Chẳng lẽ nguyên khí không có tác dụng nào khác sao?
Tuy lão giả hắc bào không nói, nhưng hắn có lẽ nên thử một chút.
Nghĩ tới điều này, Lục Tiểu Thiên hít thở thật sâu, âm thầm lưu chuyển nguyên khí trong đan điền tới hai mắt.
Sau khi một tia nguyên khí lưu chuyển tới, đột nhiên cảm thấy trong mắt một mảng trắng mơ hồ, tựa như bị một tầng đồ vật che mất đi, nhãn lực còn kém hơn trước đây.
Lẽ nào nguyên khí không thể dùng như vậy?
Trong lòng Lục Tiểu Thiên cả kinh, chuẩn bị tán đi sự vận chuyển của nguyên khí, nhưng chính vào lúc này, trong mắt chợt mát lạnh, nhãn lực trở nên rõ ràng hơn nhiều, cự ly trong tầm trăm trượng trở nên rõ ràng.
Những sợi lông tơ mịn trên thân Hắc Hùng và Báo Hoa đều có thể nhìn thấy rõ ràng, thật sự là thần dị.
Thì ra nguyên khí thật sự có thể dùng như vậy.
Lục Tiểu Thiên nhất thời cao hứng, không đơn thuần chỉ là có thể nhìn xa một chút, mà là thực nghiệm thành công khiến hắn cảm thấy cho dù không ai dạy hắn, về sau cũng có thể từ từ tìm ra một số cách sử dụng nguyên khí.
Lục Tiểu Thiên lần đầu tiên thành công vận dụng nguyên khí, bởi vì vui quá mà không biết mệt, tốc độ tìm kiếm so với trước kia không chỉ nhanh hơn gấp chục lần.
Một canh giờ sau, hắn ngày càng xâm nhập vào sâu trong hạp cốc rồi. Hồn nhiên không để ý tới hoàn cảnh xung quanh đã từ từ phát sinh biến hóa.
Thẳng tới khi Hắc Hùng ngậm lấy một con dê vàng đã bị cắn chết quăng tới dưới chân Lục Tiểu Thiên, hắn lắc đầu cười, nếu không chăm sóc tốt cho Hắc Hùng, nó có thể sẽ nổi giận. Một khi Hắc Hùng nổi giận, hắn chống đỡ không nổi.
Chỉ là trong lúc đang thu thập cũi gỗ, Lục Tiểu Thiên nhìn thấy một mảng rừng nhỏ trước mắt, sắc mặt nhất thời biến đổi. Vừa rồi hắn là từ bên này tìm kiếm qua bên đây, nhưng không có phát hiện ra mảng rừng này.
Có thể là nhớ nhầm thôi, trong lòng Lục Tiểu Thiên ôm một chút may mắn tự nói.
Sau đó triệu hồi Báo Hoa, cưỡi lên trên lưng Báo chạy về một chỗ khác, nhất thời sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Từ sau khi trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ, trí nhớ của Lục Tiểu Thiên tốt hơn trước đây rất nhiều.
Hắn rõ ràng nhớ rõ vừa nãy đi qua nơi đây là một gò đất nhỏ, hơn nữa ở phía đông gò đất còn có một dòng suối nhỏ rộng không tới năm thước. Mà lúc này, gò đất, suối nhỏ cũng đã biến mất không thấy, thay vào đó là một khu rừng rậm rạp.
“Quay về, tìm Hắc Hùng.”
Lục Tiểu Thiên vỗ vỗ Báo Hoa nói.
Đột nhiên đi vào một hoàn cảnh xa lạ, Lục Tiểu Thiên nghĩ trước tiên phải hội hợp với Hắc Hùng, để phòng ngừa sau này gặp phải những Yêu thú khác.
Chỉ bằng hắn và Báo Hoa, trong hạp cốc này hoàn cảnh vô cùng phức tạp, năng lực tự bảo vệ bản thân có chút không đủ.
Nhưng khi Lục Tiểu Thiên quay về, chạy hơn hai dặm. Nơi hắn vừa đi qua lại biến thành một biển hoa, màu bạch lam, làm gì còn có bóng dáng của Hắc Hùng.
Nếu như không phải chính mắt nhìn thấy, Lục Tiểu Thiên tuyệt không tin đồ vật sinh trưởng trên mặt đất lại có thể chuyển động. Nhưng những gì thấy trước mắt nhìn thấy lại khiến Lục Tiểu Thiên cảm giác khó tin.
“Ngao ô...” Một tiếng hú quen thuộc vang lên, tiếp theo là tiếng hưởng ứng của bầy sói hoang. Trong lòng Lục Tiểu Thiên căng thẳng, lại là bầy sói, hơn nữa số lượng nhiều hơn trước đây gặp phải rất nhiều.
“Chạy!”
Lục Tiểu Thiên vội vàng cưỡi Báo Hoa chạy từng bước nhỏ trốn đi nơi khác, một là vì tiết kiệm chút thể lực, mặt khác cũng vì địa hình trước mắt bị kẻ địch bao vây tứ phía, căn bản không có lợi cho việc phòng ngự, Hắc Hùng lại không ở đây, một khi bị bầy sói bao vây, thì rắc rối lớn rồi.
Báo Hoa trông có chút lo sợ bất an, mang theo Lục Tiểu Thiên chạy sâu vào trong sương mù.
Một hơi chạy hơn năm sáu dặm, Lục Tiểu Thiên quay đầu lại nhìn, sau lưng lại là một vách núi căn bản không thể nhìn thấy đáy.
Còn trước mặt là hơn mười con dã Lang đang gào rú lao thẳng về phía Lục Tiểu Thiên.
Từ sát khí ba động phát ra trên thân bầy sói này, đa phần là dã thú bình thường, chỉ có một số cực ít sát khí khiến tim hắn đập nhanh. Nhưng cổ khí thế này còn không mạnh bằng Báo Hoa toạ kỵ của Lục Tiểu Thiên, hình thể nhỏ hơn Báo Hoa gần một phần ba.
Chỉ là đám sói này số lượng quá nhiều, hơn nữa còn không ngừng kêu gọi đồng loại ở phụ cận tụ tập qua đây.
Lục Tiểu Thiên từ trên lưng Báo Hoa nhảy xuống, chạy tới bên vách núi, vận chuyển nguyên khí nhìn xuống, nhưng trong cự ly trăm trượng vẫn bị mây mù che mờ, cơ bản không nhìn thấy đáy.
Chỉ là trong khoảng hai mươi trượng, Lục Tiểu Thiên nhìn thấy một bình đài dài một trượng do sơn thạch dựng lên đưa ra ngoài, bên trên còn có một số thanh đằng.
Tuyệt địa phùng sinh, trong lòng Lục Tiểu Thiên kinh hỉ, thừa dịp dã lang e ngại khí thế của Báo Hoa, do dự không tiến.
Lục Tiểu Thiên vội vàng mở gói đồ luôn mang theo bên người, lấy dây thừng ra, một đầu buột vào gốc cây to bên cạnh vách núi.
Tuy lão giả hắc bào không nói, nhưng hắn có lẽ nên thử một chút.
Nghĩ tới điều này, Lục Tiểu Thiên hít thở thật sâu, âm thầm lưu chuyển nguyên khí trong đan điền tới hai mắt.
Sau khi một tia nguyên khí lưu chuyển tới, đột nhiên cảm thấy trong mắt một mảng trắng mơ hồ, tựa như bị một tầng đồ vật che mất đi, nhãn lực còn kém hơn trước đây.
Lẽ nào nguyên khí không thể dùng như vậy?
Trong lòng Lục Tiểu Thiên cả kinh, chuẩn bị tán đi sự vận chuyển của nguyên khí, nhưng chính vào lúc này, trong mắt chợt mát lạnh, nhãn lực trở nên rõ ràng hơn nhiều, cự ly trong tầm trăm trượng trở nên rõ ràng.
Những sợi lông tơ mịn trên thân Hắc Hùng và Báo Hoa đều có thể nhìn thấy rõ ràng, thật sự là thần dị.
Thì ra nguyên khí thật sự có thể dùng như vậy.
Lục Tiểu Thiên nhất thời cao hứng, không đơn thuần chỉ là có thể nhìn xa một chút, mà là thực nghiệm thành công khiến hắn cảm thấy cho dù không ai dạy hắn, về sau cũng có thể từ từ tìm ra một số cách sử dụng nguyên khí.
Lục Tiểu Thiên lần đầu tiên thành công vận dụng nguyên khí, bởi vì vui quá mà không biết mệt, tốc độ tìm kiếm so với trước kia không chỉ nhanh hơn gấp chục lần.
Một canh giờ sau, hắn ngày càng xâm nhập vào sâu trong hạp cốc rồi. Hồn nhiên không để ý tới hoàn cảnh xung quanh đã từ từ phát sinh biến hóa.
Thẳng tới khi Hắc Hùng ngậm lấy một con dê vàng đã bị cắn chết quăng tới dưới chân Lục Tiểu Thiên, hắn lắc đầu cười, nếu không chăm sóc tốt cho Hắc Hùng, nó có thể sẽ nổi giận. Một khi Hắc Hùng nổi giận, hắn chống đỡ không nổi.
Chỉ là trong lúc đang thu thập cũi gỗ, Lục Tiểu Thiên nhìn thấy một mảng rừng nhỏ trước mắt, sắc mặt nhất thời biến đổi. Vừa rồi hắn là từ bên này tìm kiếm qua bên đây, nhưng không có phát hiện ra mảng rừng này.
Có thể là nhớ nhầm thôi, trong lòng Lục Tiểu Thiên ôm một chút may mắn tự nói.
Sau đó triệu hồi Báo Hoa, cưỡi lên trên lưng Báo chạy về một chỗ khác, nhất thời sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Từ sau khi trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ, trí nhớ của Lục Tiểu Thiên tốt hơn trước đây rất nhiều.
Hắn rõ ràng nhớ rõ vừa nãy đi qua nơi đây là một gò đất nhỏ, hơn nữa ở phía đông gò đất còn có một dòng suối nhỏ rộng không tới năm thước. Mà lúc này, gò đất, suối nhỏ cũng đã biến mất không thấy, thay vào đó là một khu rừng rậm rạp.
“Quay về, tìm Hắc Hùng.”
Lục Tiểu Thiên vỗ vỗ Báo Hoa nói.
Đột nhiên đi vào một hoàn cảnh xa lạ, Lục Tiểu Thiên nghĩ trước tiên phải hội hợp với Hắc Hùng, để phòng ngừa sau này gặp phải những Yêu thú khác.
Chỉ bằng hắn và Báo Hoa, trong hạp cốc này hoàn cảnh vô cùng phức tạp, năng lực tự bảo vệ bản thân có chút không đủ.
Nhưng khi Lục Tiểu Thiên quay về, chạy hơn hai dặm. Nơi hắn vừa đi qua lại biến thành một biển hoa, màu bạch lam, làm gì còn có bóng dáng của Hắc Hùng.
Nếu như không phải chính mắt nhìn thấy, Lục Tiểu Thiên tuyệt không tin đồ vật sinh trưởng trên mặt đất lại có thể chuyển động. Nhưng những gì thấy trước mắt nhìn thấy lại khiến Lục Tiểu Thiên cảm giác khó tin.
“Ngao ô...” Một tiếng hú quen thuộc vang lên, tiếp theo là tiếng hưởng ứng của bầy sói hoang. Trong lòng Lục Tiểu Thiên căng thẳng, lại là bầy sói, hơn nữa số lượng nhiều hơn trước đây gặp phải rất nhiều.
“Chạy!”
Lục Tiểu Thiên vội vàng cưỡi Báo Hoa chạy từng bước nhỏ trốn đi nơi khác, một là vì tiết kiệm chút thể lực, mặt khác cũng vì địa hình trước mắt bị kẻ địch bao vây tứ phía, căn bản không có lợi cho việc phòng ngự, Hắc Hùng lại không ở đây, một khi bị bầy sói bao vây, thì rắc rối lớn rồi.
Báo Hoa trông có chút lo sợ bất an, mang theo Lục Tiểu Thiên chạy sâu vào trong sương mù.
Một hơi chạy hơn năm sáu dặm, Lục Tiểu Thiên quay đầu lại nhìn, sau lưng lại là một vách núi căn bản không thể nhìn thấy đáy.
Còn trước mặt là hơn mười con dã Lang đang gào rú lao thẳng về phía Lục Tiểu Thiên.
Từ sát khí ba động phát ra trên thân bầy sói này, đa phần là dã thú bình thường, chỉ có một số cực ít sát khí khiến tim hắn đập nhanh. Nhưng cổ khí thế này còn không mạnh bằng Báo Hoa toạ kỵ của Lục Tiểu Thiên, hình thể nhỏ hơn Báo Hoa gần một phần ba.
Chỉ là đám sói này số lượng quá nhiều, hơn nữa còn không ngừng kêu gọi đồng loại ở phụ cận tụ tập qua đây.
Lục Tiểu Thiên từ trên lưng Báo Hoa nhảy xuống, chạy tới bên vách núi, vận chuyển nguyên khí nhìn xuống, nhưng trong cự ly trăm trượng vẫn bị mây mù che mờ, cơ bản không nhìn thấy đáy.
Chỉ là trong khoảng hai mươi trượng, Lục Tiểu Thiên nhìn thấy một bình đài dài một trượng do sơn thạch dựng lên đưa ra ngoài, bên trên còn có một số thanh đằng.
Tuyệt địa phùng sinh, trong lòng Lục Tiểu Thiên kinh hỉ, thừa dịp dã lang e ngại khí thế của Báo Hoa, do dự không tiến.
Lục Tiểu Thiên vội vàng mở gói đồ luôn mang theo bên người, lấy dây thừng ra, một đầu buột vào gốc cây to bên cạnh vách núi.
