- Con mãng xà lớn thế này, thịt rất nhiều, có lẽ có thể đủ ăn nửa tháng, hơn nữa da rắn và xương rắn cũng có giá trị không nhỏ, cho nên...
Lôi đội tùy ý nói một câu.
- Tiền thuê nhà ta sẽ trả, không cần dùng cái này đến trừ.
Bỗng nhiên Hứa Thanh mở miệng.
Thịt rắn là báo đáp màn thầu cùng túi ngủ trên đường, da rắn và xương rắn thì báo đáp việc đối phương giúp mình che giấu lều vải của Tàn Ngưu.
Về phần đối phương mang mình rời khỏi phế tích, vào doanh địa này, thì đây là ân huệ, là ân tình.
Hứa Thanh cảm thấy việc dùng vật chất để trừ có chút không ổn, cho nên ghi tạc trong lòng.
Lôi đội liếc mắt nhìn Hứa Thanh thật sâu, nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ nghiêm túc cùng với ý nghĩ ân oán rõ ràng, vì vậy nhẹ gật đầu, suy tư một chút, sau đó nói.
- Tiểu Hài, chắc hẳn trên đường đi, ngươi cũng có rất nhiều suy đoán với ta.
Hứa Thanh không nói chuyện, nhưng cử động ăn nuốt hơi chậm một chút.
- Người khác đều gọi ta là Lôi đội, về phần tên, không trọng yếu, trong doanh địa này, không có ai dùng tên thật cả.
Lôi đội kẹp lên một miếng thịt rắn hấp, đặt ở trong miệng chậm rãi nhấm nuốt.
- Sở dĩ có xưng hô thế này, là bởi vì ta ở trong doanh địa Thập Hoang Giả, có mấy bằng hữu có thể phó thác sinh tử.
- Chúng ta hợp thành tiểu đội của mình, tên tiểu đội có chút tục, gọi là Lôi Đình (sấm sét).
- Ngày bình thường mọi người làm riêng việc của mình, nếu như gặp phải khó khăn, toàn bộ đội viên cùng đi hoàn thành, tính cả ta ở bên trong, tổng cộng có bốn người, bây giờ ba người bọn họ đều đang ra ngoài vẫn chưa về.
- Đợi sau khi họ trở về, ta sẽ giới thiệu từng người cho ngươi, về sau ngươi đi cùng chúng ta, tư cách thành viên mới, đi kiếm cuộc sống mới, cùng tài nguyên tu hành.
Hình như Lôi đội đã ăn no, để đũa xuống nhìn Hứa Thanh.
Năm chữ cuối cùng lão nói, Hứa Thanh cũng không ngoài ý muốn.
Hứa Thanh cảm thấy mình có thể phát hiện Lôi đội là tán tu, cho nên tiếp xúc lâu như vậy, dù bản thân là luyện thể, nhưng nếu đối phương quan sát, tự nhiên cũng sẽ phát hiện ra lai lịch của hắn.
- Được.
Hứa Thanh không chần chờ, gật đầu nói.
Điều này cũng làm cho đáy lòng hắn nhẹ nhàng thở ra, hắn lớn lên ở xóm nghèo, cho nên sâu sắc biết được, trên thế giới này không có vô duyên vô cớ cho không cùng giúp đỡ, không có bữa ăn nào là miễn phí, hết thảy đều có nguyên nhân.
- Ngươi tiếp tục ăn đi, ta già rồi, ăn nhiều không tiêu hóa được.
Lôi đội ho khan vài tiếng, sắc mặt có chút ửng hồng, nhưng rất nhanh liền khôi phục, đứng dậy đi ra ngoài, trong miệng truyền ra lời nói.
- Linh năng của thế giới này giống như độc dược, trên đường ngươi khắc khổ tu luyện, rất có thể bản thân đi không bao xa, cũng đã bị dị chất dị hóa rồi, tu hành phải làm gì chắc nấy, không thể cấp tiến.
Hứa Thanh trầm mặc, không nói chuyện.
Lão giả đi tới bên cạnh cửa, quay người nhìn Hứa Thanh một chút, lắc đầu.
- Nhưng mà ngươi tu luyện như vậy, cũng rất đúng.
- Doanh địa Thập Hoang Giả cùng vùng Cấm khu này, không giống với chỗ ở trước kia của ngươi, bởi vì sản vật trong Cấm khu, cho nên nơi đây có rất nhiều tán tu cấp thấp cùng với người liều mạng tụ họp tới.
- Ngươi cố định ở chỗ này, nhất định phải đi Cấm khu mạo hiểm, tu luyện nhiều cũng tốt.
Lôi đội nói xong liền rời khỏi.
Hứa Thanh ngồi một mình ở chỗ đó, cho đến khi ăn hết tất cả thịt rắn, hắn cũng không lập tức rời đi.
Mà chỉnh đốn bát đũa một phen, sau khi rửa ráy sạch sẽ, mới trở lại phòng nhỏ của mình.
Khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục tu luyện.
Hứa Thanh rất rõ ràng, nếu không muốn kéo dài hơi tàn, khom lưng sinh tồn, để quyền sinh tử nắm ở trong tay người khác, thì thực lực bản thân chính là căn bản giải quyết hết thảy.
Thực tế trong doanh địa Thập Hoang Giả này có không ít tán tu, còn nhiều hơn năm sáu người hắn thấy, từng kẻ đều không phải loại lương thiện.
Nếu như nói xóm nghèo là ổ chó, thì nơi này chính là hang sói.
Nếu không cố gắng, như vậy không cần đợi dị hoá, sẽ bởi vì một trận mâu thuẫn hoặc phân tranh mà chết không có chỗ chôn.
Về phần dị chất, Hứa Thanh ở trên thẻ tre Hải Sơn Quyết biết được, có đan dược có thể hóa giải.
Tuy trị ngọn không phải trị gốc, nhưng có thể ứng đối, mà tên loại đan dược này, hắn đã nghe từ những Thập Hoang Giả kia nói chuyện trên đường, gọi là Bạch Đan.
Thứ mà Cấm khu gần đây thừa thãi nhất, chính là thảo dược trọng yếu để luyện chế Bạch Đan, cho nên trong doanh địa này nhất định có buôn bán Bạch Đan.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh sờ lên Tử Sắc Thủy Tinh vùi sâu ở trong ngực.
Trong khoảng thời gian này hắn rõ ràng đã cảm nhận được, ngoại trừ sự khôi phục sức khỏe của bản thân, bất kể tốc độ hay sức mạnh, cũng đều tăng lên rất nhiều.
Cái này có liên quan tới Hải Sơn Quyết tầng thứ nhất, nhưng Hứa Thanh cảm thấy, tầng thứ nhất này của mình, hình như không giống lực lượng một Hổ mà Hải Sơn Quyết miêu tả.
- Ta có thể đánh chết rất nhiều Hổ.
Hứa Thanh thì thào, cảm thụ linh năng trong thân thể, dọc theo con đường này hắn khắc khổ tu hành, giống như sắp đạt tới tầng thứ hai.
- Đêm nay, trùng kích tầng thứ hai.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra vẻ kiên định, nhắm hai mắt lại, bắt đầu thổ nạp.
Rất nhanh, linh năng từ bốn phương tám hướng vọt tới, linh năng ngoài Cấm khu so với trong Cấm khu thì ít đi rất nhiều dị chất, khiến cho tốc độ tu hành tăng lên không ít.
Điểm này Hứa Thanh đã phát hiện vào hôm qua khi được sắp xếp trong phòng Đấu Thú Tràng.
Giờ phút này hắn thả lỏng thân thể, rồi dùng sức hấp thu và thổ nạp, áo da phủ ở ngực cũng có ánh sáng tím yếu ớt lóe lên.
Thời gian trôi qua, dần dần trong thân thể Hứa Thanh truyền ra thanh âm phanh phanh rất nhỏ, trong lỗ chân lông, tạp chất màu đen lại bị bài xuất.
Máu thịt toàn thân được bồi dưỡng, dường như càng ngày càng cứng cỏi, lực lượng càng mạnh dần dần bắn ra.
Cùng lúc đó, trong bóng đêm bên ngoài, tiểu cô nương ban ngày được Hứa Thanh hoán đổi cây thăm, đến gần chỗ tiểu viện của Hứa Thanh.
Nàng đứng ở nơi đó do dự, dường như định gõ cửa, nhưng lại có chút lo lắng không yên.
Cho đến hồi lâu, nàng hình như nhấc lên dũng khí, nhẹ nhàng gõ cửa, chỉ là thanh âm này quá yếu, căn bản không cách nào truyền vào.
Mà ngay thời điểm tiểu cô nương gõ cửa, tiếng phanh phanh trong cơ thể Hứa Thanh cũng đạt tới đỉnh phong.
Theo một tiếng nổ vang trong đầu, Hứa Thanh mở mắt, tia sáng màu tím lại lập lòe trong mắt, thần sắc hắn vui sướng, cúi đầu nhìn cánh tay của mình, chỗ đó xuất hiện điểm dị hóa thứ hai.
Ngưng Khí tầng hai.
Lôi đội tùy ý nói một câu.
- Tiền thuê nhà ta sẽ trả, không cần dùng cái này đến trừ.
Bỗng nhiên Hứa Thanh mở miệng.
Thịt rắn là báo đáp màn thầu cùng túi ngủ trên đường, da rắn và xương rắn thì báo đáp việc đối phương giúp mình che giấu lều vải của Tàn Ngưu.
Về phần đối phương mang mình rời khỏi phế tích, vào doanh địa này, thì đây là ân huệ, là ân tình.
Hứa Thanh cảm thấy việc dùng vật chất để trừ có chút không ổn, cho nên ghi tạc trong lòng.
Lôi đội liếc mắt nhìn Hứa Thanh thật sâu, nhìn thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ nghiêm túc cùng với ý nghĩ ân oán rõ ràng, vì vậy nhẹ gật đầu, suy tư một chút, sau đó nói.
- Tiểu Hài, chắc hẳn trên đường đi, ngươi cũng có rất nhiều suy đoán với ta.
Hứa Thanh không nói chuyện, nhưng cử động ăn nuốt hơi chậm một chút.
- Người khác đều gọi ta là Lôi đội, về phần tên, không trọng yếu, trong doanh địa này, không có ai dùng tên thật cả.
Lôi đội kẹp lên một miếng thịt rắn hấp, đặt ở trong miệng chậm rãi nhấm nuốt.
- Sở dĩ có xưng hô thế này, là bởi vì ta ở trong doanh địa Thập Hoang Giả, có mấy bằng hữu có thể phó thác sinh tử.
- Chúng ta hợp thành tiểu đội của mình, tên tiểu đội có chút tục, gọi là Lôi Đình (sấm sét).
- Ngày bình thường mọi người làm riêng việc của mình, nếu như gặp phải khó khăn, toàn bộ đội viên cùng đi hoàn thành, tính cả ta ở bên trong, tổng cộng có bốn người, bây giờ ba người bọn họ đều đang ra ngoài vẫn chưa về.
- Đợi sau khi họ trở về, ta sẽ giới thiệu từng người cho ngươi, về sau ngươi đi cùng chúng ta, tư cách thành viên mới, đi kiếm cuộc sống mới, cùng tài nguyên tu hành.
Hình như Lôi đội đã ăn no, để đũa xuống nhìn Hứa Thanh.
Năm chữ cuối cùng lão nói, Hứa Thanh cũng không ngoài ý muốn.
Hứa Thanh cảm thấy mình có thể phát hiện Lôi đội là tán tu, cho nên tiếp xúc lâu như vậy, dù bản thân là luyện thể, nhưng nếu đối phương quan sát, tự nhiên cũng sẽ phát hiện ra lai lịch của hắn.
- Được.
Hứa Thanh không chần chờ, gật đầu nói.
Điều này cũng làm cho đáy lòng hắn nhẹ nhàng thở ra, hắn lớn lên ở xóm nghèo, cho nên sâu sắc biết được, trên thế giới này không có vô duyên vô cớ cho không cùng giúp đỡ, không có bữa ăn nào là miễn phí, hết thảy đều có nguyên nhân.
- Ngươi tiếp tục ăn đi, ta già rồi, ăn nhiều không tiêu hóa được.
Lôi đội ho khan vài tiếng, sắc mặt có chút ửng hồng, nhưng rất nhanh liền khôi phục, đứng dậy đi ra ngoài, trong miệng truyền ra lời nói.
- Linh năng của thế giới này giống như độc dược, trên đường ngươi khắc khổ tu luyện, rất có thể bản thân đi không bao xa, cũng đã bị dị chất dị hóa rồi, tu hành phải làm gì chắc nấy, không thể cấp tiến.
Hứa Thanh trầm mặc, không nói chuyện.
Lão giả đi tới bên cạnh cửa, quay người nhìn Hứa Thanh một chút, lắc đầu.
- Nhưng mà ngươi tu luyện như vậy, cũng rất đúng.
- Doanh địa Thập Hoang Giả cùng vùng Cấm khu này, không giống với chỗ ở trước kia của ngươi, bởi vì sản vật trong Cấm khu, cho nên nơi đây có rất nhiều tán tu cấp thấp cùng với người liều mạng tụ họp tới.
- Ngươi cố định ở chỗ này, nhất định phải đi Cấm khu mạo hiểm, tu luyện nhiều cũng tốt.
Lôi đội nói xong liền rời khỏi.
Hứa Thanh ngồi một mình ở chỗ đó, cho đến khi ăn hết tất cả thịt rắn, hắn cũng không lập tức rời đi.
Mà chỉnh đốn bát đũa một phen, sau khi rửa ráy sạch sẽ, mới trở lại phòng nhỏ của mình.
Khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục tu luyện.
Hứa Thanh rất rõ ràng, nếu không muốn kéo dài hơi tàn, khom lưng sinh tồn, để quyền sinh tử nắm ở trong tay người khác, thì thực lực bản thân chính là căn bản giải quyết hết thảy.
Thực tế trong doanh địa Thập Hoang Giả này có không ít tán tu, còn nhiều hơn năm sáu người hắn thấy, từng kẻ đều không phải loại lương thiện.
Nếu như nói xóm nghèo là ổ chó, thì nơi này chính là hang sói.
Nếu không cố gắng, như vậy không cần đợi dị hoá, sẽ bởi vì một trận mâu thuẫn hoặc phân tranh mà chết không có chỗ chôn.
Về phần dị chất, Hứa Thanh ở trên thẻ tre Hải Sơn Quyết biết được, có đan dược có thể hóa giải.
Tuy trị ngọn không phải trị gốc, nhưng có thể ứng đối, mà tên loại đan dược này, hắn đã nghe từ những Thập Hoang Giả kia nói chuyện trên đường, gọi là Bạch Đan.
Thứ mà Cấm khu gần đây thừa thãi nhất, chính là thảo dược trọng yếu để luyện chế Bạch Đan, cho nên trong doanh địa này nhất định có buôn bán Bạch Đan.
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh sờ lên Tử Sắc Thủy Tinh vùi sâu ở trong ngực.
Trong khoảng thời gian này hắn rõ ràng đã cảm nhận được, ngoại trừ sự khôi phục sức khỏe của bản thân, bất kể tốc độ hay sức mạnh, cũng đều tăng lên rất nhiều.
Cái này có liên quan tới Hải Sơn Quyết tầng thứ nhất, nhưng Hứa Thanh cảm thấy, tầng thứ nhất này của mình, hình như không giống lực lượng một Hổ mà Hải Sơn Quyết miêu tả.
- Ta có thể đánh chết rất nhiều Hổ.
Hứa Thanh thì thào, cảm thụ linh năng trong thân thể, dọc theo con đường này hắn khắc khổ tu hành, giống như sắp đạt tới tầng thứ hai.
- Đêm nay, trùng kích tầng thứ hai.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra vẻ kiên định, nhắm hai mắt lại, bắt đầu thổ nạp.
Rất nhanh, linh năng từ bốn phương tám hướng vọt tới, linh năng ngoài Cấm khu so với trong Cấm khu thì ít đi rất nhiều dị chất, khiến cho tốc độ tu hành tăng lên không ít.
Điểm này Hứa Thanh đã phát hiện vào hôm qua khi được sắp xếp trong phòng Đấu Thú Tràng.
Giờ phút này hắn thả lỏng thân thể, rồi dùng sức hấp thu và thổ nạp, áo da phủ ở ngực cũng có ánh sáng tím yếu ớt lóe lên.
Thời gian trôi qua, dần dần trong thân thể Hứa Thanh truyền ra thanh âm phanh phanh rất nhỏ, trong lỗ chân lông, tạp chất màu đen lại bị bài xuất.
Máu thịt toàn thân được bồi dưỡng, dường như càng ngày càng cứng cỏi, lực lượng càng mạnh dần dần bắn ra.
Cùng lúc đó, trong bóng đêm bên ngoài, tiểu cô nương ban ngày được Hứa Thanh hoán đổi cây thăm, đến gần chỗ tiểu viện của Hứa Thanh.
Nàng đứng ở nơi đó do dự, dường như định gõ cửa, nhưng lại có chút lo lắng không yên.
Cho đến hồi lâu, nàng hình như nhấc lên dũng khí, nhẹ nhàng gõ cửa, chỉ là thanh âm này quá yếu, căn bản không cách nào truyền vào.
Mà ngay thời điểm tiểu cô nương gõ cửa, tiếng phanh phanh trong cơ thể Hứa Thanh cũng đạt tới đỉnh phong.
Theo một tiếng nổ vang trong đầu, Hứa Thanh mở mắt, tia sáng màu tím lại lập lòe trong mắt, thần sắc hắn vui sướng, cúi đầu nhìn cánh tay của mình, chỗ đó xuất hiện điểm dị hóa thứ hai.
Ngưng Khí tầng hai.



