Tiếng răng rắc vang giòn, cuốc chim chém xuống chính giữa cánh tay Dương quản sự, đánh gãy cánh tay y.
Dương quản sự không nhịn được kêu thảm, liên tiếp lui về phía sau.
Một kích thành công khiến cho vẻ khẩn trương trong lòng Lục Diệp buông lỏng, xem ra tin đồn trước đó nghe được là thật, mình còn đường sống.
Hắn đắc thế không tha người, từng bước ép sát, cuốc chim trong tay không ngừng đập xuống, lại đánh cho Dương quản sự không còn sức đánh trả.
Tuy Dương quản sự là tu sĩ Tà Nguyệt Cốc, nhưng tu vi lại không cao, cho nên mới làm quản lý hầm mỏ nhàn tản, rất ít khi liều mạng với người khác, chỉ đối phó quáng nô, y bằng vào tu vi có thể tùy ý bóp chết, nhưng sau khi tu vi bị áp chế, thì không mạnh hơn phàm nhân quá nhiều, gặp phải hạng người tàn nhẫn như Lục Diệp, lập tức bị đánh đến đầu óc choáng váng.
Y vừa tránh né thế công mạnh mẽ của Lục Diệp, vừa đưa tay vào túi vải bên hông mình, ngay sau đó khoát tay, hàn quang thoáng hiện.
Lục Diệp giật mình, thân hình vội vàng ngừng lại, vung cuốc ngăn cản.
Đường hàn quang kia cắt ở phía trước cuốc chim, cuốc chim do tinh thiết đúc thành bị gọt đi một nửa.
Lục Diệp đưa mắt nhìn vào tay Dương quản sự, phát hiện y đã lấy ra một thanh trường kiếm! Đó là vật được y lấy ra từ trong túi vải bên hông.
Dương quản sự huy động kiếm trong tay, uy hiếp Lục Diệp không dám tiến lên.
Cục diện trở nên bế tắc, chỗ sâu nhất trong hầm mỏ, phàm nhân và tu sĩ giằng co với nhau, người trước sắc mặt nghiêm nghị, người sau bộ dạng chật vật, đau đớn kịch liệt để cho vẻ mặt y nhăn nhó.
- Nguyên Từ Lực Trường?
Dương quản sự cắn răng quát khẽ, thời gian trôi qua một lát, hắn đã hiểu rõ vì sao linh lực của mình bị giam cầm rồi.
Nơi này lại có lượng lớn khoáng thạch nguyên từ như vậy?
Khoáng thạch nguyên từ là một loại khoáng vật rất trân quý, luận trình độ trân quý ở trong mỏ quặng này, giá trị khoáng thạch nguyên từ số một, loại khoáng thạch này có tác dụng lớn với tu sĩ.
Thế nhưng khoáng thạch nguyên từ có một đặc tính, đó chính là sẽ phóng thích một loại lực trường vô ảnh vô hình, loại lực trường này sẽ hạn chế tất cả linh lực lưu thông trong phạm vi của nó.
Một khi tu sĩ ở trong loại lực trường này, thực lực nhất định sẽ giảm mạnh.
Dương quản sự tu vi có hạn, lại bị Nguyên Từ Lực Trường này bao phủ, linh lực gần như bị phong cấm, từ tu sĩ cao quý biến thành phàm nhân phổ thông.
Y lập tức nhớ tới một năm qua, Lục Diệp thỉnh thoảng sẽ khai thác chút ít khoáng thạch nguyên từ, nhưng những người khác cũng khai thác được, chỉ là số lượng không nhiều, cho nên y không quá để ý, dù sao trong mỏ quặng này ẩn chứa đủ loại khoáng vật.
Hiện tại xem ra, Lục Diệp nắm giữ vị trí có lượng lớn khoáng thạch nguyên từ, nhưng hắn không hề khai thác để đổi cống hiến, chỉ ngẫu nhiên khai thác mấy viên, miễn cho bị người khác ngấp nghé, tâm cơ thật thâm trầm.
- Ngươi tính toán ta?
Dương quản sự sắp điên rồi, đến lúc này y sao có thể không rõ Lục Diệp cố ý đưa mình đến nơi này.
Phàm nhân vốn bị mình nắm quyền sinh sát trong tay, nay lại lộ ra răng nanh với mình, Dương quản sự giận không thể nuốt, nhưng trước mắt một cánh tay của y bị nện gãy, trên người nhiều chỗ thụ thương, dưới tình huống không cách nào phát huy tu vi, y thực sự không phải đối thủ của Lục Diệp.
Cho nên y quyết định thật nhanh, xoay người bỏ chạy.
Lục Diệp thấy cảnh này liền biết không ổn.
Đối với chuyện Nguyên Từ Lực Trường, hắn cũng chỉ kiến thức nửa vời, lần đầu tiên nộp khoáng thạch nguyên từ lên, từng nghe tu sĩ Tà Nguyệt Cốc nói ra đặc tính của loại khoáng thạch này, cho nên mới lưu tâm.
Trên đường tận mắt nhìn thấy Dương quản sự tàn sát quáng nô, khiến hắn biết chuyến này dữ nhiều lành ít, cho nên mới đưa y đến nơi này, trước khi nện đứt một cánh tay của Dương quản sự, hắn cũng không thể xác định Nguyên Từ Lực Trường ở nơi này có thể hạn chế thực lực của đối phương hay không.
Cũng may ở hiền gặp lành, Nguyên Từ Lực Trường quả nhiên áp chế được Dương quản sự.
Nhưng phạm vi bao phủ của Nguyên Từ Lực Trường cũng có hạn, một khi để Dương quản sự chạy ra khỏi phạm vi lực trường, vậy hắn nhất định phải chết.
Tuyệt đối không thể để cho y đào tẩu!
Trong lòng Lục Diệp quyết tâm, xoay người nhặt một tảng đá to bằng đầu nắm tay lên, toàn lực ném về phía Dương quản sự.
Dương quản sự vốn đang chật vật chạy trốn, không nghĩ đến Lục Diệp còn có ám chiêu, bị đập trúng cái ót, lảo đảo ngã xuống đất.
Còn không đợi y hoàn hồn, tiếng gió gào thét đã lọt vào trong tai, Dương quản sự vội vàng xoay người, đã thấy Lục Diệp vọt tới phụ cận, vung nửa cái cuốc chim còn thừa lại trong tay.
Lần này không cách nào tránh né!
Vào thời khắc sinh tử, Dương quản sự quát to:
- Cùng chết đi!
Trường kiếm trong tay đâm ra!
Sau một khắc, lúc này mới xác định đối phương không sống được nữa.
Đau đớn kịch liệt từ bắp đùi truyền đến khiến hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bắp chân mình đã cắm một thanh trường kiếm, chính là thanh kiếm trong tay Dương quản sự.
Hắn không biết mình bị đâm lúc nào, đến khi hoàn hồn mới ý thức được.
Vứt cuốc chim trong tay xuống, Lục Diệp ngồi xuống, miệng thở dốc, cảm nhận sinh mệnh tốt đẹp.
Dương quản sự không nhịn được kêu thảm, liên tiếp lui về phía sau.
Một kích thành công khiến cho vẻ khẩn trương trong lòng Lục Diệp buông lỏng, xem ra tin đồn trước đó nghe được là thật, mình còn đường sống.
Hắn đắc thế không tha người, từng bước ép sát, cuốc chim trong tay không ngừng đập xuống, lại đánh cho Dương quản sự không còn sức đánh trả.
Tuy Dương quản sự là tu sĩ Tà Nguyệt Cốc, nhưng tu vi lại không cao, cho nên mới làm quản lý hầm mỏ nhàn tản, rất ít khi liều mạng với người khác, chỉ đối phó quáng nô, y bằng vào tu vi có thể tùy ý bóp chết, nhưng sau khi tu vi bị áp chế, thì không mạnh hơn phàm nhân quá nhiều, gặp phải hạng người tàn nhẫn như Lục Diệp, lập tức bị đánh đến đầu óc choáng váng.
Y vừa tránh né thế công mạnh mẽ của Lục Diệp, vừa đưa tay vào túi vải bên hông mình, ngay sau đó khoát tay, hàn quang thoáng hiện.
Lục Diệp giật mình, thân hình vội vàng ngừng lại, vung cuốc ngăn cản.
Đường hàn quang kia cắt ở phía trước cuốc chim, cuốc chim do tinh thiết đúc thành bị gọt đi một nửa.
Lục Diệp đưa mắt nhìn vào tay Dương quản sự, phát hiện y đã lấy ra một thanh trường kiếm! Đó là vật được y lấy ra từ trong túi vải bên hông.
Dương quản sự huy động kiếm trong tay, uy hiếp Lục Diệp không dám tiến lên.
Cục diện trở nên bế tắc, chỗ sâu nhất trong hầm mỏ, phàm nhân và tu sĩ giằng co với nhau, người trước sắc mặt nghiêm nghị, người sau bộ dạng chật vật, đau đớn kịch liệt để cho vẻ mặt y nhăn nhó.
- Nguyên Từ Lực Trường?
Dương quản sự cắn răng quát khẽ, thời gian trôi qua một lát, hắn đã hiểu rõ vì sao linh lực của mình bị giam cầm rồi.
Nơi này lại có lượng lớn khoáng thạch nguyên từ như vậy?
Khoáng thạch nguyên từ là một loại khoáng vật rất trân quý, luận trình độ trân quý ở trong mỏ quặng này, giá trị khoáng thạch nguyên từ số một, loại khoáng thạch này có tác dụng lớn với tu sĩ.
Thế nhưng khoáng thạch nguyên từ có một đặc tính, đó chính là sẽ phóng thích một loại lực trường vô ảnh vô hình, loại lực trường này sẽ hạn chế tất cả linh lực lưu thông trong phạm vi của nó.
Một khi tu sĩ ở trong loại lực trường này, thực lực nhất định sẽ giảm mạnh.
Dương quản sự tu vi có hạn, lại bị Nguyên Từ Lực Trường này bao phủ, linh lực gần như bị phong cấm, từ tu sĩ cao quý biến thành phàm nhân phổ thông.
Y lập tức nhớ tới một năm qua, Lục Diệp thỉnh thoảng sẽ khai thác chút ít khoáng thạch nguyên từ, nhưng những người khác cũng khai thác được, chỉ là số lượng không nhiều, cho nên y không quá để ý, dù sao trong mỏ quặng này ẩn chứa đủ loại khoáng vật.
Hiện tại xem ra, Lục Diệp nắm giữ vị trí có lượng lớn khoáng thạch nguyên từ, nhưng hắn không hề khai thác để đổi cống hiến, chỉ ngẫu nhiên khai thác mấy viên, miễn cho bị người khác ngấp nghé, tâm cơ thật thâm trầm.
- Ngươi tính toán ta?
Dương quản sự sắp điên rồi, đến lúc này y sao có thể không rõ Lục Diệp cố ý đưa mình đến nơi này.
Phàm nhân vốn bị mình nắm quyền sinh sát trong tay, nay lại lộ ra răng nanh với mình, Dương quản sự giận không thể nuốt, nhưng trước mắt một cánh tay của y bị nện gãy, trên người nhiều chỗ thụ thương, dưới tình huống không cách nào phát huy tu vi, y thực sự không phải đối thủ của Lục Diệp.
Cho nên y quyết định thật nhanh, xoay người bỏ chạy.
Lục Diệp thấy cảnh này liền biết không ổn.
Đối với chuyện Nguyên Từ Lực Trường, hắn cũng chỉ kiến thức nửa vời, lần đầu tiên nộp khoáng thạch nguyên từ lên, từng nghe tu sĩ Tà Nguyệt Cốc nói ra đặc tính của loại khoáng thạch này, cho nên mới lưu tâm.
Trên đường tận mắt nhìn thấy Dương quản sự tàn sát quáng nô, khiến hắn biết chuyến này dữ nhiều lành ít, cho nên mới đưa y đến nơi này, trước khi nện đứt một cánh tay của Dương quản sự, hắn cũng không thể xác định Nguyên Từ Lực Trường ở nơi này có thể hạn chế thực lực của đối phương hay không.
Cũng may ở hiền gặp lành, Nguyên Từ Lực Trường quả nhiên áp chế được Dương quản sự.
Nhưng phạm vi bao phủ của Nguyên Từ Lực Trường cũng có hạn, một khi để Dương quản sự chạy ra khỏi phạm vi lực trường, vậy hắn nhất định phải chết.
Tuyệt đối không thể để cho y đào tẩu!
Trong lòng Lục Diệp quyết tâm, xoay người nhặt một tảng đá to bằng đầu nắm tay lên, toàn lực ném về phía Dương quản sự.
Dương quản sự vốn đang chật vật chạy trốn, không nghĩ đến Lục Diệp còn có ám chiêu, bị đập trúng cái ót, lảo đảo ngã xuống đất.
Còn không đợi y hoàn hồn, tiếng gió gào thét đã lọt vào trong tai, Dương quản sự vội vàng xoay người, đã thấy Lục Diệp vọt tới phụ cận, vung nửa cái cuốc chim còn thừa lại trong tay.
Lần này không cách nào tránh né!
Vào thời khắc sinh tử, Dương quản sự quát to:
- Cùng chết đi!
Trường kiếm trong tay đâm ra!
Sau một khắc, lúc này mới xác định đối phương không sống được nữa.
Đau đớn kịch liệt từ bắp đùi truyền đến khiến hắn cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bắp chân mình đã cắm một thanh trường kiếm, chính là thanh kiếm trong tay Dương quản sự.
Hắn không biết mình bị đâm lúc nào, đến khi hoàn hồn mới ý thức được.
Vứt cuốc chim trong tay xuống, Lục Diệp ngồi xuống, miệng thở dốc, cảm nhận sinh mệnh tốt đẹp.
