Phanh.
Hắn tu luyện Hải Sơn Quyết, tuy mới tầng một, chỉ có thể gia trì sức mạnh cho thân thể, nhưng vẫn không hề nhỏ. Giờ phút này, đuôi rắn bị oanh kích, trực tiếp bay ngược lại, đầu đuôi không cách nào kết nối. Cự Giác Mãng Xà bị đau, nhưng cái này không nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ làm hung tính của nó mạnh hơn mà thôi. Mắt nó đỏ lên, dùng đầu hung hăng đánh tới, táp về phía Hứa Thanh một cái.
Ánh mắt Hứa Thanh ngưng tụ, bên trong có tinh mang lập lòe. Hắn rốt cuộc tìm được chỗ muốn tìm, giờ phút này cất bước, không lùi mà tiến tới, trực tiếp áp sát chính giữa thân hình Cự Giác Mãng Xà.
Tay phải hắn nắm lại, dùng sức hung hăng đánh ra, một quyền, hai quyền, ba quyền...
Từng quyền oanh kích.
Lực lượng đến từ Hứa Thanh đánh vào khiến cho Cự Giác Mãng Xà không ngừng lui lại. Thanh âm gào thét càng mãnh liệt hơn, muốn quấn quanh Hứa Thanh, nhưng trong nắm đấm ẩn chứa sức mạnh, khiến cho đầu và đuôi của nó không thể đụng chạm tới.
Về phần chỗ bị oanh kích, bởi vì lân phiến chỗ này tương đối bạc nhược, yếu kém, sau mấy quyền, cuối cùng bị Hứa Thanh đánh vỡ vụn. Vết máu chảy ra, làn da bền dẻo đã bị tổn thương.
Mắt thấy thế, không đợi Cự Giác Mãng Xà cải biến thân hình, vẻ lạnh lùng trong mắt Hứa Thanh lóe lên.
Tay trái hắn lập tức rút ra dao găm cột ở bắp chân, hàn mang lập lòe. Dao găm mạnh mẽ đâm vào trong máu thịt của Cự Giác Mãng Xà.
Lập tức phá vỡ, một đường thông suốt.
Máu loãng văng khắp nơi. Trong tiếng gào thét thê lương của Cự Giác Mãng Xà, phần bụng bị mở thông suốt, miệng vết thương khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, bên trong còn lộ ra túi mật.
Con rắn này rất lớn, nhưng hiển nhiên có chỗ biến dị, túi mật rất nhỏ, chỉ như quả trứng gà.
Hứa Thanh không chần chờ chút nào, tay phải giơ lên chọc vào bên trong, nắm lấy túi mật dùng sức kéo một cái. Trong tiếng gào thét thê lương của Cự Giác Mãng Xà, tươi sống lấy túi mật của nó ra.
Máu tươi phun trào, xối xuống cát đất.
Bỏ qua những vết máu này, Hứa Thanh cầm lấy túi mật rắn, trong mắt lộ ra kỳ mang. Dưới thần sắc phức tạp của các Thập Hoang Giả, hắn trực tiếp để vào trong miệng nuốt xuống.
Bình tĩnh nuốt xuống, Cự Giác Mãng Xà bị rút túi mật, đang điên cuồng vùng vẫy, gào thét thê lương. Thân hình nó dùng sức khiến cho mặt đất dấy lên bụi bặm, giống như muốn thể hiện sự đau nhức kịch liệt của nó.
Đầu rắn càng mãnh liệt đánh tới Hứa Thanh, hai mắt đỏ ngầu, lộ ra vẻ điên cuồng, há miệng ra rộng đến mức tận cùng, dường như muốn hoàn toàn thôn phệ Hứa Thanh.
Hứa Thanh lạnh lẽo nhìn lại. Ngay khi đối phương tới gần, thân thể hắn bỗng nhiên nhảy lên, lần nữa tránh đi đầu rắn đánh tới. Khi đang ở trong không trung, hắn vung tay phải lên, que sắt màu đen xuất hiện.
Lúc cúi đầu, sát cơ trong mắt hắn lóe lên. Thân thể hắn trùng điệp điệp cắm xuống dưới, mượn nhờ khí lực cùng tốc độ của mình, còn cả thể trọng, sử dụng lực lượng đến mức tận cùng đâm que sắt vào, nhắm thẳng về vị trí trái tim con rắn, hung hăng đâm tới.
Vảy rắn vỡ vụn, thế công như chẻ tre, một kích đâm vào.
Oanh…
Toàn thân Cự Giác Mãng Xà rung động, lắc lư mãnh liệt, dường như thân thể không còn sức lực. Đầu đuôi ầm ầm rơi xuống đất, kêu lên một tiếng thê lương, sau đó im bặt, chỉ có cái đuôi vô lực ngoe nguẩy trên mặt đất.
Sau một lúc lâu... theo bụi đất tiêu tán, đám Thập Hoang Giả ngồi xung quanh xem trận chiến đều giật mình.
Không ít người đứng dậy, từng kẻ ngưng trọng nhìn chằm chằm vào trong Đấu Thú Tràng, giờ phút này thiếu niên đang từ trên xác rắn rút ra que sắt màu đen.
Nếu người trưởng thành chém giết Cự Giác Mãng Xà như thế, sẽ không để cho bọn họ có vẻ mặt như vậy.
Nhưng một tiểu hài tử thoạt nhìn gầy teo nho nhỏ, lại có thể gọn gàng lấy mật rắn còn sống rồi nuốt vào, lại dùng một kích chém giết kết liễu, thần sắc lại lạnh lùng, từ đầu đến cuối không có chút biến hóa nào.
Kẻ như vậy trong doanh địa, cũng cực kỳ ít thấy.
Mà con sói con và con gấu đỏ ở trong lồng giam, hiển nhiên cũng bị hù dọa, giờ phút này đều đang run rẩy.
Trận này hình như không phải một trận thí luyện, mà là săn bắn.
Dưới ánh mắt ngóng nhìn của mọi người, thiếu niên cất cây gậy sắt, một tay kéo đuôi Cự Giác Mãng Xà, đi đến cửa lớn của Đấu Thú Tràng.
Phía sau hắn, máu tươi chảy ra từ Cự Giác Mãng Xà, bị kéo thành một đường màu đỏ, nhìn thấy mà giật mình.
Bên cạnh cửa lớn, cánh cửa cực lớn còn chưa mở ra, Hứa Thanh quay lại nhìn đài cao.
Không bao lâu, Tam Phiết Hồ ở trên đài cao mới phản ứng lại, thậm chí còn mang theo vẻ khiếp sợ. Lập tức vẫy tay, rất nhanh... Cửa lớn oanh oanh mở ra.
Ngoài cửa, Lôi đội hai tay ôm ngực, dựa vào trên vách tường, có vẻ chờ đợi đã lâu.
Lão cười nhìn Hứa Thanh.
- Ta có thể vào chỗ của ngươi ở được không?
Hứa Thanh kéo theo xác rắn, ngẩng đầu nhìn Lôi đội.
- Có thể.
Lôi đội cười nói.
Hứa Thanh nhẹ gật đầu, ném xác rắn trong tay tới.
- Ngươi thích ăn thịt rắn, ta mời ngươi ăn.
Lôi đội khẽ giật mình, sau đó cười ha hả, tiếp nhận thi thể Cự Giác Mãng Xà, trong tiếng cười dẫn theo Hứa Thanh dần dần đi xa.
Cho đến khi bọn họ đi xa, trong Đấu Thú Tràng mới truyền ra tiếng sôi trào.
Mà ở trong sự sôi trào này, bên góc nhỏ, có một lão giả mặc trường bào màu tím, bên cạnh cũng có một trung niên tựa như tôi tớ, mặt không cảm xúc. Mi tâm trung niên này có một lạc ấn hình ngôi sao năm cánh.
Bọn họ ngồi ở chỗ kia, rõ ràng bất kể là quần áo hay khí độ, đều không hợp với hoàn cảnh bốn phía, nhưng hình như không ai có thể nhìn thấy bọn họ tồn tại.
Dù là Doanh Chủ, trong tầm mắt cũng không có thân ảnh của bọn họ.
Sắc mặt lão già kia hồng hào, trong mắt lại ẩn chứa sấm sét, dường như chỉ cần nó tản ra ngoài là sẽ hủy diệt hết thảy, cả người đều trông cực kỳ bất phàm. Giờ phút này lão ngồi ở chỗ kia, nhìn thân ảnh Hứa Thanh đi xa, nhịn không được bật cười.
- Thiếu niên này rất thú vị.
Hắn tu luyện Hải Sơn Quyết, tuy mới tầng một, chỉ có thể gia trì sức mạnh cho thân thể, nhưng vẫn không hề nhỏ. Giờ phút này, đuôi rắn bị oanh kích, trực tiếp bay ngược lại, đầu đuôi không cách nào kết nối. Cự Giác Mãng Xà bị đau, nhưng cái này không nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ làm hung tính của nó mạnh hơn mà thôi. Mắt nó đỏ lên, dùng đầu hung hăng đánh tới, táp về phía Hứa Thanh một cái.
Ánh mắt Hứa Thanh ngưng tụ, bên trong có tinh mang lập lòe. Hắn rốt cuộc tìm được chỗ muốn tìm, giờ phút này cất bước, không lùi mà tiến tới, trực tiếp áp sát chính giữa thân hình Cự Giác Mãng Xà.
Tay phải hắn nắm lại, dùng sức hung hăng đánh ra, một quyền, hai quyền, ba quyền...
Từng quyền oanh kích.
Lực lượng đến từ Hứa Thanh đánh vào khiến cho Cự Giác Mãng Xà không ngừng lui lại. Thanh âm gào thét càng mãnh liệt hơn, muốn quấn quanh Hứa Thanh, nhưng trong nắm đấm ẩn chứa sức mạnh, khiến cho đầu và đuôi của nó không thể đụng chạm tới.
Về phần chỗ bị oanh kích, bởi vì lân phiến chỗ này tương đối bạc nhược, yếu kém, sau mấy quyền, cuối cùng bị Hứa Thanh đánh vỡ vụn. Vết máu chảy ra, làn da bền dẻo đã bị tổn thương.
Mắt thấy thế, không đợi Cự Giác Mãng Xà cải biến thân hình, vẻ lạnh lùng trong mắt Hứa Thanh lóe lên.
Tay trái hắn lập tức rút ra dao găm cột ở bắp chân, hàn mang lập lòe. Dao găm mạnh mẽ đâm vào trong máu thịt của Cự Giác Mãng Xà.
Lập tức phá vỡ, một đường thông suốt.
Máu loãng văng khắp nơi. Trong tiếng gào thét thê lương của Cự Giác Mãng Xà, phần bụng bị mở thông suốt, miệng vết thương khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, bên trong còn lộ ra túi mật.
Con rắn này rất lớn, nhưng hiển nhiên có chỗ biến dị, túi mật rất nhỏ, chỉ như quả trứng gà.
Hứa Thanh không chần chờ chút nào, tay phải giơ lên chọc vào bên trong, nắm lấy túi mật dùng sức kéo một cái. Trong tiếng gào thét thê lương của Cự Giác Mãng Xà, tươi sống lấy túi mật của nó ra.
Máu tươi phun trào, xối xuống cát đất.
Bỏ qua những vết máu này, Hứa Thanh cầm lấy túi mật rắn, trong mắt lộ ra kỳ mang. Dưới thần sắc phức tạp của các Thập Hoang Giả, hắn trực tiếp để vào trong miệng nuốt xuống.
Bình tĩnh nuốt xuống, Cự Giác Mãng Xà bị rút túi mật, đang điên cuồng vùng vẫy, gào thét thê lương. Thân hình nó dùng sức khiến cho mặt đất dấy lên bụi bặm, giống như muốn thể hiện sự đau nhức kịch liệt của nó.
Đầu rắn càng mãnh liệt đánh tới Hứa Thanh, hai mắt đỏ ngầu, lộ ra vẻ điên cuồng, há miệng ra rộng đến mức tận cùng, dường như muốn hoàn toàn thôn phệ Hứa Thanh.
Hứa Thanh lạnh lẽo nhìn lại. Ngay khi đối phương tới gần, thân thể hắn bỗng nhiên nhảy lên, lần nữa tránh đi đầu rắn đánh tới. Khi đang ở trong không trung, hắn vung tay phải lên, que sắt màu đen xuất hiện.
Lúc cúi đầu, sát cơ trong mắt hắn lóe lên. Thân thể hắn trùng điệp điệp cắm xuống dưới, mượn nhờ khí lực cùng tốc độ của mình, còn cả thể trọng, sử dụng lực lượng đến mức tận cùng đâm que sắt vào, nhắm thẳng về vị trí trái tim con rắn, hung hăng đâm tới.
Vảy rắn vỡ vụn, thế công như chẻ tre, một kích đâm vào.
Oanh…
Toàn thân Cự Giác Mãng Xà rung động, lắc lư mãnh liệt, dường như thân thể không còn sức lực. Đầu đuôi ầm ầm rơi xuống đất, kêu lên một tiếng thê lương, sau đó im bặt, chỉ có cái đuôi vô lực ngoe nguẩy trên mặt đất.
Sau một lúc lâu... theo bụi đất tiêu tán, đám Thập Hoang Giả ngồi xung quanh xem trận chiến đều giật mình.
Không ít người đứng dậy, từng kẻ ngưng trọng nhìn chằm chằm vào trong Đấu Thú Tràng, giờ phút này thiếu niên đang từ trên xác rắn rút ra que sắt màu đen.
Nếu người trưởng thành chém giết Cự Giác Mãng Xà như thế, sẽ không để cho bọn họ có vẻ mặt như vậy.
Nhưng một tiểu hài tử thoạt nhìn gầy teo nho nhỏ, lại có thể gọn gàng lấy mật rắn còn sống rồi nuốt vào, lại dùng một kích chém giết kết liễu, thần sắc lại lạnh lùng, từ đầu đến cuối không có chút biến hóa nào.
Kẻ như vậy trong doanh địa, cũng cực kỳ ít thấy.
Mà con sói con và con gấu đỏ ở trong lồng giam, hiển nhiên cũng bị hù dọa, giờ phút này đều đang run rẩy.
Trận này hình như không phải một trận thí luyện, mà là săn bắn.
Dưới ánh mắt ngóng nhìn của mọi người, thiếu niên cất cây gậy sắt, một tay kéo đuôi Cự Giác Mãng Xà, đi đến cửa lớn của Đấu Thú Tràng.
Phía sau hắn, máu tươi chảy ra từ Cự Giác Mãng Xà, bị kéo thành một đường màu đỏ, nhìn thấy mà giật mình.
Bên cạnh cửa lớn, cánh cửa cực lớn còn chưa mở ra, Hứa Thanh quay lại nhìn đài cao.
Không bao lâu, Tam Phiết Hồ ở trên đài cao mới phản ứng lại, thậm chí còn mang theo vẻ khiếp sợ. Lập tức vẫy tay, rất nhanh... Cửa lớn oanh oanh mở ra.
Ngoài cửa, Lôi đội hai tay ôm ngực, dựa vào trên vách tường, có vẻ chờ đợi đã lâu.
Lão cười nhìn Hứa Thanh.
- Ta có thể vào chỗ của ngươi ở được không?
Hứa Thanh kéo theo xác rắn, ngẩng đầu nhìn Lôi đội.
- Có thể.
Lôi đội cười nói.
Hứa Thanh nhẹ gật đầu, ném xác rắn trong tay tới.
- Ngươi thích ăn thịt rắn, ta mời ngươi ăn.
Lôi đội khẽ giật mình, sau đó cười ha hả, tiếp nhận thi thể Cự Giác Mãng Xà, trong tiếng cười dẫn theo Hứa Thanh dần dần đi xa.
Cho đến khi bọn họ đi xa, trong Đấu Thú Tràng mới truyền ra tiếng sôi trào.
Mà ở trong sự sôi trào này, bên góc nhỏ, có một lão giả mặc trường bào màu tím, bên cạnh cũng có một trung niên tựa như tôi tớ, mặt không cảm xúc. Mi tâm trung niên này có một lạc ấn hình ngôi sao năm cánh.
Bọn họ ngồi ở chỗ kia, rõ ràng bất kể là quần áo hay khí độ, đều không hợp với hoàn cảnh bốn phía, nhưng hình như không ai có thể nhìn thấy bọn họ tồn tại.
Dù là Doanh Chủ, trong tầm mắt cũng không có thân ảnh của bọn họ.
Sắc mặt lão già kia hồng hào, trong mắt lại ẩn chứa sấm sét, dường như chỉ cần nó tản ra ngoài là sẽ hủy diệt hết thảy, cả người đều trông cực kỳ bất phàm. Giờ phút này lão ngồi ở chỗ kia, nhìn thân ảnh Hứa Thanh đi xa, nhịn không được bật cười.
- Thiếu niên này rất thú vị.