Trong doanh địa của Thập Hoang Giả, Lôi đội đi phía trước, Hứa Thanh theo sau. Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống đại địa, rơi trên người họ.
Từ xa nhìn lại, một cao một thấp, một già một trẻ, cảnh tượng lại mơ hồ có chút hài hòa.
Hình như trong thế giới tàn khốc này, nét hài hòa như vậy rất khó có được.
Có lẽ thi thể mãng xà trong tay Lôi đội đủ uy hiếp, nên người qua đường sau khi thấy họ, đại bộ phận đều không dám đến quấy rầy.
Hứa Thanh rất thích loại cảm giác này, vô luận là chuẩn bị ăn con rắn, hay ánh mặt trời quất vào mặt, đều làm hắn cảm thấy ấm áp.
Rất thoải mái, rất mong chờ.
Và mỗi lần nhìn thi thể con rắn trong tay Lôi đội, nước bọt trong miệng hắn liền chảy ra không ngừng.
Hắn cũng thích ăn thịt rắn.
Nhà của Lôi đội nằm ở khu giữa của doanh địa.
Nhà ở khu vực bên trong toàn bằng gạch ngói, khu bên ngoài là lều vải đơn giản. Nhà ở khu vực giữa phần lớn kết cấu bằng đá và gỗ, hơn nữa là ba gian phòng nhỏ xếp đặt chung một chỗ.
Mỗi gian, dù không lớn lắm, nhưng so với nhà của Hứa Thanh ở xóm nghèo thì tốt hơn quá nhiều.
Nhất là chỗ ở của Lôi đội còn có một tiểu viện, cái này càng khó được.
Lúc đẩy cửa trúc viện, dưới sự quan sát của Hứa Thanh, Lôi đội mang theo thi thể mãng xà đi về phía phòng cuối, sau đó dùng ngón tay chỉ vào một trong hai gian phòng nhỏ.
- Tiểu hài, về sau ngươi ở đây đi, tự mình làm quen một hồi, lát nữa cơm chín ta gọi ngươi.
Nói xong, Lôi đội vào nhà, không lâu sau liền có tiếng chặt thịt truyền ra.
Hứa Thanh nuốt nước miếng, đầu tiên cẩn thận quan sát tiểu viện một phen, sau đó đi vào căn phòng nhỏ thứ hai. Bên trong có một giường lớn, một bộ đệm chăn, một bộ bàn, ngoài ra không có vật gì khác.
Mặt đất rất sạch sẽ, bàn cũng không bụi bặm, hiển nhiên thường xuyên được lau chùi. Tấm đệm cũng lộ ra vô cùng sạch sẽ, trên mặt còn có cảm giác như vừa được phơi dưới ánh mặt trời.
Mọi thứ đều khiến Hứa Thanh rất hài lòng.
Hắn không thích phòng lớn, hắn thích loại phòng liếc mắt là thấy được toàn bộ, dường như có thể gói gọn hết thảy trong đầu.
Như vậy càng làm hắn cảm thấy an toàn.
Vì vậy, sau khi kiểm tra tỉ mỉ một phen, Hứa Thanh nhìn chiếc giường sạch sẽ, suy nghĩ về quá khứ, sau đó trực tiếp ngồi xuống đất.
Khoanh chân nhắm mắt, bắt đầu buổi tu hành hôm nay.
Trong khi hắn tu hành, theo linh năng tràn vào, bên tai hắn còn vang lên tiếng dầu sôi lốp bốp.
Rất nhanh, từng mùi hương theo khe hở trên vách tường nhẹ nhàng bay vào, tràn ngập phòng nhỏ, đồng thời khiến bụng Hứa Thanh đói cồn cào.
Thơm quá!
Hứa Thanh không kìm được mà nuốt nước bọt, mở mắt nhìn về phía mùi thơm tỏa ra. Nhiều năm sống ở xóm nghèo, hắn đã không nhớ lần gần nhất ngửi thấy mùi thơm như vậy là khi nào.
Vì vậy, hắn cố nén tiếng khát vọng trong bụng, nhắm mắt, làm mình bình tĩnh lại, tiếp tục tu hành. Thời gian cứ vậy chậm rãi trôi qua, hoàng hôn rất nhanh đã tới.
Lúc này, phía sau truyền đến tiếng Lôi đội gọi ăn cơm. Hứa Thanh vừa mới kết thúc buổi tu hành, ánh mắt nhanh chóng mở ra.
Hắn đứng dậy, bước nhanh ra ngoài, thấy Lôi đội đang đứng ở cửa phòng, vẫy tay về phía hắn.
Nhìn bên cạnh Lôi đội, Hứa Thanh đã thấy bàn cơm trong nhà. Bàn đã bày bảy tám loại thức ăn làm từ rắn khác biệt, có món rán, món kho, món hấp, còn có canh rắn.
Rõ ràng Lôi đội có tay nghề nấu nướng rất tốt, màu sắc và hương vị đều đầy đủ.
Hứa Thanh đưa mắt nhìn, ánh mắt mở to. Lôi đội mỉm cười, quay người đi vào lấy bát đũa bày ra.
Hứa Thanh cũng lập tức tới gần, theo hắn đi vào phòng, hương vị càng đậm. Nhưng hắn không lập tức ngồi xuống mà đợi Lôi đội dọn bát đũa xong, sau đó ánh mắt hắn bỗng nhiên ngưng lại.
Bát đũa có ba bộ.
- Còn có người khác sao?
Dù hương vị có hấp dẫn, nhưng giờ phút này, sau khi ba bộ bát đũa xuất hiện, nó đã bị Hứa Thanh lập tức gạt bỏ ra ngoài tâm trí.
Hắn cẩn thận nhìn Lôi đội, nhẹ giọng hỏi.
- Không cần khẩn trương, đây là thói quen của ta. Một bộ đó… vĩnh viễn sẽ không có người tới.
Lôi đội nhàn nhạt nói, sâu trong mắt thoáng hiện vẻ hồi tưởng, rồi tan biến rất nhanh. Ông ngồi vào ghế.
Hứa Thanh nhẹ gật đầu, ngồi theo xuống, cũng không nhịn được nữa. Một tay cầm một miếng thịt rắn rán đặt vào miệng cắn xé.
Rất nóng, nhưng hắn ăn rất thoải mái, miệng đầy mỡ.
Vừa ăn xong một miếng, hắn liền liếm dầu trên miệng, muốn dùng tay nắm lấy miếng thịt rắn kho. Lôi đội ho nhẹ.
- Dùng đũa.
- À.
Hứa Thanh vụng về cầm lấy đôi đũa. Sau khi thích ứng một chút, hắn xiên một miếng thịt rắn kho, ăn từng ngụm lớn.
Trong suốt bữa cơm, hai người không nói gì, chỉ là tướng ăn rất khác biệt.
Lôi đội từ từ nhai rồi chậm rãi nuốt, không giống một Thập Hoang Giả. Mỗi món ăn ông chỉ ăn hai ba miếng. Còn Hứa Thanh thì ăn như hổ đói, sức ăn vượt qua Lôi đội rất nhiều.
Nhìn Hứa Thanh ăn như vậy, Lôi đội nhịn không được mở miệng.
- Sao ngươi không ăn giống lúc ăn màn thầu, cắn từng miếng nhỏ?
Hứa Thanh dùng sức nuốt miếng thịt rắn trong miệng, ngẩng đầu nhìn Lôi đội, rất nghiêm túc trả lời.
- Màn thầu là của ngươi, thịt rắn là của ta.
Một cái là thức ăn người khác mời mình, một cái là thức ăn của mình mời người khác.
Tư duy của thiếu niên rất đơn giản, vật phẩm của mình, tự nhiên có thể ăn thoải mái.
Lôi đội nghe vậy dở khóc dở cười, nhìn Hứa Thanh dùng đôi đũa không ngừng xiên thịt rắn, uống canh rắn. Nhưng ông chú ý thấy thiếu niên cũng không hề động tới một miếng thịt rắn nào gần chỗ mình, khi uống canh rắn cũng có sự kiềm chế.
Hắn chỉ ăn phần thuộc về mình, ăn vô cùng thoải mái.
Từ xa nhìn lại, một cao một thấp, một già một trẻ, cảnh tượng lại mơ hồ có chút hài hòa.
Hình như trong thế giới tàn khốc này, nét hài hòa như vậy rất khó có được.
Có lẽ thi thể mãng xà trong tay Lôi đội đủ uy hiếp, nên người qua đường sau khi thấy họ, đại bộ phận đều không dám đến quấy rầy.
Hứa Thanh rất thích loại cảm giác này, vô luận là chuẩn bị ăn con rắn, hay ánh mặt trời quất vào mặt, đều làm hắn cảm thấy ấm áp.
Rất thoải mái, rất mong chờ.
Và mỗi lần nhìn thi thể con rắn trong tay Lôi đội, nước bọt trong miệng hắn liền chảy ra không ngừng.
Hắn cũng thích ăn thịt rắn.
Nhà của Lôi đội nằm ở khu giữa của doanh địa.
Nhà ở khu vực bên trong toàn bằng gạch ngói, khu bên ngoài là lều vải đơn giản. Nhà ở khu vực giữa phần lớn kết cấu bằng đá và gỗ, hơn nữa là ba gian phòng nhỏ xếp đặt chung một chỗ.
Mỗi gian, dù không lớn lắm, nhưng so với nhà của Hứa Thanh ở xóm nghèo thì tốt hơn quá nhiều.
Nhất là chỗ ở của Lôi đội còn có một tiểu viện, cái này càng khó được.
Lúc đẩy cửa trúc viện, dưới sự quan sát của Hứa Thanh, Lôi đội mang theo thi thể mãng xà đi về phía phòng cuối, sau đó dùng ngón tay chỉ vào một trong hai gian phòng nhỏ.
- Tiểu hài, về sau ngươi ở đây đi, tự mình làm quen một hồi, lát nữa cơm chín ta gọi ngươi.
Nói xong, Lôi đội vào nhà, không lâu sau liền có tiếng chặt thịt truyền ra.
Hứa Thanh nuốt nước miếng, đầu tiên cẩn thận quan sát tiểu viện một phen, sau đó đi vào căn phòng nhỏ thứ hai. Bên trong có một giường lớn, một bộ đệm chăn, một bộ bàn, ngoài ra không có vật gì khác.
Mặt đất rất sạch sẽ, bàn cũng không bụi bặm, hiển nhiên thường xuyên được lau chùi. Tấm đệm cũng lộ ra vô cùng sạch sẽ, trên mặt còn có cảm giác như vừa được phơi dưới ánh mặt trời.
Mọi thứ đều khiến Hứa Thanh rất hài lòng.
Hắn không thích phòng lớn, hắn thích loại phòng liếc mắt là thấy được toàn bộ, dường như có thể gói gọn hết thảy trong đầu.
Như vậy càng làm hắn cảm thấy an toàn.
Vì vậy, sau khi kiểm tra tỉ mỉ một phen, Hứa Thanh nhìn chiếc giường sạch sẽ, suy nghĩ về quá khứ, sau đó trực tiếp ngồi xuống đất.
Khoanh chân nhắm mắt, bắt đầu buổi tu hành hôm nay.
Trong khi hắn tu hành, theo linh năng tràn vào, bên tai hắn còn vang lên tiếng dầu sôi lốp bốp.
Rất nhanh, từng mùi hương theo khe hở trên vách tường nhẹ nhàng bay vào, tràn ngập phòng nhỏ, đồng thời khiến bụng Hứa Thanh đói cồn cào.
Thơm quá!
Hứa Thanh không kìm được mà nuốt nước bọt, mở mắt nhìn về phía mùi thơm tỏa ra. Nhiều năm sống ở xóm nghèo, hắn đã không nhớ lần gần nhất ngửi thấy mùi thơm như vậy là khi nào.
Vì vậy, hắn cố nén tiếng khát vọng trong bụng, nhắm mắt, làm mình bình tĩnh lại, tiếp tục tu hành. Thời gian cứ vậy chậm rãi trôi qua, hoàng hôn rất nhanh đã tới.
Lúc này, phía sau truyền đến tiếng Lôi đội gọi ăn cơm. Hứa Thanh vừa mới kết thúc buổi tu hành, ánh mắt nhanh chóng mở ra.
Hắn đứng dậy, bước nhanh ra ngoài, thấy Lôi đội đang đứng ở cửa phòng, vẫy tay về phía hắn.
Nhìn bên cạnh Lôi đội, Hứa Thanh đã thấy bàn cơm trong nhà. Bàn đã bày bảy tám loại thức ăn làm từ rắn khác biệt, có món rán, món kho, món hấp, còn có canh rắn.
Rõ ràng Lôi đội có tay nghề nấu nướng rất tốt, màu sắc và hương vị đều đầy đủ.
Hứa Thanh đưa mắt nhìn, ánh mắt mở to. Lôi đội mỉm cười, quay người đi vào lấy bát đũa bày ra.
Hứa Thanh cũng lập tức tới gần, theo hắn đi vào phòng, hương vị càng đậm. Nhưng hắn không lập tức ngồi xuống mà đợi Lôi đội dọn bát đũa xong, sau đó ánh mắt hắn bỗng nhiên ngưng lại.
Bát đũa có ba bộ.
- Còn có người khác sao?
Dù hương vị có hấp dẫn, nhưng giờ phút này, sau khi ba bộ bát đũa xuất hiện, nó đã bị Hứa Thanh lập tức gạt bỏ ra ngoài tâm trí.
Hắn cẩn thận nhìn Lôi đội, nhẹ giọng hỏi.
- Không cần khẩn trương, đây là thói quen của ta. Một bộ đó… vĩnh viễn sẽ không có người tới.
Lôi đội nhàn nhạt nói, sâu trong mắt thoáng hiện vẻ hồi tưởng, rồi tan biến rất nhanh. Ông ngồi vào ghế.
Hứa Thanh nhẹ gật đầu, ngồi theo xuống, cũng không nhịn được nữa. Một tay cầm một miếng thịt rắn rán đặt vào miệng cắn xé.
Rất nóng, nhưng hắn ăn rất thoải mái, miệng đầy mỡ.
Vừa ăn xong một miếng, hắn liền liếm dầu trên miệng, muốn dùng tay nắm lấy miếng thịt rắn kho. Lôi đội ho nhẹ.
- Dùng đũa.
- À.
Hứa Thanh vụng về cầm lấy đôi đũa. Sau khi thích ứng một chút, hắn xiên một miếng thịt rắn kho, ăn từng ngụm lớn.
Trong suốt bữa cơm, hai người không nói gì, chỉ là tướng ăn rất khác biệt.
Lôi đội từ từ nhai rồi chậm rãi nuốt, không giống một Thập Hoang Giả. Mỗi món ăn ông chỉ ăn hai ba miếng. Còn Hứa Thanh thì ăn như hổ đói, sức ăn vượt qua Lôi đội rất nhiều.
Nhìn Hứa Thanh ăn như vậy, Lôi đội nhịn không được mở miệng.
- Sao ngươi không ăn giống lúc ăn màn thầu, cắn từng miếng nhỏ?
Hứa Thanh dùng sức nuốt miếng thịt rắn trong miệng, ngẩng đầu nhìn Lôi đội, rất nghiêm túc trả lời.
- Màn thầu là của ngươi, thịt rắn là của ta.
Một cái là thức ăn người khác mời mình, một cái là thức ăn của mình mời người khác.
Tư duy của thiếu niên rất đơn giản, vật phẩm của mình, tự nhiên có thể ăn thoải mái.
Lôi đội nghe vậy dở khóc dở cười, nhìn Hứa Thanh dùng đôi đũa không ngừng xiên thịt rắn, uống canh rắn. Nhưng ông chú ý thấy thiếu niên cũng không hề động tới một miếng thịt rắn nào gần chỗ mình, khi uống canh rắn cũng có sự kiềm chế.
Hắn chỉ ăn phần thuộc về mình, ăn vô cùng thoải mái.
