- Nhất định không rút trúng, nhất định không rút trúng...
Sau lưng Hứa Thanh, giờ phút này hai thiếu niên run rẩy, đang thấp giọng cầu nguyện, trong mắt Hứa Thanh lóe lên tinh mang.
Hắn biết rõ con Cự Giác Mãng Xà kia, khi còn ở xóm nghèo, hắn đã từng thấy có người trong nội thành săn được mãng xà tương tự thế này và mang xác trở về.
Lúc ấy hắn nghe người bên cạnh nói về con hung thú đó, khí lực rất lớn, một khi bị nó quấn quanh, cự mộc cũng sẽ bị chấn đứt gãy, hơn nữa da mãng xà rất dày.
Nhưng thân thể vụng về, tương đối mà nói thì tốc độ không được nhanh cho lắm.
Mà túi mật của nó có dược tính rất tốt, có tác dụng hóa giải thân thể bị ô nhiễm nhất định, đồng thời thịt rắn cũng rất bổ dưỡng.
Nghĩ tới đây, trong đầu Hứa Thanh hiện ra lời Lôi đội từng nói, thích ăn thịt rắn.
Mà thịt rắn, khi còn bé hắn đã ăn không ít, vì vậy liền liếm liếm môi.
Mặt khác, theo hắn tu hành, dấu vết dị hóa trên người càng ngày càng đen nhánh, hôm qua lúc tu luyện thì mơ hồ có cảm giác đau đớn truyền ra.
Hứa Thanh suy nghĩ nếu ăn mật của con mãng xà này, có lẽ sẽ hóa giải được ít nhiều.
Trong lúc hắn nhìn chằm chằm vào con cự xà, rút thăm đã bắt đầu.
Theo Tam Phiết Hồ an bài, Thập Hoang Giả cầm lấy năm cây thăm bằng trúc tới, trên từng cái cây thăm bằng trúc được đánh dấu tên hung thú cần đấu.
Thanh niên thứ nhất tiến lên rút ra, sau khi nhìn đến con vật bị rút trúng, hắn nhẹ nhàng thở ra.
Sau đó là hai thiếu niên kia cùng tiểu cô nương.
Sau khi hai thiếu niền cầu nguyện rồi lên rút thăm, thần sắc đều có chút đắng chát, nhưng khi tiểu cô nương nhìn cây thăm trong tay, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Nàng rút trúng Cự Giác Mãng Xà, mà cây thăm còn lại sau cùng, chính là con sói con kia, đây cũng là con yếu nhất trong năm hung thú.
Hứa Thanh cầm lấy cây thăm, chân mày hơi nhíu lại, trầm ngâm.
Rất nhanh, Thập Hoang Giả lui ra, những người thí luyện đều được an bài ở nơi hẻo lánh đơn giản, trong tiếng hoan hô của khán giả, trận thí luyện đầu tiên bắt đầu.
Người đầu tiên xuất hiện, là một trong hai thiếu niên.
Gã lạnh run đi ra, hung thú đánh với hắn là con gấu đỏ to lớn.
Quá trình giao chiến rất nhanh, thiếu niên kia căn bản không phải đối thủ, sau khi miễn cưỡng trao đổi mấy chiêu, liền bị con gấu đỏ bổ nhào, trong tiếng kêu tuyệt vọng, thân thể bị xé mở.
Máu tươi văng vãi khắp nơi, bốn phía trở nên sôi trào, kèm theo tiếng hối hận chửi rủa.
Một màn này, trực tiếp dọa thiếu niên khác run rẩy, lúc gã chuẩn bị lên sân đấu, đột nhiên hô to muốn bỏ thí luyện.
Vì vậy ở trong tiếng chê bai, Hứa Thanh nhìn thiếu niên này bị Thập Hoang Giả mang đi, kết quả như thế nào, hắn không muốn biết.
Người thứ ba là thanh niên Thập Hoang Giả.
Que thăm gã rút trúng chính là con hắc lang lớn, Thập Hoang Giả đều là người từng trải, khiến cho sự tàn nhẫn của gã hơn hẳn người bình thường.
Một trận tranh đấu sinh tử kinh tâm động phách, gã mang theo thương thế, không kịp thở mà chém giết con sói kia, trở thành người thứ nhất thành công ở trong lần thí luyện này.
Đại môn mở ra, gã che ngực, tự do rời đi.
Ngươi thứ tư... là tiểu cô nương.
Lúc cửa sắt nhốt Cự Giác Mãng Xà được mở ra, tiểu cô nương run rẩy nghiến răng, trong cơn tuyệt vọng đang muốn từ bên người Hứa Thanh đi qua nghênh chiến.
Nhưng lúc này, bỗng nhiên Hứa Thanh mở miệng.
- Chúng ta đổi đi.
Tiểu cô nương sững sờ, không đợi nàng kịp phản ứng, Hứa Thanh đã thay thế cây thăm của mình với nàng.
Sau khi cầm lấy cây thăm Cự Giác Mãng Xà, hắn không để ánh mắt cảm kích của tiểu cô nương trong lòng, đi về phía Cự Giác Mãng Xà.
Theo hắn tiến vào, người xem bốn phía nhao nhao ồn ào, hiển nhiên lúc trước bọn họ đã thấy được trình tự, giờ phút này lại bị tráo đổi.
Nhưng ngoại trừ những người đánh cược mua hắn cùng với tiểu cô nương, những kẻ bên cạnh sẽ không để trong lòng loại sự tình này, bọn họ không quan tâm, Doanh Chủ cũng sẽ không, hết thảy đều là tự sinh tự diệt.
Trong Đấu Thú Tràng, Hứa Thanh bình tĩnh đi về phía lồng sắt, Cự Giác Mãng Xà lạnh lùng âm hiểm nhìn Hứa Thanh, từ từ chui ra ngoài.
Lúc thân thể bò ra khỏi lồng sắt, lân phiến ma sát với lồng sắt, phát ra thanh âm chói tai.
Bản năng của động vật, khiến nó phát hiện thiếu niên trước mắt này có chút không giống với những con mồi thường ngày mà nó gặp phải.
Cho nên ngay khi leo ra, Cự Giác Mãng Xà không phát động công kích, mà ở bên ngoài lồng sắt co lại, ngẩng đầu lên thật cao, mang theo sự cảnh giác, nhìn chằm chằm Hứa Thanh đang không ngừng tiến đến gần.
Một màn này, để cho người xem bốn phía cảm thấy hứng thú, tiếng ồn ào cũng nhỏ đi một chút.
Thần sắc Hứa Thanh như thường, từng bước tới gần, có lẽ là hắn đi vào phạm vi công kích của Cự Giác Mãng Xà, cũng có lẽ nó bị khí tức của hắn kích thích, Cự Giác Mãng Xà dựng thẳng con mắt âm lãnh màu vàng, cái đuôi chợt đập trên mặt đất, truyền ra âm thanh nổ vang.
Thân thể nó ở trong tiếng nổ vang, mượn lực lao ra, há miệng ở giữa không trung, lộ ra hàm răng bén nhọn dữ tợn, cùng với mùi tanh hôi khó ngửi, lao về phía Hứa Thanh, muốn một ngụm nuốt tươi hắn.
Hứa Thanh nheo mắt, lạnh lùng nhìn Cự Giác Mãng Xà đang nhanh chóng tới gần, ngay khi đối phương tiến gần, thân thể hắn tránh đi, cũng không lựa chọn thừa cơ động thủ, càng không để ý tới mãng xà cực lớn xuyên qua bên người, mắt lộ ra hàn mang lợi hại, giống như thợ săn, tỉ mỉ quan sát phần bụng của con mãng xà.
Thời điểm hắn quan sát, Cự Giác Mãng Xà vồ hụt, trong miệng truyền ra tiếng gầm nhẹ, thân hình uốn éo, cái đuôi ở phía sau lập tức hất lên, tạo thành tiếng rít chói tai, hung mãnh quật về phía Hứa Thanh.
Bản năng săn bắn, làm cho Cự Giác Mãng Xà chuyển biến, đầu cùng đuôi một trước một sau, tựa như muốn tạo thành hình tròn, quấn thẳng tới Hứa Thanh, dường như muốn quấn quanh kẹp lấy người hắn.
Hứa Thanh trầm mặc, ánh mắt vẫn như trước quan sát phần bụng Cự Giác Mãng Xà, cho đến khi đuôi rắn tới gần, tay phải hắn bỗng nhiên nắm lại, trong nháy mắt khi đuôi rắn quất tới, dùng một quyền đánh ra.
Sau lưng Hứa Thanh, giờ phút này hai thiếu niên run rẩy, đang thấp giọng cầu nguyện, trong mắt Hứa Thanh lóe lên tinh mang.
Hắn biết rõ con Cự Giác Mãng Xà kia, khi còn ở xóm nghèo, hắn đã từng thấy có người trong nội thành săn được mãng xà tương tự thế này và mang xác trở về.
Lúc ấy hắn nghe người bên cạnh nói về con hung thú đó, khí lực rất lớn, một khi bị nó quấn quanh, cự mộc cũng sẽ bị chấn đứt gãy, hơn nữa da mãng xà rất dày.
Nhưng thân thể vụng về, tương đối mà nói thì tốc độ không được nhanh cho lắm.
Mà túi mật của nó có dược tính rất tốt, có tác dụng hóa giải thân thể bị ô nhiễm nhất định, đồng thời thịt rắn cũng rất bổ dưỡng.
Nghĩ tới đây, trong đầu Hứa Thanh hiện ra lời Lôi đội từng nói, thích ăn thịt rắn.
Mà thịt rắn, khi còn bé hắn đã ăn không ít, vì vậy liền liếm liếm môi.
Mặt khác, theo hắn tu hành, dấu vết dị hóa trên người càng ngày càng đen nhánh, hôm qua lúc tu luyện thì mơ hồ có cảm giác đau đớn truyền ra.
Hứa Thanh suy nghĩ nếu ăn mật của con mãng xà này, có lẽ sẽ hóa giải được ít nhiều.
Trong lúc hắn nhìn chằm chằm vào con cự xà, rút thăm đã bắt đầu.
Theo Tam Phiết Hồ an bài, Thập Hoang Giả cầm lấy năm cây thăm bằng trúc tới, trên từng cái cây thăm bằng trúc được đánh dấu tên hung thú cần đấu.
Thanh niên thứ nhất tiến lên rút ra, sau khi nhìn đến con vật bị rút trúng, hắn nhẹ nhàng thở ra.
Sau đó là hai thiếu niên kia cùng tiểu cô nương.
Sau khi hai thiếu niền cầu nguyện rồi lên rút thăm, thần sắc đều có chút đắng chát, nhưng khi tiểu cô nương nhìn cây thăm trong tay, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Nàng rút trúng Cự Giác Mãng Xà, mà cây thăm còn lại sau cùng, chính là con sói con kia, đây cũng là con yếu nhất trong năm hung thú.
Hứa Thanh cầm lấy cây thăm, chân mày hơi nhíu lại, trầm ngâm.
Rất nhanh, Thập Hoang Giả lui ra, những người thí luyện đều được an bài ở nơi hẻo lánh đơn giản, trong tiếng hoan hô của khán giả, trận thí luyện đầu tiên bắt đầu.
Người đầu tiên xuất hiện, là một trong hai thiếu niên.
Gã lạnh run đi ra, hung thú đánh với hắn là con gấu đỏ to lớn.
Quá trình giao chiến rất nhanh, thiếu niên kia căn bản không phải đối thủ, sau khi miễn cưỡng trao đổi mấy chiêu, liền bị con gấu đỏ bổ nhào, trong tiếng kêu tuyệt vọng, thân thể bị xé mở.
Máu tươi văng vãi khắp nơi, bốn phía trở nên sôi trào, kèm theo tiếng hối hận chửi rủa.
Một màn này, trực tiếp dọa thiếu niên khác run rẩy, lúc gã chuẩn bị lên sân đấu, đột nhiên hô to muốn bỏ thí luyện.
Vì vậy ở trong tiếng chê bai, Hứa Thanh nhìn thiếu niên này bị Thập Hoang Giả mang đi, kết quả như thế nào, hắn không muốn biết.
Người thứ ba là thanh niên Thập Hoang Giả.
Que thăm gã rút trúng chính là con hắc lang lớn, Thập Hoang Giả đều là người từng trải, khiến cho sự tàn nhẫn của gã hơn hẳn người bình thường.
Một trận tranh đấu sinh tử kinh tâm động phách, gã mang theo thương thế, không kịp thở mà chém giết con sói kia, trở thành người thứ nhất thành công ở trong lần thí luyện này.
Đại môn mở ra, gã che ngực, tự do rời đi.
Ngươi thứ tư... là tiểu cô nương.
Lúc cửa sắt nhốt Cự Giác Mãng Xà được mở ra, tiểu cô nương run rẩy nghiến răng, trong cơn tuyệt vọng đang muốn từ bên người Hứa Thanh đi qua nghênh chiến.
Nhưng lúc này, bỗng nhiên Hứa Thanh mở miệng.
- Chúng ta đổi đi.
Tiểu cô nương sững sờ, không đợi nàng kịp phản ứng, Hứa Thanh đã thay thế cây thăm của mình với nàng.
Sau khi cầm lấy cây thăm Cự Giác Mãng Xà, hắn không để ánh mắt cảm kích của tiểu cô nương trong lòng, đi về phía Cự Giác Mãng Xà.
Theo hắn tiến vào, người xem bốn phía nhao nhao ồn ào, hiển nhiên lúc trước bọn họ đã thấy được trình tự, giờ phút này lại bị tráo đổi.
Nhưng ngoại trừ những người đánh cược mua hắn cùng với tiểu cô nương, những kẻ bên cạnh sẽ không để trong lòng loại sự tình này, bọn họ không quan tâm, Doanh Chủ cũng sẽ không, hết thảy đều là tự sinh tự diệt.
Trong Đấu Thú Tràng, Hứa Thanh bình tĩnh đi về phía lồng sắt, Cự Giác Mãng Xà lạnh lùng âm hiểm nhìn Hứa Thanh, từ từ chui ra ngoài.
Lúc thân thể bò ra khỏi lồng sắt, lân phiến ma sát với lồng sắt, phát ra thanh âm chói tai.
Bản năng của động vật, khiến nó phát hiện thiếu niên trước mắt này có chút không giống với những con mồi thường ngày mà nó gặp phải.
Cho nên ngay khi leo ra, Cự Giác Mãng Xà không phát động công kích, mà ở bên ngoài lồng sắt co lại, ngẩng đầu lên thật cao, mang theo sự cảnh giác, nhìn chằm chằm Hứa Thanh đang không ngừng tiến đến gần.
Một màn này, để cho người xem bốn phía cảm thấy hứng thú, tiếng ồn ào cũng nhỏ đi một chút.
Thần sắc Hứa Thanh như thường, từng bước tới gần, có lẽ là hắn đi vào phạm vi công kích của Cự Giác Mãng Xà, cũng có lẽ nó bị khí tức của hắn kích thích, Cự Giác Mãng Xà dựng thẳng con mắt âm lãnh màu vàng, cái đuôi chợt đập trên mặt đất, truyền ra âm thanh nổ vang.
Thân thể nó ở trong tiếng nổ vang, mượn lực lao ra, há miệng ở giữa không trung, lộ ra hàm răng bén nhọn dữ tợn, cùng với mùi tanh hôi khó ngửi, lao về phía Hứa Thanh, muốn một ngụm nuốt tươi hắn.
Hứa Thanh nheo mắt, lạnh lùng nhìn Cự Giác Mãng Xà đang nhanh chóng tới gần, ngay khi đối phương tiến gần, thân thể hắn tránh đi, cũng không lựa chọn thừa cơ động thủ, càng không để ý tới mãng xà cực lớn xuyên qua bên người, mắt lộ ra hàn mang lợi hại, giống như thợ săn, tỉ mỉ quan sát phần bụng của con mãng xà.
Thời điểm hắn quan sát, Cự Giác Mãng Xà vồ hụt, trong miệng truyền ra tiếng gầm nhẹ, thân hình uốn éo, cái đuôi ở phía sau lập tức hất lên, tạo thành tiếng rít chói tai, hung mãnh quật về phía Hứa Thanh.
Bản năng săn bắn, làm cho Cự Giác Mãng Xà chuyển biến, đầu cùng đuôi một trước một sau, tựa như muốn tạo thành hình tròn, quấn thẳng tới Hứa Thanh, dường như muốn quấn quanh kẹp lấy người hắn.
Hứa Thanh trầm mặc, ánh mắt vẫn như trước quan sát phần bụng Cự Giác Mãng Xà, cho đến khi đuôi rắn tới gần, tay phải hắn bỗng nhiên nắm lại, trong nháy mắt khi đuôi rắn quất tới, dùng một quyền đánh ra.



