Tần Minh gật đầu, đã đến lúc phải cân nhắc xem nên cho Tân Sinh thế nào. Đây chính là chuyện lớn liên quan đến cả đời, ảnh hưởng tới vận mệnh trong tương lai.
Mười lăm, mười sáu tuổi là tuổi hoàng kim, Tân Sinh ở độ tuổi này sẽ có được lợi ích tối đa, nếu bỏ lỡ sẽ vô cùng đáng tiếc.
Nhưng điều này rất khó.
Trong Song Thụ Thôn, người xuất sắc cũng phải sau hai mươi tuổi mới đạt được Tân Sinh, có vài người ngoài ba mươi mới thành công. Dù vậy, cả thôn hơn bốn mươi nhà, tổng cộng cũng hơn hai trăm người, còn chưa tới mười Tân Sinh Giả.
Lục Trạch mở miệng:
- Nhị Bệnh Tử thôn bên kia đã thành công rồi, đúng vào tuổi hoàng kim.
Tần Minh có ấn tượng về Nhị Bệnh Tử, người gầy gò, xanh xao vàng vọt, trông khá ốm yếu, tóc thưa, màu như cỏ khô. Hắn cảm thấy rất bất ngờ, thiếu niên thoạt nhìn không quá khỏe mạnh lại có thể Tân Sinh ở độ tuổi hoàng kim.
- Chuyện xảy ra khi nào vậy?
- Gần một tháng rồi.
Lục Trạch cho biết, sau khi Tân Sinh, Nhị Bệnh Tử nâng được con lừa đen bốn trăm cân, không còn dáng vẻ yếu đuối trước đó nữa.
- Thật sự quá thần kỳ.
Tần Minh không thể ngờ được, nhiều thiếu niên có thân thể cường tráng như trâu lại thất bại nhiều lần, nhưng Nhị Bệnh Tử chỉ cần một lần.
Lục Trạch có chút xúc động, bản thân khỏe mạnh, cũng được xem là một nhân vật lợi hại trong đám thanh niên, nhưng giờ đã hai mươi ba tuổi rồi, vẫn chưa Tân Sinh.
- Nghe đồn có liên quan tới họ hàng của hắn.
Lục Trạch biết được một số tin tức.
Người kia không phải họ hàng gần với Nhị Bệnh Tử, quanh năm ở bên ngoài, lần này trở về, nhận thấy Nhị Bệnh Tử là một hạt giống tốt.
Người kia nói, trước đây cơ thể của Nhị Bệnh Tử có chút vấn đề, tinh khí thần không ổn định, nên mới ốm yếu, nhưng thật ra lại rất có tiềm năng.
Mấu chốt là người kia mang về một quyển Ý Khí Công cao cấp, bảo Nhị Bệnh Tử chuyển sang tu luyện phương pháp này, hiệu quả cực kỳ rõ rệt, cuối cùng hắn đã Tân Sinh được.
Tần Minh suy ngẫm, con người có nhiều cuộc gặp gỡ khó lường.
- Sau đó, người kia nói, thật ra Nhị Bệnh Tử có căn cơ bẩm sinh vững chắc hơn dự đoán, chắc hẳn sẽ đi được rất xa.
Lục Trạch không thể ngờ được, một người trông bệnh tật quanh năm lại lợi hại như vậy.
- Mặc dù chúng ta không có Ý Khí Công cao cấp, nhưng vẫn còn con đường để đi. Tiểu Tần, ta cảm thấy ngươi nên đổi cách thức rèn luyện đi.
Lục Trạch khuyên nhủ. Hắn thấy Tần Minh rất khỏe, lợi hại hơn hắn, đã sớm hơn người bình thường nhiều. Tuy nhiên, Tần Minh vẫn mãi không Tân Sinh, chắc hẳn vấn đề nằm ở phương pháp rèn luyện, không sinh ra Tân Sinh Lực, sẽ chẳng thể tiến thêm.
Bây giờ, Tần Minh đã hơn mười sáu tuổi, nếu cứ tiếp diễn như thế, sẽ bỏ lỡ mất tuổi hoàng kim.
Lương Uyển Thanh cũng khuyên:
- Tiểu Tần, hay chuyển sang luyện Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật như Lục ca ngươi đi.
Vĩnh Dạ bao phủ trời đất, bên ngoài vô cùng nguy hiểm, trong hoàn cảnh như vậy, các nơi đều có một số Lực Lượng Thư công khai để tất cả mọi người có thể cải thiện thể chất, tự bảo vệ mình. Đương nhiên, chúng không phải là loại cao cấp hay quá quý hiếm.
Tần Minh không phải là người cố chấp, biết bọn họ có lòng tốt nên gật đầu nói:
- Lần tới, ta sẽ nghiêm túc thử xem.
Lục Trạch khẽ thở dài, cho rằng Tần Minh bị con đường tu luyện không chính quy thường ngày làm chậm trễ, còn không bằng Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật Sơ Giải cấp thấp của hắn, nhưng giờ sửa luyện thì quá gấp.
Hắn nghĩ, chắc hẳn chỉ có Ý Khí Công cao cấp mới có khả năng giúp Tần Minh thay đổi được tình trạng hiện nay trong thời gian ngắn. Lục Trạch thở hắt ra và nói:
- Ôi, cho dù là một quyển bí kíp trung cấp cũng tốt, người như ngươi mà bỏ lỡ tuổi hoàng kim đáng quý nhất thì quá đáng tiếc.
Nhưng sách được lưu truyền ở khu vực này có thể giúp Tân Sinh chỉ gồm vài quyển ít ỏi như Phù Sinh Công Dẫn Đạo Thiên, Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật Sơ Giải, cấp độ ngang nhau.
Tần Minh không vội, bởi những động tác hắn tập luyện quanh năm đã có hiệu quả, ánh sáng vờn ngoài thân, dù chỉ là gợn sáng màu bạc mờ nhưng thật sự đã hiện ra. Gương mặt thanh tú của hắn lộ ra vẻ hồng hào, khỏe khoắn, đôi mắt lấp lánh, nói:
- Lục ca, tẩu tử, chờ thêm một thời gian nữa, chắc hẳn ta có thể thành công.
Tân Sinh, dựa trên nền tảng tố chất thân thể ban đầu, tràn đầy sức sống mạnh mẽ, giống như trở lại bụng mẹ và được sinh ra thêm lần nữa với Tân Sinh Lực.
Ở trong trọc khí hồng trần, nền tảng cơ thể ban đầu là cố định, nếu căn cơ trải qua một lần phát triển nữa, sẽ như tái sinh từ bụng mẹ. Ai không động lòng cho được?
Ví như Nhị Bệnh Tử, vốn có sức khỏe yếu, sau khi Tân Sinh, hắn có thể dùng hai tay nâng vật nặng mất trăm cân qua đỉnh đầu. Loại biến hóa này quá kinh người, không thua gì đổi mệnh.
Thử nghĩ xem, sau khi Lục Trạch luyện Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật đã có thể chặt vỡ gạch xanh, đánh gãy cọc mộc nhân. Nếu trải qua Tân Sinh, sức mạnh tăng trưởng diện rộng, quyền cước sẽ đáng sợ tới mức nào?
- Sau khi hết bệnh, ta thấy khác thường, sức khỏe tốt chưa từng thấy.
Bây giờ, Tần Minh rất tự tin.
Lục Trạch và Lương Uyển Thanh còn chưa nói gì, Văn Duệ năm tuổi đã nghiêm túc gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của đứa nhỏ đầy vẻ chờ mong nói:
- Tiểu thúc lợi hại nhất, sau khi tiểu thúc thành công, lại bắt thú trong núi về hấp thịt ăn, con thèm.
Văn Huy hơn hai tuổi đang tập đi cũng lại gần phụ họa, bập bẹ từng chữ:
- Tiểu thúc… Lợi hại, ăn thịt.
Tần Minh lập tức cười, nói:
- Không cần chờ sau này, hôm nay, ta có thể thỏa mãn các con.
Nói xong, hắn tóm con Hồng Tùng Thử treo trên liệp xoa xuống. Đôi mắt đen như bảo thạch của nó lập tức trợn trừng như sắp rơi ra ngoài, rồi lộ vẻ hoảng sợ.
- Ơ, nó lại còn sống à? Vậy càng tốt, ăn sẽ ngon hơn là bị đóng băng.
Tần Minh nhấc nó lên nhìn.
- Con Hồng Tùng Thử này thật đẹp, trông khá đáng yêu.
Văn Duệ chớp đôi mắt to, trong lòng rất thích động vật nhỏ lông xù này.
- Lát nữa hầm chín sẽ càng đáng yêu hơn, bảo đảm con sẽ ăn rất ngon đấy.
Tần Minh cười nói.
Văn Duệ lập tức rầu rĩ. Quả thật nó thèm ăn vì đã lâu không ăn thịt, nhưng khi thấy sinh vật nhỏ có bộ lông đỏ phát sáng này, lại không thể rời mắt được, rất muốn tới gần ôm, hy vọng được nuôi nó.
Văn Huy đi theo sau ca ca cũng học theo, đôi mắt sáng ngời in bóng Hồng Tùng Thử, ngọng nghịu la lên:
- Thử… Thử… Đáng yêu.
Lục Trạch và Lương Uyển Thanh nhìn hai đứa nhỏ, đều mỉm cười.
Mười lăm, mười sáu tuổi là tuổi hoàng kim, Tân Sinh ở độ tuổi này sẽ có được lợi ích tối đa, nếu bỏ lỡ sẽ vô cùng đáng tiếc.
Nhưng điều này rất khó.
Trong Song Thụ Thôn, người xuất sắc cũng phải sau hai mươi tuổi mới đạt được Tân Sinh, có vài người ngoài ba mươi mới thành công. Dù vậy, cả thôn hơn bốn mươi nhà, tổng cộng cũng hơn hai trăm người, còn chưa tới mười Tân Sinh Giả.
Lục Trạch mở miệng:
- Nhị Bệnh Tử thôn bên kia đã thành công rồi, đúng vào tuổi hoàng kim.
Tần Minh có ấn tượng về Nhị Bệnh Tử, người gầy gò, xanh xao vàng vọt, trông khá ốm yếu, tóc thưa, màu như cỏ khô. Hắn cảm thấy rất bất ngờ, thiếu niên thoạt nhìn không quá khỏe mạnh lại có thể Tân Sinh ở độ tuổi hoàng kim.
- Chuyện xảy ra khi nào vậy?
- Gần một tháng rồi.
Lục Trạch cho biết, sau khi Tân Sinh, Nhị Bệnh Tử nâng được con lừa đen bốn trăm cân, không còn dáng vẻ yếu đuối trước đó nữa.
- Thật sự quá thần kỳ.
Tần Minh không thể ngờ được, nhiều thiếu niên có thân thể cường tráng như trâu lại thất bại nhiều lần, nhưng Nhị Bệnh Tử chỉ cần một lần.
Lục Trạch có chút xúc động, bản thân khỏe mạnh, cũng được xem là một nhân vật lợi hại trong đám thanh niên, nhưng giờ đã hai mươi ba tuổi rồi, vẫn chưa Tân Sinh.
- Nghe đồn có liên quan tới họ hàng của hắn.
Lục Trạch biết được một số tin tức.
Người kia không phải họ hàng gần với Nhị Bệnh Tử, quanh năm ở bên ngoài, lần này trở về, nhận thấy Nhị Bệnh Tử là một hạt giống tốt.
Người kia nói, trước đây cơ thể của Nhị Bệnh Tử có chút vấn đề, tinh khí thần không ổn định, nên mới ốm yếu, nhưng thật ra lại rất có tiềm năng.
Mấu chốt là người kia mang về một quyển Ý Khí Công cao cấp, bảo Nhị Bệnh Tử chuyển sang tu luyện phương pháp này, hiệu quả cực kỳ rõ rệt, cuối cùng hắn đã Tân Sinh được.
Tần Minh suy ngẫm, con người có nhiều cuộc gặp gỡ khó lường.
- Sau đó, người kia nói, thật ra Nhị Bệnh Tử có căn cơ bẩm sinh vững chắc hơn dự đoán, chắc hẳn sẽ đi được rất xa.
Lục Trạch không thể ngờ được, một người trông bệnh tật quanh năm lại lợi hại như vậy.
- Mặc dù chúng ta không có Ý Khí Công cao cấp, nhưng vẫn còn con đường để đi. Tiểu Tần, ta cảm thấy ngươi nên đổi cách thức rèn luyện đi.
Lục Trạch khuyên nhủ. Hắn thấy Tần Minh rất khỏe, lợi hại hơn hắn, đã sớm hơn người bình thường nhiều. Tuy nhiên, Tần Minh vẫn mãi không Tân Sinh, chắc hẳn vấn đề nằm ở phương pháp rèn luyện, không sinh ra Tân Sinh Lực, sẽ chẳng thể tiến thêm.
Bây giờ, Tần Minh đã hơn mười sáu tuổi, nếu cứ tiếp diễn như thế, sẽ bỏ lỡ mất tuổi hoàng kim.
Lương Uyển Thanh cũng khuyên:
- Tiểu Tần, hay chuyển sang luyện Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật như Lục ca ngươi đi.
Vĩnh Dạ bao phủ trời đất, bên ngoài vô cùng nguy hiểm, trong hoàn cảnh như vậy, các nơi đều có một số Lực Lượng Thư công khai để tất cả mọi người có thể cải thiện thể chất, tự bảo vệ mình. Đương nhiên, chúng không phải là loại cao cấp hay quá quý hiếm.
Tần Minh không phải là người cố chấp, biết bọn họ có lòng tốt nên gật đầu nói:
- Lần tới, ta sẽ nghiêm túc thử xem.
Lục Trạch khẽ thở dài, cho rằng Tần Minh bị con đường tu luyện không chính quy thường ngày làm chậm trễ, còn không bằng Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật Sơ Giải cấp thấp của hắn, nhưng giờ sửa luyện thì quá gấp.
Hắn nghĩ, chắc hẳn chỉ có Ý Khí Công cao cấp mới có khả năng giúp Tần Minh thay đổi được tình trạng hiện nay trong thời gian ngắn. Lục Trạch thở hắt ra và nói:
- Ôi, cho dù là một quyển bí kíp trung cấp cũng tốt, người như ngươi mà bỏ lỡ tuổi hoàng kim đáng quý nhất thì quá đáng tiếc.
Nhưng sách được lưu truyền ở khu vực này có thể giúp Tân Sinh chỉ gồm vài quyển ít ỏi như Phù Sinh Công Dẫn Đạo Thiên, Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật Sơ Giải, cấp độ ngang nhau.
Tần Minh không vội, bởi những động tác hắn tập luyện quanh năm đã có hiệu quả, ánh sáng vờn ngoài thân, dù chỉ là gợn sáng màu bạc mờ nhưng thật sự đã hiện ra. Gương mặt thanh tú của hắn lộ ra vẻ hồng hào, khỏe khoắn, đôi mắt lấp lánh, nói:
- Lục ca, tẩu tử, chờ thêm một thời gian nữa, chắc hẳn ta có thể thành công.
Tân Sinh, dựa trên nền tảng tố chất thân thể ban đầu, tràn đầy sức sống mạnh mẽ, giống như trở lại bụng mẹ và được sinh ra thêm lần nữa với Tân Sinh Lực.
Ở trong trọc khí hồng trần, nền tảng cơ thể ban đầu là cố định, nếu căn cơ trải qua một lần phát triển nữa, sẽ như tái sinh từ bụng mẹ. Ai không động lòng cho được?
Ví như Nhị Bệnh Tử, vốn có sức khỏe yếu, sau khi Tân Sinh, hắn có thể dùng hai tay nâng vật nặng mất trăm cân qua đỉnh đầu. Loại biến hóa này quá kinh người, không thua gì đổi mệnh.
Thử nghĩ xem, sau khi Lục Trạch luyện Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật đã có thể chặt vỡ gạch xanh, đánh gãy cọc mộc nhân. Nếu trải qua Tân Sinh, sức mạnh tăng trưởng diện rộng, quyền cước sẽ đáng sợ tới mức nào?
- Sau khi hết bệnh, ta thấy khác thường, sức khỏe tốt chưa từng thấy.
Bây giờ, Tần Minh rất tự tin.
Lục Trạch và Lương Uyển Thanh còn chưa nói gì, Văn Duệ năm tuổi đã nghiêm túc gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của đứa nhỏ đầy vẻ chờ mong nói:
- Tiểu thúc lợi hại nhất, sau khi tiểu thúc thành công, lại bắt thú trong núi về hấp thịt ăn, con thèm.
Văn Huy hơn hai tuổi đang tập đi cũng lại gần phụ họa, bập bẹ từng chữ:
- Tiểu thúc… Lợi hại, ăn thịt.
Tần Minh lập tức cười, nói:
- Không cần chờ sau này, hôm nay, ta có thể thỏa mãn các con.
Nói xong, hắn tóm con Hồng Tùng Thử treo trên liệp xoa xuống. Đôi mắt đen như bảo thạch của nó lập tức trợn trừng như sắp rơi ra ngoài, rồi lộ vẻ hoảng sợ.
- Ơ, nó lại còn sống à? Vậy càng tốt, ăn sẽ ngon hơn là bị đóng băng.
Tần Minh nhấc nó lên nhìn.
- Con Hồng Tùng Thử này thật đẹp, trông khá đáng yêu.
Văn Duệ chớp đôi mắt to, trong lòng rất thích động vật nhỏ lông xù này.
- Lát nữa hầm chín sẽ càng đáng yêu hơn, bảo đảm con sẽ ăn rất ngon đấy.
Tần Minh cười nói.
Văn Duệ lập tức rầu rĩ. Quả thật nó thèm ăn vì đã lâu không ăn thịt, nhưng khi thấy sinh vật nhỏ có bộ lông đỏ phát sáng này, lại không thể rời mắt được, rất muốn tới gần ôm, hy vọng được nuôi nó.
Văn Huy đi theo sau ca ca cũng học theo, đôi mắt sáng ngời in bóng Hồng Tùng Thử, ngọng nghịu la lên:
- Thử… Thử… Đáng yêu.
Lục Trạch và Lương Uyển Thanh nhìn hai đứa nhỏ, đều mỉm cười.
