Nhưng chỉ một chốc lát công phu, Linh Thú Hoàn màu cổ đồng đó bản thân ngân quang đã ảm đạm đi vài phần, e rằng đó không phải là đồ tốt gì cả.
Nghĩ tới điểm này, Lục Tiểu Thiên cắn răng lấy ra một bình đan dược luôn mang theo bên người, lấy Tụ Khí Đan ra nuốt vào.
Một luồng linh khí cực đại và ôn hòa xuất hiện trong cơ thể, tuy giống như linh khí do trực tiếp phục dụng linh thảo phát ra.
Nhưng linh khí do phục dụng đan dược lại càng to lớn hơn, hơn nữa ôn hòa hơn rất nhiều.
Nếu phục dụng linh thảo, luồng linh khí cương mãnh và to lớn này e rằng bản thân không thể khống chế, mặc nó trong cơ thể xông loạn, ngược lại sẽ làm tổn thương tới kinh mạch.
Sau khi phục dụng Tụ Khí Đan, Lục Tiểu Thiên bởi vì pháp lực nguyên khí hao tổn mà sắc mặt tái nhợt liền khôi phục hồng hào.
Theo pháp quyết biến ảo trong tay Lục Tiểu Thiên, linh khí do Tụ Khí Đan sản sinh trong cơ thể như tìm được nơi đột phá, cuồn cuộn không dứt rót vào trong Linh Thú Hoàn.
Linh Thú Hoàn liền phát ra ngân quang mạnh mẽ hơn trước kia, kịch liệt co rút lại.
- Thuần phục hoặc là chết!
Nửa giờ sau, Lục Tiểu Thiên lạnh lùng nhìn Báo Hoa đang lăn lộn hấp hối trên mặt đất.
- Ngao ô...
Báo Hoa hét thảm, sau khi trải qua một phen giãy giụa, nó ngoan ngoãn nằm sấp trước mặt Lục Tiểu Thiên.
Lục Tiểu Thiên đình chỉ phát ra pháp lực.
Lúc này Tụ Khí Đan đã tiêu hao hết một nửa.
Lục Tiểu Thiên cảm thấy đau lòng, cũng may đã triệt để thu phục được con linh thú cấp thấp này, trước sau hao phí không ít công phu.
Tuy Lục Tiểu Thiên tinh thần mệt mỏi thở phào một hơi, nhưng vẫn ngồi xuống, luyện hóa Tụ Khí Đan còn sót lại trong cơ thể.
Phía trên hạp cốc, mặt trăng treo cao, những địa phương khác đều được ánh trăng soi sáng, riêng chỉ bên trong hạp cốc vẫn sương mù mờ ảo.
Động phủ ở ngay cửa cốc.
Lúc này toàn thân Lục Tiểu Thiên đã tích tụ một tầng hơi nước màu trắng.
Hắc Hùng nằm trước động phủ ngủ ngon lành, còn Báo Hoa hôm nay gặp phải mấy lần tra tấn, sớm đã uể oải nằm xuống cách xa Hắc Hùng mấy trượng.
Nơi đây bị sương mù bao phủ, một người hai thú, một mạch tới đêm khuya, tia linh khí cuối cùng của đan dược hoàn toàn bị luyện hóa, Lục Tiểu Thiên có chút không nỡ mở mắt ra, con đường tu luyện đúng là vẫn còn rất dài.
Trong hạp cốc, hổ gầm vượn hú, Lục Tiểu Thiên cưỡi trên lưng Báo Hoa, mang theo trên lưng một cái bao tròn đầy, bên trong như trước có muối, gia vị, nhưng lần này có thêm một cái nồi sắt, ngoài ra còn có một sợi dây thừng lớn.
Một tháng trước, hắn mơ hồ thấy được trên đỉnh núi ở một khoảng cách khá xa có một cây linh thảo.
Chỉ là khoảng cách khá xa, không thể thu thập. Trải qua lần đó, Lục Tiểu Thiên thu thập vật liệu bện thành một sợi dây thừng dài, bình thường ra ngoài đều mang theo bên người.
Hắc Hùng là linh thú của lão giả hắc bào, không bao giờ cho Lục Tiểu Thiên cưỡi lên người, Báo Hoa nhỏ hơn Hắc Hùng nhiều, nhưng cõng một thiếu niên hơn mười tuổi như Lục Tiểu Thiên cũng còn có thể chạy được, tốc độ cũng không chậm.
Xem ra dùng viên Tụ Khí Đan đổi lấy con linh thú Báo Hoa này cũng hoàn toàn xứng đáng.
Sau khi vượt qua phạm vi đã tìm kiếm trước kia, Lục Tiểu Thiên suy nghĩ một hồi, liền từ trên lưng Báo đi xuống tự mình tìm kiếm, để không bị bỏ sót linh thảo mình cần.
Lão giả hắc bào thật là keo kiệt, đến phương pháp nhận dạng linh thảo cũng không dạy hắn, ngoại trừ Bạch Huỳnh Thảo dùng để luyện chế Linh Thú Đan, những thứ khác hoàn toàn không đề cập tới.
Liên tục tìm kiếm trong bụi cỏ và bụi cây ven đường gần hai canh giờ, không thu hoạch gì cũng không nói, nhưng tìm kiếm như vậy vô cùng phiền phức, trong lòng Lục Tiểu Thiên không tự chủ có chút bất mãn với lão giả hắc bào.
Mài đao không lở công đốn củi, nếu không phải lão giả hắc bào keo kiệt như vậy, dạy hắn tu luyện nhanh một chút, tu vi càng cao, càng có thể vì lão giả hắc bào làm được nhiều việc.
Nhưng mà nghĩ chỉ là nghĩ, Lục Tiểu Thiên cũng hiểu rõ một đạo lý, trên đời làm gì có cái bánh miễn phí.
Lúc vừa tới sơn cốc, Lục Tiểu Thiên xem lão giả hắc bào như chỗ dựa của mình.
Chỉ là sau khi sinh hoạt ở trong hạp cốc một đoạn thời gian, Lục Tiểu Thiên đã biết, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Lão giả hắc bào cứu hắn cũng chỉ vì muốn để hắn trong động phủ xử lý những việc lặt vặt cho lão mà thôi, chứ không hề có ý định muốn dạy hắn.
Nghĩ thông được điểm này, thừa dịp đoạn thời gian lão giả hắc bào không ở đây, Lục Tiểu Thiên cảm thấy tình hình cho phép thì liền ra ngoài tìm kiếm linh dược, tuy loại phương pháp hiện giờ giống như mò kim đáy biển, nhưng tốt hơn việc ngồi trong động phủ khô khốc một mình nhiều.
Trong hạp cốc càng đi sâu, sương mù càng nồng đậm, nếu không phải hắn đã tu luyện Hỗn Nguyên Kinh, nhãn lực mạnh hơn trước kia vô số lần, e rằng lúc này Lục Tiểu Thiên chỉ có thể nhìn xa không quá hai ba trượng.
Nếu đi sâu thêm hơn mười dặm, có thể chỉ nhìn thấy được xung quanh hai trượng, Lục Tiểu Thiên khẽ cau mày, nếu cứ như vậy, hiệu suất tìm kiếm cũng quá thấp.
Đáng tiếc, tuy tu luyện Hỗn Nguyên Kinh trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ, nhưng ngoại trừ lực lượng lớn hơn một chút, nhãn lực tốt hơn một chút, tựa hồ không có biến hóa gì quá lớn.
Nghĩ tới điểm này, Lục Tiểu Thiên cắn răng lấy ra một bình đan dược luôn mang theo bên người, lấy Tụ Khí Đan ra nuốt vào.
Một luồng linh khí cực đại và ôn hòa xuất hiện trong cơ thể, tuy giống như linh khí do trực tiếp phục dụng linh thảo phát ra.
Nhưng linh khí do phục dụng đan dược lại càng to lớn hơn, hơn nữa ôn hòa hơn rất nhiều.
Nếu phục dụng linh thảo, luồng linh khí cương mãnh và to lớn này e rằng bản thân không thể khống chế, mặc nó trong cơ thể xông loạn, ngược lại sẽ làm tổn thương tới kinh mạch.
Sau khi phục dụng Tụ Khí Đan, Lục Tiểu Thiên bởi vì pháp lực nguyên khí hao tổn mà sắc mặt tái nhợt liền khôi phục hồng hào.
Theo pháp quyết biến ảo trong tay Lục Tiểu Thiên, linh khí do Tụ Khí Đan sản sinh trong cơ thể như tìm được nơi đột phá, cuồn cuộn không dứt rót vào trong Linh Thú Hoàn.
Linh Thú Hoàn liền phát ra ngân quang mạnh mẽ hơn trước kia, kịch liệt co rút lại.
- Thuần phục hoặc là chết!
Nửa giờ sau, Lục Tiểu Thiên lạnh lùng nhìn Báo Hoa đang lăn lộn hấp hối trên mặt đất.
- Ngao ô...
Báo Hoa hét thảm, sau khi trải qua một phen giãy giụa, nó ngoan ngoãn nằm sấp trước mặt Lục Tiểu Thiên.
Lục Tiểu Thiên đình chỉ phát ra pháp lực.
Lúc này Tụ Khí Đan đã tiêu hao hết một nửa.
Lục Tiểu Thiên cảm thấy đau lòng, cũng may đã triệt để thu phục được con linh thú cấp thấp này, trước sau hao phí không ít công phu.
Tuy Lục Tiểu Thiên tinh thần mệt mỏi thở phào một hơi, nhưng vẫn ngồi xuống, luyện hóa Tụ Khí Đan còn sót lại trong cơ thể.
Phía trên hạp cốc, mặt trăng treo cao, những địa phương khác đều được ánh trăng soi sáng, riêng chỉ bên trong hạp cốc vẫn sương mù mờ ảo.
Động phủ ở ngay cửa cốc.
Lúc này toàn thân Lục Tiểu Thiên đã tích tụ một tầng hơi nước màu trắng.
Hắc Hùng nằm trước động phủ ngủ ngon lành, còn Báo Hoa hôm nay gặp phải mấy lần tra tấn, sớm đã uể oải nằm xuống cách xa Hắc Hùng mấy trượng.
Nơi đây bị sương mù bao phủ, một người hai thú, một mạch tới đêm khuya, tia linh khí cuối cùng của đan dược hoàn toàn bị luyện hóa, Lục Tiểu Thiên có chút không nỡ mở mắt ra, con đường tu luyện đúng là vẫn còn rất dài.
Trong hạp cốc, hổ gầm vượn hú, Lục Tiểu Thiên cưỡi trên lưng Báo Hoa, mang theo trên lưng một cái bao tròn đầy, bên trong như trước có muối, gia vị, nhưng lần này có thêm một cái nồi sắt, ngoài ra còn có một sợi dây thừng lớn.
Một tháng trước, hắn mơ hồ thấy được trên đỉnh núi ở một khoảng cách khá xa có một cây linh thảo.
Chỉ là khoảng cách khá xa, không thể thu thập. Trải qua lần đó, Lục Tiểu Thiên thu thập vật liệu bện thành một sợi dây thừng dài, bình thường ra ngoài đều mang theo bên người.
Hắc Hùng là linh thú của lão giả hắc bào, không bao giờ cho Lục Tiểu Thiên cưỡi lên người, Báo Hoa nhỏ hơn Hắc Hùng nhiều, nhưng cõng một thiếu niên hơn mười tuổi như Lục Tiểu Thiên cũng còn có thể chạy được, tốc độ cũng không chậm.
Xem ra dùng viên Tụ Khí Đan đổi lấy con linh thú Báo Hoa này cũng hoàn toàn xứng đáng.
Sau khi vượt qua phạm vi đã tìm kiếm trước kia, Lục Tiểu Thiên suy nghĩ một hồi, liền từ trên lưng Báo đi xuống tự mình tìm kiếm, để không bị bỏ sót linh thảo mình cần.
Lão giả hắc bào thật là keo kiệt, đến phương pháp nhận dạng linh thảo cũng không dạy hắn, ngoại trừ Bạch Huỳnh Thảo dùng để luyện chế Linh Thú Đan, những thứ khác hoàn toàn không đề cập tới.
Liên tục tìm kiếm trong bụi cỏ và bụi cây ven đường gần hai canh giờ, không thu hoạch gì cũng không nói, nhưng tìm kiếm như vậy vô cùng phiền phức, trong lòng Lục Tiểu Thiên không tự chủ có chút bất mãn với lão giả hắc bào.
Mài đao không lở công đốn củi, nếu không phải lão giả hắc bào keo kiệt như vậy, dạy hắn tu luyện nhanh một chút, tu vi càng cao, càng có thể vì lão giả hắc bào làm được nhiều việc.
Nhưng mà nghĩ chỉ là nghĩ, Lục Tiểu Thiên cũng hiểu rõ một đạo lý, trên đời làm gì có cái bánh miễn phí.
Lúc vừa tới sơn cốc, Lục Tiểu Thiên xem lão giả hắc bào như chỗ dựa của mình.
Chỉ là sau khi sinh hoạt ở trong hạp cốc một đoạn thời gian, Lục Tiểu Thiên đã biết, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Lão giả hắc bào cứu hắn cũng chỉ vì muốn để hắn trong động phủ xử lý những việc lặt vặt cho lão mà thôi, chứ không hề có ý định muốn dạy hắn.
Nghĩ thông được điểm này, thừa dịp đoạn thời gian lão giả hắc bào không ở đây, Lục Tiểu Thiên cảm thấy tình hình cho phép thì liền ra ngoài tìm kiếm linh dược, tuy loại phương pháp hiện giờ giống như mò kim đáy biển, nhưng tốt hơn việc ngồi trong động phủ khô khốc một mình nhiều.
Trong hạp cốc càng đi sâu, sương mù càng nồng đậm, nếu không phải hắn đã tu luyện Hỗn Nguyên Kinh, nhãn lực mạnh hơn trước kia vô số lần, e rằng lúc này Lục Tiểu Thiên chỉ có thể nhìn xa không quá hai ba trượng.
Nếu đi sâu thêm hơn mười dặm, có thể chỉ nhìn thấy được xung quanh hai trượng, Lục Tiểu Thiên khẽ cau mày, nếu cứ như vậy, hiệu suất tìm kiếm cũng quá thấp.
Đáng tiếc, tuy tu luyện Hỗn Nguyên Kinh trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ, nhưng ngoại trừ lực lượng lớn hơn một chút, nhãn lực tốt hơn một chút, tựa hồ không có biến hóa gì quá lớn.
