ra tay vô cùng nặng, trận đòn lần trước suýt nữa thì đã đánh chết hắn rồi.

Không quay về nữa!

Lục Tiểu Thiên lặng lẽ đưa ra quyết định này.

Khi màn đêm càng lúc càng dày, gió lạnh trên triền núi thổi qua khiến nhiệt độ giảm xuống cực thấp. Loại gió lạnh thấu xương này không ngừng thổi qua làm hắn không tài nào chợp mắt được.

Lục Tiểu Thiên co ro trên tảng đá, cảm thấy thời gian trôi qua thật gian khổ.

Chỉ là phía trên triền núi thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng sói tru. Lục Tiểu Thiên không rõ đó có phải là bầy sói lúc sáng hay không, hơn nữa bây giờ đã là đêm tối, gió lại quá lớn. Nếu hắn cố gắng leo lên, chỉ sợ bất cẩn sẽ bị gió thổi bay xuống dưới, lúc đó e rằng không còn chút cơ hội may mắn nào.

Vào mùa đông, do giá rét nên nhu cầu lương thực so với bình thường lớn hơn rất nhiều. Vừa qua nửa đêm chưa được bao lâu, bụng Lục Tiểu Thiên lại réo lên lần nữa.

Dưới cái lạnh và đói, lại không có chỗ nào để tìm thức ăn, hắn thật sự có chút chật vật.



Lục Tiểu Thiên liền đứng dậy lần nữa, chặt thêm vài cây đằng khô héo, bỏ vào đống lửa để đẩy lùi chút giá lạnh.

Cũng may là đám dây leo trên bình đài vẫn chưa có ai thu thập, nên vẫn còn không ít, đủ để ứng phó một đoạn thời gian.

Sau khi thêm vào một ít củi khô, cảm nhận hơi nóng mà nó mang lại, cảm giác lạnh trên người cũng tiêu tan đi không ít. Nhưng dưới luồng gió lạnh thổi qua, ngọn lửa cũng chập chờn không yên, củi khô cũng cháy hết rất nhanh.

Lục Tiểu Thiên không thể không tiếp tục thu thập, dùng đoản kiếm chặt một ít đằng khô. Hắn ra sức kéo, phát hiện nó lại không hề động đậy.

Hắn tò mò tiến lên xem, phát hiện bộ rễ phía dưới gốc dây leo này mọc dài ra, đâm xuyên vào trong vách núi.

Hơn nữa, vách núi kiên cố bị đẩy lồi lên, chi chít vết nứt. Từ những vết nứt đó, Lục Tiểu Thiên nương theo ánh sáng của sao trời, phát hiện bên trong lại mọc ra một vật trông giống như khoai lang.

Do mọc ở bên trong nên không nhìn rõ kích thước của thứ này.

Phát hiện bất ngờ này khiến hắn có chút mừng rỡ, nhanh chóng dùng đoản kiếm cẩn thận cạy ra những tảng đá bên ngoài. Bề mặt vách đá này tựa như bị nứt vỡ từ bên trong, Lục Tiểu Thiên không tốn nhiều sức lực đã cạy ra được một cái lỗ lớn. Bên trong lộ ra một quả màu xanh nhạt, bề mặt trơn nhẵn, chỉ to bằng quả trứng ngỗng.

Nhìn nhỏ hơn khoai lang nhiều, trong lòng Lục Tiểu Thiên không khỏi có chút thất vọng. Nếu to cỡ củ khoai lang thì ít nhiều cũng lấp được cái bụng, hắn sẽ có thêm tự tin để kiên trì đối phó với bầy sói trên vách núi. Nhưng loại quả nhỏ như trứng ngỗng này, e rằng cũng không chống đỡ được bao lâu, đành xem như có còn hơn không.

Loại quả như trứng ngỗng này, sờ vào cũng không quá cứng, lại có thể làm vách núi kiên cố này bị nứt vỡ. Sau khi thất vọng, Lục Tiểu Thiên lại trở nên tò mò và không nhịn được mà lẩm bẩm: “Quả này thật kỳ lạ“.

Có được kinh nghiệm lúc nãy, Lục Tiểu Thiên lại tìm kiếm bên trong đống dây leo, nhưng không tìm thấy gì thêm.

Vì vậy, hắn quay lại, dùng đoản kiếm mở một lỗ nhỏ trên Thanh Quả này. Nơi đó liền có ánh lửa chiếu vào, thấm ra vài giọt chất lỏng màu xanh. Chỉ cần ngửi thôi, hắn đã cảm thấy sảng khoái, nhẹ nhõm.