Bầy sói nhìn thấy động tĩnh của Lục Tiểu Thiên, liền xông thẳng về phía họ.
Hú...!
Linh thú Báo Hoa vô cùng hung tợn, trực tiếp há miệng cắn chặt cổ họng, kết liễu tính mạng của con sói gần nhất.
Sắc mặt Lục Tiểu Thiên chợt lạnh, hắn rút đoản kiếm ra chém thẳng vào một con sói đang xông về phía hắn.
Ngao ô!
Một vết chém trên đầu sói từ tai xéo xuống tới mũi. Trong nháy mắt, có hai con sói bị mất mạng. Tuy nhiên, trong màn sương trắng phía xa kia, còn có hơn chục con sói khác, lớn nhỏ khác nhau, đang chạy tới.
- Chạy!
Lục Tiểu Thiên ra lệnh cho linh thú của mình, sau đó vung kiếm ép lui hai con sói khác, một tay nắm chặt lấy sợi dây thừng, dứt khoát từ trên vách núi nhảy xuống.
Số lượng sói quá nhiều, trong đó còn có một hai con yêu thú, khí thế so với Báo Hoa không hơn không kém.
Nếu như cố chấp kiên trì ở đó, sợ rằng không thoát khỏi cảnh bị đám sói đó phân thây làm thức ăn. Cho nên, Lục Tiểu Thiên không chút do dự chia ra cùng Báo Hoa đào tẩu, về phần có thể trốn thoát hay không thì phải xem vận mệnh của cả hai rồi.
Báo Hoa quay đầu nhìn thấy Lục Tiểu Thiên đã nhảy xuống vách núi, liền gầm lên một tiếng rồi lựa chỗ vòng vây hơi mỏng xông thẳng tới.
Bầy sói bên trên không ngừng gầm rú. Trong lúc Lục Tiểu Thiên trượt xuống, phát hiện sợi dây thừng trong tay không ngừng rung động, ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy có hai con sói bắt đầu cắn xé sợi dây thừng. Linh trí của đám súc sinh này cũng không thấp.
Lục Tiểu Thiên vừa mắng vừa đẩy nhanh tốc độ leo xuống, đồng thời dùng sức đạp vào trên vách đá, mượn lực nhảy qua nắm lấy sợi dây leo mọc gần đó.
Một tay vừa nắm chặt lấy dây leo thì cũng là lúc sợi dây thừng bên trên đã bị đám sói cắn đứt.
Lục Tiểu Thiên thầm kêu một tiếng: “Nguy hiểm thật!” Một tay nắm lấy sợi dây thừng, tay còn lại nắm lấy sợi dây leo, an toàn đáp xuống tảng đá nhô ra trên vách núi.
Bên trên đoạn nhai, mấy con sói đi đi lại lại một hồi, thất vọng rú lên vài tiếng rồi từ từ bỏ đi.
Cũng không biết hiện tại Báo Hoa thế nào. Rất nhanh, Lục Tiểu Thiên lại nhịn không được lắc đầu, trước mắt bản thân còn lo chưa xong, làm sao còn lo được cho Báo Hoa.
Lục Tiểu Thiên bỏ sợi dây thừng qua một bên, sau đó ngẩng đầu lên nhìn.
Vị trí cây dây leo mọc ra rũ xuống bình đài này cách đỉnh núi còn khoảng năm sau trượng. Nếu theo dây leo leo lên rồi sau đó quăng sợi dây thừng lên móc vào một thân cây to, còn có thể thoát ra khỏi hiểm cảnh.
Đường lui không còn lo âu, Lục Tiểu Thiên liền yên tâm. Trước mắt việc cần làm là so sự kiên nhẫn với bầy sói.
Tuy bên trên không nghe được động tĩnh của bầy sói, nhưng dựa vào kinh nghiệm lúc nhỏ theo cha vào núi, loài sói là loài động vật thù dai nhất.
Mặc dù không còn tiếng sói tru, nhưng đám sói đó chưa chắc đã thật sự bỏ đi, không chừng còn có một con đang thủ ở nơi đó.
Tạm thời thoát khỏi nguy cơ, Lục Tiểu Thiên liền cảm thấy vai, ngực và khuỷu tay đều đau nhói. Hắn vén quần áo lên, thì thấy trên ngực, cánh tay có nhiều vết bầm tím, không ít chỗ bị rỉ máu.
Là do lúc nãy từ trên vách núi trượt xuống va phải vách đá gây nên, cũng may không có tổn thương tới gân cốt, chịu đựng một chút rồi từ từ sẽ khỏi thôi.
Chỉ là Lục Tiểu Thiên rất nhanh liền phát hiện tình huống trước mắt không thật sự tốt.
Trước đó bị vây khốn trong một chỗ khó hiểu, sau đó lại bị đàn sói đuổi giết, chạy tới chỗ này, hắn đã hoàn toàn mất đi phương hướng.
Sau khi đả tọa hồi phục một chút nguyên khí, hắn rất nhanh liền phát hiện sắc trời càng ngày càng tối, ở giữa vách núi này, gió lạnh từ từ mạnh lên, rít gào bên tai.
Trong hạp cốc mỗi khi đêm đến, nhiệt độ giảm mạnh, càng huống chi nơi đây là vách núi. Lúc này bụng thì còn đang đói, tới giữa đêm vừa đói vừa lạnh, chỉ sợ sẽ càng khó khăn hơn.
Nghĩ tới đây, Lục Tiểu Thiên liền tìm kiếm xung quanh trên bình đài rộng một trượng này, mục quang nhìn thấy một điểm vàng úa trên cây dây leo, nhất thời ánh mắt sáng lên.
Hắn rút ra đoản kiếm, chạy tới chỗ cây dây leo, gạt những cái lá cây qua một bên, bên trong lộ ra rất nhiều dây leo đã héo úa.
- Có lẽ là sinh trưởng nhiều năm ở đây rồi héo tàn, có thể dùng để đốt lửa sưởi ấm, đêm khuya sẽ không phải khổ sở nữa.
Ca sát!
Lục Tiểu Thiên dùng đoản kiếm chặt xuống một cây dây leo héo úa. Ngay khi Lục Tiểu Thiên muốn cầm lấy cành cây héo úa đó thì một tiếng rít nhẹ vang lên khiến lông tóc trên lưng dựng đứng.
Lục Tiểu Thiên nhanh chóng rút tay về, nhìn kỹ lại thì phát hiện trong cây dây leo héo úa đó lại chạy ra một con rắn màu vàng đất có từng vệt xanh lục trên thân, đang nhe răng lè lưỡi khè về phía hắn.
Đầu rắn di động qua lại, con rắn này ẩn tàng bên trong cây dây leo, vừa rồi nếu không phải nó chủ động công kích thì thật là khó phát hiện ra nó đang nằm im bất động trong đó.
Lục Tiểu Thiên thầm than nguy hiểm thật, nếu không phải đã tu luyện Hỗn Nguyên Kinh, giác quan so với trước kia nhạy bén hơn nhiều, lúc này e rằng đã bị một con rắn vô danh cắn phải.
Hú...!
Linh thú Báo Hoa vô cùng hung tợn, trực tiếp há miệng cắn chặt cổ họng, kết liễu tính mạng của con sói gần nhất.
Sắc mặt Lục Tiểu Thiên chợt lạnh, hắn rút đoản kiếm ra chém thẳng vào một con sói đang xông về phía hắn.
Ngao ô!
Một vết chém trên đầu sói từ tai xéo xuống tới mũi. Trong nháy mắt, có hai con sói bị mất mạng. Tuy nhiên, trong màn sương trắng phía xa kia, còn có hơn chục con sói khác, lớn nhỏ khác nhau, đang chạy tới.
- Chạy!
Lục Tiểu Thiên ra lệnh cho linh thú của mình, sau đó vung kiếm ép lui hai con sói khác, một tay nắm chặt lấy sợi dây thừng, dứt khoát từ trên vách núi nhảy xuống.
Số lượng sói quá nhiều, trong đó còn có một hai con yêu thú, khí thế so với Báo Hoa không hơn không kém.
Nếu như cố chấp kiên trì ở đó, sợ rằng không thoát khỏi cảnh bị đám sói đó phân thây làm thức ăn. Cho nên, Lục Tiểu Thiên không chút do dự chia ra cùng Báo Hoa đào tẩu, về phần có thể trốn thoát hay không thì phải xem vận mệnh của cả hai rồi.
Báo Hoa quay đầu nhìn thấy Lục Tiểu Thiên đã nhảy xuống vách núi, liền gầm lên một tiếng rồi lựa chỗ vòng vây hơi mỏng xông thẳng tới.
Bầy sói bên trên không ngừng gầm rú. Trong lúc Lục Tiểu Thiên trượt xuống, phát hiện sợi dây thừng trong tay không ngừng rung động, ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy có hai con sói bắt đầu cắn xé sợi dây thừng. Linh trí của đám súc sinh này cũng không thấp.
Lục Tiểu Thiên vừa mắng vừa đẩy nhanh tốc độ leo xuống, đồng thời dùng sức đạp vào trên vách đá, mượn lực nhảy qua nắm lấy sợi dây leo mọc gần đó.
Một tay vừa nắm chặt lấy dây leo thì cũng là lúc sợi dây thừng bên trên đã bị đám sói cắn đứt.
Lục Tiểu Thiên thầm kêu một tiếng: “Nguy hiểm thật!” Một tay nắm lấy sợi dây thừng, tay còn lại nắm lấy sợi dây leo, an toàn đáp xuống tảng đá nhô ra trên vách núi.
Bên trên đoạn nhai, mấy con sói đi đi lại lại một hồi, thất vọng rú lên vài tiếng rồi từ từ bỏ đi.
Cũng không biết hiện tại Báo Hoa thế nào. Rất nhanh, Lục Tiểu Thiên lại nhịn không được lắc đầu, trước mắt bản thân còn lo chưa xong, làm sao còn lo được cho Báo Hoa.
Lục Tiểu Thiên bỏ sợi dây thừng qua một bên, sau đó ngẩng đầu lên nhìn.
Vị trí cây dây leo mọc ra rũ xuống bình đài này cách đỉnh núi còn khoảng năm sau trượng. Nếu theo dây leo leo lên rồi sau đó quăng sợi dây thừng lên móc vào một thân cây to, còn có thể thoát ra khỏi hiểm cảnh.
Đường lui không còn lo âu, Lục Tiểu Thiên liền yên tâm. Trước mắt việc cần làm là so sự kiên nhẫn với bầy sói.
Tuy bên trên không nghe được động tĩnh của bầy sói, nhưng dựa vào kinh nghiệm lúc nhỏ theo cha vào núi, loài sói là loài động vật thù dai nhất.
Mặc dù không còn tiếng sói tru, nhưng đám sói đó chưa chắc đã thật sự bỏ đi, không chừng còn có một con đang thủ ở nơi đó.
Tạm thời thoát khỏi nguy cơ, Lục Tiểu Thiên liền cảm thấy vai, ngực và khuỷu tay đều đau nhói. Hắn vén quần áo lên, thì thấy trên ngực, cánh tay có nhiều vết bầm tím, không ít chỗ bị rỉ máu.
Là do lúc nãy từ trên vách núi trượt xuống va phải vách đá gây nên, cũng may không có tổn thương tới gân cốt, chịu đựng một chút rồi từ từ sẽ khỏi thôi.
Chỉ là Lục Tiểu Thiên rất nhanh liền phát hiện tình huống trước mắt không thật sự tốt.
Trước đó bị vây khốn trong một chỗ khó hiểu, sau đó lại bị đàn sói đuổi giết, chạy tới chỗ này, hắn đã hoàn toàn mất đi phương hướng.
Sau khi đả tọa hồi phục một chút nguyên khí, hắn rất nhanh liền phát hiện sắc trời càng ngày càng tối, ở giữa vách núi này, gió lạnh từ từ mạnh lên, rít gào bên tai.
Trong hạp cốc mỗi khi đêm đến, nhiệt độ giảm mạnh, càng huống chi nơi đây là vách núi. Lúc này bụng thì còn đang đói, tới giữa đêm vừa đói vừa lạnh, chỉ sợ sẽ càng khó khăn hơn.
Nghĩ tới đây, Lục Tiểu Thiên liền tìm kiếm xung quanh trên bình đài rộng một trượng này, mục quang nhìn thấy một điểm vàng úa trên cây dây leo, nhất thời ánh mắt sáng lên.
Hắn rút ra đoản kiếm, chạy tới chỗ cây dây leo, gạt những cái lá cây qua một bên, bên trong lộ ra rất nhiều dây leo đã héo úa.
- Có lẽ là sinh trưởng nhiều năm ở đây rồi héo tàn, có thể dùng để đốt lửa sưởi ấm, đêm khuya sẽ không phải khổ sở nữa.
Ca sát!
Lục Tiểu Thiên dùng đoản kiếm chặt xuống một cây dây leo héo úa. Ngay khi Lục Tiểu Thiên muốn cầm lấy cành cây héo úa đó thì một tiếng rít nhẹ vang lên khiến lông tóc trên lưng dựng đứng.
Lục Tiểu Thiên nhanh chóng rút tay về, nhìn kỹ lại thì phát hiện trong cây dây leo héo úa đó lại chạy ra một con rắn màu vàng đất có từng vệt xanh lục trên thân, đang nhe răng lè lưỡi khè về phía hắn.
Đầu rắn di động qua lại, con rắn này ẩn tàng bên trong cây dây leo, vừa rồi nếu không phải nó chủ động công kích thì thật là khó phát hiện ra nó đang nằm im bất động trong đó.
Lục Tiểu Thiên thầm than nguy hiểm thật, nếu không phải đã tu luyện Hỗn Nguyên Kinh, giác quan so với trước kia nhạy bén hơn nhiều, lúc này e rằng đã bị một con rắn vô danh cắn phải.
