Độc Bộ Thành Tiên
Thanh Quả này hương thơm dễ chịu, Lục Tiểu Thiên vội vàng đặt đoản kiếm xuống, không chút lãng phí dùng lưỡi liếm hết chất lỏng chảy ra trên đó.

Vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi.

Đây là lần đầu tiên hắn ăn được loại quả ngon như vậy. Vừa đói vừa lạnh, hắn nuốt cả thịt lẫn vỏ của quả này vào bụng, hoàn toàn không chừa lại gì.

Ngon thì ngon, nhưng mà ăn không no, Lục Tiểu Thiên liếm liếm môi vẫn còn ăn chưa đã.

Tuy nhiên, trong lúc hắn thưởng thức dư vị của Thanh Quả, lại không nhận thấy thịt, vỏ và chất lỏng của Thanh Quả sau khi nuốt vào bụng liền hòa tan, tụ lại thành một quang đoàn màu xanh.

Trong lúc thanh quang nhấp nháy, trông có vẻ thần bí, huyễn hoặc và đại khí phách.

Quang đoàn màu xanh nhanh chóng xoay tròn, trong lúc thanh quang ẩn hiện, nhanh chóng khuếch trương thành một không gian cổ xưa, rộng lớn và kỳ dị.

Nhưng không gian kỳ dị vô cùng rộng lớn này lại ẩn tàng trong bụng của Lục Tiểu Thiên.

Đột nhiên, có tiếng chấn động, trong não hắn tựa như sấm nổ vang, chấn cho Lục Tiểu Thiên nhất thời tinh thần hoảng hốt.

Lục Tiểu Thiên cảm thấy giống như có ngàn vạn con sóng lớn đang trong cơ thể xông loạn, thần thực bàng bạc vô biên bị đè nén, tựa như lúc nào cũng sẽ làm cho cơ thể hắn nổ tung.

Thậm chí, hắn còn mơ hồ thấy được vầng hào quang màu thanh sắc lóe lên trong cơ thể, ngay cả làn da cũng bắt đầu căng phồng, hiện ra từng vết nứt nhỏ, giống như một món đồ sứ sắp bị nứt vỡ.

Vết nứt giống như mạng nhện lan ra tứ phía, máu rỉ ra không ngừng từ những vết nứt ấy. Chỉ trong chốc lát, Lục Tiểu Thiên liền trở thành một huyết nhân.

Đây cuối cùng là chuyện như thế nào? Chẳng lẽ trái Thanh Quả đó có độc? Trong lòng Lục Tiểu Thiên kinh hãi, độc tính này cũng quá mãnh liệt rồi.

Khí lưu trong cơ thể xông loạn vẫn không có chút nào dừng lại.

Chẳng lẽ phải chết ở đây sao?



Khi Lục Tiểu Thiên đau khổ cùng cực, luồng khí khổng lồ trong cơ thể xông thẳng vào trong thức hải.

Ầm…

Trước mắt Lục Tiểu Thiên tối sầm lại, cơ thể mất dần sức lực và rơi vào trạng thái hôn mê.

Thế nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Những tổn thương trên người anh vẫn chưa ổn định, khí huyết trong cơ thể dường như rối loạn không ngừng.

Dưới ánh sáng xanh nhạt, quanh người Lục Tiểu Thiên xuất hiện một làn sương đỏ mỏng, như được khí lực trong cơ thể anh khuếch tán ra. Lớp sương ấy lơ lửng bao bọc lấy anh, tạo nên khung cảnh kỳ dị nhưng không kém phần thần bí.

Đột nhiên, tiếng sấm vang lên, lấy cơ thể Lục Tiểu Thiên làm trung tâm, hình thành một vòng xoáy cực lớn, sương mù màu trắng ở xung quanh đều lao thẳng vào phía trung tâm vòng xoáy...



- Sao lại tới nơi đây nữa?

Sau khi Huyết Chu Nho nhìn thấy ngôi nhà tranh phía trước, sắc mặt vô cùng khó coi nói.

Bóng người vụt qua, ba người khác lần lượt tới nơi, chính là ba người lão giả hắc bào, Đại Hồ Tử, còn có thiếu phụ váy xanh.

Thiếu phụ váy xanh lo lắng nói:

- Chúng ta cũng ở phụ cận đi đi lại lại bảy tám lần rồi, cũng vẫn không tìm được lối ra, ảo trận nơi này quả thật lợi hại. Cứ tiếp tục như vậy, e rằng chúng ta quả thật sẽ bị vây chết ở đây. Cảnh lão quái, ngươi mau mau nghĩ biện pháp đi!

- Ảo trận nơi đây lợi hại như vậy, ta có thể có biện pháp gì chứ, trước mắt chỉ có thể đi một bước tính toán một bước thôi.

Sắc mặt lão giả hắc bào âm trầm, bị vây trong chỗ này gần hai tháng rồi, đổi lại là ai thì tâm tình cũng không thể nào tốt được. Nếu không phải trong đại trận này, lâu lâu cũng có thể tìm được một chút thức ăn, chỉ sợ đói cũng đói chết rồi.

Bởi vì chỉ đại năng Kim Đan kỳ mới có thể tích cốc, không cần phải ăn.

Ục ịch...



Một tràng tiếng heo kêu vang lên.

- Không tốt, đó là Yêu Hào Trư, số lượng rất nhiều.

Đại Hồ Tử nhìn thấy từng con Yêu Hào Trư nhảy ra từ đám cỏ dại trong sương mù liền kinh hãi nói.

Tuy đám Yêu Hào Trư này là nhất cấp yêu thú, nhưng có thực lực tương đương với Luyện Khí tầng ba.

Hơn nữa, da thịt dày béo so với một số nhị cấp yêu thú còn khó gây thương tổn hơn, lực xung kích khiến mọi người cũng khá đau đầu.

- Nói nhảm làm gì, giết đi là được.

Huyết Chu Nho đã không còn nhẫn nại, tay thò vào trong Túi Trữ Vật, lấy ra hai cái luân bàn màu bạc, hai tay dùng sức ném ra. Luân bàn màu bạc phát ra âm thanh vo ve bay thẳng tới đám Yêu Hào Trư ở đối diện.

Chi...

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Yêu Hào Trư bị lưỡi đao trên luân bàn trực tiếp cắt làm đôi.

Đôi tay thiếu phụ áo xanh vươn ra trước, hai dải lụa màu tím dài mấy trượng từ trong tay áo bay ra, đồng thời quấn chặt lấy hai con Yêu Hào Trư.

Bàn tay thiếu phụ áo xanh nắm lại, dải lụa quấn chặt hai con Yêu Hào Trư điên cuồng đập mạnh xuống đất, ầm ầm mấy tiếng, liền đập ra hai cái hố lớn.

Khi dải lụa được thu hồi, hai con Yêu Hào Trư nằm trên mặt đất, co giật vài cái rồi không còn động tĩnh.

Hừm hừm...

Một con hình thể lớn gần trượng, hai răng nanh tràn đầy vết máu, ánh mắt đầy hung quang từ trong sương mù đi ra.

Sau khi con Yêu Hào Trư khổng lồ này xuất hiện, soạt soạt soạt, bốn phía liên tục xuất hiện hơn mười con Yêu Hào Trư thể hình màu đen lớn nhỏ không đều, bên ngoài cơ thể lông tơ dựng đứng lên như kim châm.