Nhân Đạo Đại Thánh
Vết thương ở ngực đã không còn đau nữa, thậm chí có dấu hiệu lành lại.

Điều này khiến hắn không khỏi cảm khái, quả nhiên là thuốc đắng dã tật.

Dưới sự dẫn dắt của Lục Diệp, hai người không ngừng tiến lên ở trong đường hầm mỏ đan xen ngang dọc, ngẫu nhiên gặp được một vài quáng nô trở về, Dương quản sự đều ra tay giết chết.

Lục Diệp nhìn mà mí mắt co rút, trong lòng càng thêm ngờ vực.

Sau đó khoảng chừng một canh giờ, hai người dừng chân ở trước một con đường tối, trong tay Lục Diệp có thêm một bó đuốc, bó đuốc này được hắn lấy xuống ở phụ cận, mở miệng nói:

- Dương quản sự, nơi này chính là đường tối bí mật nhất, sau khi ngài đi vào giao lộ thứ nhất rẽ trái, giao lộ thứ hai...

Còn chưa dứt lời, Dương quản sự đã đạp hắn đi vào:

- Dẫn đường!

Trong lòng Lục Diệp chìm vào đáy cốc, đoạn đường này đi tới, nhìn thấy đủ loại cử động của Dương quản sự, nếu mình thật đưa y đến đúng chỗ, chỉ sợ sẽ không có kết quả gì tốt.

Nhưng lần dò xét sau cùng đã thất bại, Dương quản sự không có ý định một mình đi vào đường tối, có người quen thuộc địa hình như Lục Diệp dẫn đường, dù sao cũng tốt hơn chính y tìm tòi rất nhiều.

Không thể phản kháng, Lục Diệp chỉ đành tiếp tục tiến lên.

Một đường rẽ trái lượn phải, tuy Dương quản sự là tu sĩ cũng không nhớ rõ đường trở về, lại tốn hơn một canh giờ, đường hầm mỏ phía trước đã cụt.

Lục Diệp cắm bó đuốc vào vách đá.

Dương quản sự thở phào một hơi, ngồi dưới đất thở dốc, quay đầu liếc Lục Diệp, nhịn không được cười nói:



- Thật có bản lĩnh, loại địa phương này cũng bị ngươi tìm được.

Lục Diệp cười cười:

- Vận khí tốt.

Dương quản sự gật đầu, không nói gì nữa.

Lục Diệp nói:

- Dương quản sự, vậy ta đi về trước.

Dương quản sự hơi mở mắt, thản nhiên nói:

- Lục Diệp, ngươi là người thông minh, người thông minh nên làm chuyện thông minh.

Vừa nói xong y đã đứng lên, dạo bước về phía Lục Diệp, ánh lửa chập chờn chiếu cái bóng của y nhảy nhót như quỷ ảnh.

Gương mặt Lục Diệp hiện ra vẻ bối rối:

- Ngài có ý gì?

Dương quản sự thở dài:

- Không ngại nói cho ngươi biết, người của Hạo Thiên Minh đến, hầm mỏ này sợ là không giữ được, mà ta tới đây chỉ vì tránh tai họa, mặc dù rất cảm ơn ngươi đã dẫn ta tới đây, nhưng ta không thể để cho ngươi trở về.

Lục Diệp lui lại, trong lòng thầm nghĩ quả thế, trước đó hắn thấy Dương quản sự giết chết những quáng nô kia, lòng đã có chút suy đoán, Dương quản sự sợ tin tức mình tiến vào đường hầm lộ ra, đương nhiên sẽ giết sạch tất cả người nhìn thấy y.



Mà sở dĩ y cảm thấy vui mừng sau khi nhìn thấy Lục Diệp ở lối ra hầm mỏ, là bởi vì biết hắn có thể dẫn y tìm một chỗ bí mật ẩn thân.

Núp ở loại địa phương này, thì dù người Hạo Thiên Minh công chiếm hầm mỏ cũng không thể dễ dàng tìm được y, có khả năng trốn qua một kiếp.

Chính vì ý thức được tình cảnh của mình, Lục Diệp mới muốn rời đi, nhưng Dương quản sự không hé miệng nên hắn không dám chạy trốn?

- Vậy ta ở lại cùng ngài, ta không đi.

Lưng Lục Diệp đã chạm lên vách đá, không thể lui được nữa.

Thân hình Dương quản sự dừng lại, giống như đang suy tính, nhưng rất nhanh lắc đầu nói:

- Thức ăn dự trữ của ta không nhiều, ta cũng không biết phải núp ở chỗ này bao lâu, tuy nói Hạo Thiên Minh không có khả năng nán lại lâu dài, nhưng kéo dài một hai tháng là bình thường, thời gian dài như vậy, ngươi đói cũng sẽ chết, sao còn có thể giúp ta. Vì để cảm tạ, ta tiễn ngươi một đoạn đường!

Khoảng cách giữa hai người chỉ có ba trượng, lúc dứt lời, Dương quản sự đã vung chưởng vỗ tới Lục Diệp.

Mặc dù tu vi của y không cao, nhưng muốn giết một người thường như Lục Diệp lại dễ như trở bàn tay.

Nhưng y không nghĩ tới, ngay khi hắn ra tay động thủ, Lục Diệp lại mang theo cuốc chim vọt tới, hung hăng nện xuống đầu y.

Lục Diệp tàn nhẫn cùng quả quyết để cho Dương quản sự cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng cũng chỉ thế thôi...

Nhưng chuyện phát sinh ngay sau đó, lại làm cho y kinh hãi.

Y chợt phát hiện linh lực vận chuyển trong linh khiếu của mình nặng nề, giống như có một sức mạnh vô danh giam cầm, chỉ vận chuyển được một tia nhỏ bé.

Cuốc chim đón đầu đánh tới, Dương quản sự muốn lui đã không kịp, chỉ có thể đưa bàn tay đang chụp về phía Lục Diệp ngăn ở trước mặt.