Lục Diệp không nghỉ ngơi quá lâu, trên đùi còn cắm một thanh kiếm, khiến đau đớn kích thích thần kinh của hắn.
May mà vị trí vết thương còn tốt, nếu trúng yếu huyệt thì coi như xong.
Cho nên sau khi thở dốc một lát, hắn bắt đầu kiểm tra thương thế của mình, đưa tay xé quần áo chỗ bị thương, sau khi cẩn thận xác nhận, tinh thần vốn căng thẳng cuối cùng cũng an tâm.
Thương thế này nhìn rất thảm, nhưng trên thực tế chỉ là vết thương da thịt.
Hắn cũng không mù quáng rút kiếm, bởi vì sau khi rút kiếm thì hắn phải đối mặt tình cảnh mất nhiều máu, nếu không xử lý tốt sẽ bất tỉnh trong khoảng thời gian ngắn.
Cho nên việc hắn làm đầu tiên là xé quần áo của mình xuống, buộc thành mảnh dài, buộc thật kỹ từ đùi lên trên bẹn, lại xé quần áo chỗ bị thương, để lộ ra vị trí vết thương.
Sau đó hắn đưa ánh mắt về phía phần eo của thi thể Dương quản sự, nơi đó có một cái túi vải lớn chừng bàn tay.
Lục Diệp nhận ra thứ này, các tu sĩ gọi nó là Túi Trữ Vật.
Liệu Thương Đan trước đó Dương quản sự cho hắn dùng, còn có trường kiếm cắm trên chân mình, đều được lấy ra từ trong Túi Trữ Vật này.
Thông thường trong Túi Trữ Vật sẽ chứa tất cả gia sản của họ.
Lục Diệp kéo thi thể Dương quản sự qua, gỡ Túi Trữ Vật bên hông y xuống, sau khi quan sát tỉ mỉ lại rất ngạc nhiên.
Trong cái túi nho nhỏ này dường như có một không gian lớn, có thể chứa được rất nhiều đồ vật.
Đến Cửu Châu hơn một năm, nhưng Lục Diệp không hiểu quá nhiều về chuyện tu hành, tuy nhiên lại nghe không ít đồ vật của tu hành giới.
Ví dụ như Túi Trữ Vật của mỗi tu sĩ đều có một chìa khóa thần bí vô hình, cái khóa này chỉ bản thân tu sĩ mới có thể mở ra, những người khác dù có được cũng không thể mở, trừ khi có thủ đoạn đặc biệt phá giải cái chìa khóa kia.
Các tu sĩ gọi loại chìa khóa kia là cấm chế!
Túi Trữ Vật trong tay thoạt nhìn như túi vải, trên thực tế là dùng một loại da thú không biết tên chế thành, trong lòng Lục Diệp âm thầm cầu nguyện, mong cái Túi Trữ Vật này đừng bị khóa lại.
Sau khi mở miệng túi ra, Lục Diệp vươn tay vào trong thăm dò, trái tim đập thình thịch...
Nhưng rất nhanh, trên mặt hắn lộ ra nét mừng, cái túi này không bị khóa, tay của hắn đã sờ phải một vài thứ trong túi rồi.
Nghĩ cũng đúng, vừa rồi hắn đột nhiên gây khó khăn, Dương quản sự trong lúc vội vã lấy ra một thanh trường kiếm nghênh địch, mà lúc đó y còn bị Nguyên Từ Lực Trường quấy nhiễu, đâu còn thời gian khóa Túi Trữ Vật lại.
Lần này được cứu rồi!
Lục Diệp an tâm, không ngừng móc đồ vật trong Túi Trữ Vật ra.
Hắn muốn tìm Khí Huyết Đan, còn có Liệu Thương Đan trước đó Dương quản sự cho hắn dùng.
Đợi lát nữa rút kiếm, bản thân mình sẽ mất máu, nếu có Khí Huyết Đan bổ sung khí huyết sẽ giảm bớt nguy hiểm, Liệu Thương Đan kia cũng là đồ tốt, thích hợp với tình huống trước mắt.
Rất nhanh, bên người Lục Diệp chất đầy đồ vật lộn xộn...
Từng chiếc bình bình lọ lọ, còn có rất nhiều đồ ăn cùng với túi nước cực lớn, thậm chí còn có vài cuốn sách và giấy vệ sinh.
Lục Diệp rất bất ngờ.
Thế nhưng nghĩ đến chuyện Dương quản sự chạy đi tị nạn, nên mang nhiều đồ vật là rất bình thường.
Hắn quan sát từng cái bình, rất nhanh đã tìm được Khí Huyết Đan và Liệu Thương Đan mà bản thân mình cần.
Số lượng Khí Huyết Đan rất nhiều, tổng cộng có mười bình, mỗi bình đều có hai ba mươi viên, thế nhưng Liệu Thương Đan lại chỉ có một bình, còn thừa lại bảy tám viên.
Dương quản sự quản lý chuyện quáng nô đổi Khí Huyết Đan, nên trên người mang rất nhiều Khí Huyết Đan, điều này khiến Lục Diệp mừng rỡ.
Trước kia hắn muốn đổi Khí Huyết Đan cần tích lũy mười điểm cống hiến, một năm chỉ đổi ba mươi viên, hiện tại giết Dương quản sự, được hẳn hai ba trăm viên.
Nhanh giàu nha!
Hắn lấy ra một viên Khí Huyết Đan chuẩn bị ăn vào, hơi ngẫm nghĩ lại tăng thêm hai viên nhét vào trong miệng, không phải hắn không muốn ăn nhiều, chủ yếu là thứ này cho dù ăn nhiều cũng vô dụng.
Hắn lại lấy Liệu Thương Đan ra, ăn vào một viên.
Sau đó hắn nắm túi nước lên, mở miệng túi ra uống hai ngụm, lại dùng nước trong rửa sạch vết thương.
Cảm giác mát rượi từ miệng vết thương truyền đến, tác động lên thương thế, đồng thời lại mang đến cảm giác lạnh lẽo khiến cái trán Lục Diệp đổ mồ hôi.
Chờ sau khi dọn dẹp xong vết thương, hắn lại lấy ra một viên Liệu Thương Đan để ở một bên dự bị.
Chuyện nên làm đều đã làm, hắn hít sâu một hơi, một tay nắm lấy chuôi trường kiếm, đột ngột rút ra.
Trong nháy mắt, cả người Lục Diệp run rẩy, nhưng hắn vẫn cố cắn răng, không hề rên lên một tiếng.
Không có chút trì hoãn, hắn vội vàng cầm Liệu Thương Đan dự bị lên, lấy tay bóp nát, ép thành bụi phấn xoa lên miệng vết thương.
Liệu Thương Đan có thể uống, nhưng thoa ngoài da có tác dụng hay không thì hắn không biết, tạm thời cứ thử xem sao.
Sau đó hắn cởi quần áo vướng víu giữa hai đùi, băng bó kỹ miệng vết thương.
Bận rộn một lúc khiến cả người Lục Diệp gần như ướt nhẹp, trực tiếp nằm trên mặt đất, dần dần hôn mê bất tỉnh.
Chờ khi hắn tỉnh lại đã không biết thời gian trôi qua bao lâu, hắn giãy giụa đứng dậy, tựa người lên vách đá, đưa tay ấn xung quanh vết thương trên đùi mình.
Cảm giác đau đớn truyền đến, nhưng có thể cảm nhận được không bị nhiễm trùng.
May mà vị trí vết thương còn tốt, nếu trúng yếu huyệt thì coi như xong.
Cho nên sau khi thở dốc một lát, hắn bắt đầu kiểm tra thương thế của mình, đưa tay xé quần áo chỗ bị thương, sau khi cẩn thận xác nhận, tinh thần vốn căng thẳng cuối cùng cũng an tâm.
Thương thế này nhìn rất thảm, nhưng trên thực tế chỉ là vết thương da thịt.
Hắn cũng không mù quáng rút kiếm, bởi vì sau khi rút kiếm thì hắn phải đối mặt tình cảnh mất nhiều máu, nếu không xử lý tốt sẽ bất tỉnh trong khoảng thời gian ngắn.
Cho nên việc hắn làm đầu tiên là xé quần áo của mình xuống, buộc thành mảnh dài, buộc thật kỹ từ đùi lên trên bẹn, lại xé quần áo chỗ bị thương, để lộ ra vị trí vết thương.
Sau đó hắn đưa ánh mắt về phía phần eo của thi thể Dương quản sự, nơi đó có một cái túi vải lớn chừng bàn tay.
Lục Diệp nhận ra thứ này, các tu sĩ gọi nó là Túi Trữ Vật.
Liệu Thương Đan trước đó Dương quản sự cho hắn dùng, còn có trường kiếm cắm trên chân mình, đều được lấy ra từ trong Túi Trữ Vật này.
Thông thường trong Túi Trữ Vật sẽ chứa tất cả gia sản của họ.
Lục Diệp kéo thi thể Dương quản sự qua, gỡ Túi Trữ Vật bên hông y xuống, sau khi quan sát tỉ mỉ lại rất ngạc nhiên.
Trong cái túi nho nhỏ này dường như có một không gian lớn, có thể chứa được rất nhiều đồ vật.
Đến Cửu Châu hơn một năm, nhưng Lục Diệp không hiểu quá nhiều về chuyện tu hành, tuy nhiên lại nghe không ít đồ vật của tu hành giới.
Ví dụ như Túi Trữ Vật của mỗi tu sĩ đều có một chìa khóa thần bí vô hình, cái khóa này chỉ bản thân tu sĩ mới có thể mở ra, những người khác dù có được cũng không thể mở, trừ khi có thủ đoạn đặc biệt phá giải cái chìa khóa kia.
Các tu sĩ gọi loại chìa khóa kia là cấm chế!
Túi Trữ Vật trong tay thoạt nhìn như túi vải, trên thực tế là dùng một loại da thú không biết tên chế thành, trong lòng Lục Diệp âm thầm cầu nguyện, mong cái Túi Trữ Vật này đừng bị khóa lại.
Sau khi mở miệng túi ra, Lục Diệp vươn tay vào trong thăm dò, trái tim đập thình thịch...
Nhưng rất nhanh, trên mặt hắn lộ ra nét mừng, cái túi này không bị khóa, tay của hắn đã sờ phải một vài thứ trong túi rồi.
Nghĩ cũng đúng, vừa rồi hắn đột nhiên gây khó khăn, Dương quản sự trong lúc vội vã lấy ra một thanh trường kiếm nghênh địch, mà lúc đó y còn bị Nguyên Từ Lực Trường quấy nhiễu, đâu còn thời gian khóa Túi Trữ Vật lại.
Lần này được cứu rồi!
Lục Diệp an tâm, không ngừng móc đồ vật trong Túi Trữ Vật ra.
Hắn muốn tìm Khí Huyết Đan, còn có Liệu Thương Đan trước đó Dương quản sự cho hắn dùng.
Đợi lát nữa rút kiếm, bản thân mình sẽ mất máu, nếu có Khí Huyết Đan bổ sung khí huyết sẽ giảm bớt nguy hiểm, Liệu Thương Đan kia cũng là đồ tốt, thích hợp với tình huống trước mắt.
Rất nhanh, bên người Lục Diệp chất đầy đồ vật lộn xộn...
Từng chiếc bình bình lọ lọ, còn có rất nhiều đồ ăn cùng với túi nước cực lớn, thậm chí còn có vài cuốn sách và giấy vệ sinh.
Lục Diệp rất bất ngờ.
Thế nhưng nghĩ đến chuyện Dương quản sự chạy đi tị nạn, nên mang nhiều đồ vật là rất bình thường.
Hắn quan sát từng cái bình, rất nhanh đã tìm được Khí Huyết Đan và Liệu Thương Đan mà bản thân mình cần.
Số lượng Khí Huyết Đan rất nhiều, tổng cộng có mười bình, mỗi bình đều có hai ba mươi viên, thế nhưng Liệu Thương Đan lại chỉ có một bình, còn thừa lại bảy tám viên.
Dương quản sự quản lý chuyện quáng nô đổi Khí Huyết Đan, nên trên người mang rất nhiều Khí Huyết Đan, điều này khiến Lục Diệp mừng rỡ.
Trước kia hắn muốn đổi Khí Huyết Đan cần tích lũy mười điểm cống hiến, một năm chỉ đổi ba mươi viên, hiện tại giết Dương quản sự, được hẳn hai ba trăm viên.
Nhanh giàu nha!
Hắn lấy ra một viên Khí Huyết Đan chuẩn bị ăn vào, hơi ngẫm nghĩ lại tăng thêm hai viên nhét vào trong miệng, không phải hắn không muốn ăn nhiều, chủ yếu là thứ này cho dù ăn nhiều cũng vô dụng.
Hắn lại lấy Liệu Thương Đan ra, ăn vào một viên.
Sau đó hắn nắm túi nước lên, mở miệng túi ra uống hai ngụm, lại dùng nước trong rửa sạch vết thương.
Cảm giác mát rượi từ miệng vết thương truyền đến, tác động lên thương thế, đồng thời lại mang đến cảm giác lạnh lẽo khiến cái trán Lục Diệp đổ mồ hôi.
Chờ sau khi dọn dẹp xong vết thương, hắn lại lấy ra một viên Liệu Thương Đan để ở một bên dự bị.
Chuyện nên làm đều đã làm, hắn hít sâu một hơi, một tay nắm lấy chuôi trường kiếm, đột ngột rút ra.
Trong nháy mắt, cả người Lục Diệp run rẩy, nhưng hắn vẫn cố cắn răng, không hề rên lên một tiếng.
Không có chút trì hoãn, hắn vội vàng cầm Liệu Thương Đan dự bị lên, lấy tay bóp nát, ép thành bụi phấn xoa lên miệng vết thương.
Liệu Thương Đan có thể uống, nhưng thoa ngoài da có tác dụng hay không thì hắn không biết, tạm thời cứ thử xem sao.
Sau đó hắn cởi quần áo vướng víu giữa hai đùi, băng bó kỹ miệng vết thương.
Bận rộn một lúc khiến cả người Lục Diệp gần như ướt nhẹp, trực tiếp nằm trên mặt đất, dần dần hôn mê bất tỉnh.
Chờ khi hắn tỉnh lại đã không biết thời gian trôi qua bao lâu, hắn giãy giụa đứng dậy, tựa người lên vách đá, đưa tay ấn xung quanh vết thương trên đùi mình.
Cảm giác đau đớn truyền đến, nhưng có thể cảm nhận được không bị nhiễm trùng.
