Dạ Vô Cương
Tần Minh không muốn lấy mạng người, chỉ cứa đứt da, để tên đó thấy máu. Tần Minh đẩy Vương Hữu Bình ra, sau đó nhấc chân đá người lăn xa ba mét, ngã vào đống tuyết.

- Tần Minh.

- Minh ca, chúng ta ở cùng thôn với nhau, mong ca giơ cao đánh khẽ, bọn ta biết sai rồi.

Sau khi ba người nhìn rõ là ai, lại thấy liệp xoa loé lên ánh sắc lạnh đang chĩa về mình, bọn họ lập tức khiếp sợ.

Thật ra, bọn họ đều mang theo đao và côn, nhưng thấy Tần Minh hung hãn, đằng đằng sát khí như vậy, trong lòng khiếp sợ, lại vừa bị thương, nên bọn họ hèn nhát không dám phản kháng.

Thường ngày, bọn họ mềm nắn rắn buông, khi thật sự gặp phải khúc xương cứng, căn bản không dám gây sự.

Tuy hành vi của ba người đáng giận, nhưng Tần Minh không đến mức vì thế mà giết người, còn dạy dỗ thì phải có. Hắn dùng liệp xoa chống lên thân thể của bọn họ, khiến bọn họ ngoan ngoãn ngồi xuống.

Sau đó, hắn đánh bọn họ một trận tơi bời, xem như hoạt động gân cốt.

Cuối cùng, mặt mũi ba người bầm dập, gào thét một trận, bị cảnh cáo nghiêm khắc rồi mới được thả đi.

Tần Minh cảm thấy người miệng hùm gan sứa như thế, muốn làm chuyện ác cũng chẳng có gan làm, càng không có thực lực đó, một trận đòn đau đủ cho bọn họ bài học.

Cùng lúc ấy, ngoài mật lâm, chỗ Tần Minh và sinh vật biến dị giằng co, một con lừa ung dung đi vào bãi đất trống, dường như rất quen thuộc với con đường phía trước, đi vào trong núi.

Trên lưng lừa là một con Hoàng Thử Lang, toàn thân trắng muốt như tuyết. Ở thời mặt trời lặn mãi không mọc này, sinh linh có màu trắng tương đối hiếm thấy.

Nó vô cùng trầm tĩnh, không hoạt bát giống như động vật nhỏ thông thường, thậm chí có thể nói là lão luyện, ngồi xếp bằng trên lưng lừa, mặt hướng về con đường trở lại.

Nó không giống thú hoang, trông như một người chững chạc, hai mắt thâm thúy, lắc lư cưỡi lừa đi.

Sinh vật biến dị từng bị Tần Minh ép lui nhìn thấy con lừa tới gần, bỗng nhiên nhào qua, nhưng khi phát hiện con Hoàng Thử Lang trắng như tuyết trên lưng lừa, lập tức dừng lại. Sau đó, nó xoay người về lại mật lâm, rúc đầu vào lớp tuyết dày, cơ thể khẽ run rẩy.

Con lừa không hề khiếp sợ, chỉ thản nhiên liếc nhìn sinh vật kia, rồi lặng lẽ chở Hoàng Thử Lang đi vào trong núi.



Hỏa Tuyền đã trong tầm mắt, hai cây đen trắng đang khẽ lay động. Bước chân Tần Minh nhanh hơn. Một lát sau, khi vào trong thôn, hắn mới hoàn toàn thả lỏng.

- Tần Minh trở về rồi.

Có người đang chẻ củi, đúng lúc ngẩng đầu thì thấy hắn, rất nhanh, mấy nhà sát đường cũng mở cửa.

Tin tức Tần Minh một mình mạo hiểm ra ngoài được truyền đi từ sớm. Rất nhiều người đều đang nghĩ hắn có thể sống sót trở về không, có thu hoạch gì không.

- Thiển Dạ vừa tới, hắn đã võ trang đầy đủ ra ngoài.

Song Thụ Thôn không lớn, các thôn dân nghe được tiếng động đều chạy ra.

Nhà nào cũng có Thái Dương Thạch, nên có ánh sáng mờ dọc đường. Mọi người nhìn thấy một con Hồng Tùng Thử treo trên liệp xoa của Tần Minh, tất cả lặng ngắt như tờ. Điều này khác hẳn với sự tưởng tượng của họ.

Lục Trạch bước nhanh tới, thấy Tần Minh bình yên vô sự, lập tức thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới bớt căng thẳng. Lục Trạch là người thật thà, phá tan sự im lặng, nói:

- Mọi người đều nói ngươi vào núi đi săn gấu, kết quả ngươi bắt được con Hồng Tùng Thử à?

- Ta còn soát nhà của nó nữa.

Tần Minh cười nói.

Mọi người để ý đến cái túi da thú hắn vác trên lưng, dĩ nhiên tất cả đều hiểu rõ bên trong có gì, thầm thấy ghen tị.

Sau đó, đám người phát hiện con Hồng Tùng Thử kia có bộ lông màu đỏ rực, phát ra ánh sáng mơ hồ, rõ ràng là sinh vật biến dị, chắc chắn có giá trị không nhỏ.

- Lần ra ngoài này, ngươi không chỉ an toàn, còn có thu hoạch không nhỏ đấy.

Ở đầu thôn, Lưu lão đầu xúc động nói.

Một số người dân trong thôn nhân cơ hội hỏi thăm xem bên ngoài có an toàn không? Tần Minh nói thật những gì mình trải qua dọc đường, không dám lừa gạt, vì sợ sẽ gây ra tai họa chết người.



Nghe tới khu vực rìa ngoài núi rừng có sinh vật biến dị nguy hiểm thường lui tới, sắc mặt mọi người đều thay đổi, thời gian tới, vẫn không nên ra ngoài thì hơn.

Sau đó, Tần Minh cũng không giấu, nhắc tới hành vi của ba người Mã Dương, Hồ Dũng, Vương Hữu Bình, nhất thời khiến già trẻ trong thôn oán giận.

- Thật không biết xấu hổ. Bản thân không dám tiến vào núi, lại muốn ra tay độc ác đối người cùng thôn, tính giết người đấy à?

Ba người Mã Dương, Hồ Dũng, Vương Hữu Bình đỡ nhau, mới cà nhắc ló mặt ở đầu thôn, đã bị Lục Trạch dẫn người đánh cho một trận.

- Lục ca, Dương thúc, Lưu đại gia, đừng đánh nữa, cứu!

Ba người mặt mũi bầm dập, kêu la thảm thiết giống như xé phổi. Chủ yếu là vì bọn họ thường đi gây sự, nên bị rất nhiều người ghét.

Tần Minh cho đám trẻ trên đường mỗi đứa một nắm quả óc chó, chúng hoan hô không ngừng.

Sau đó, hắn nhìn thấy Chu bà đang đứng dựa bên cổng, mặt tái xanh. Hắn bước nhanh tới, không cho Chu bà kịp nói gì, để lại số quả khô.

- Tiểu thúc, người thật giỏi. Óc chó rừng này ăn rất ngon, hạt thông cũng thơm!

Trong nhà Tần Minh, Văn Duệ vui vẻ ca ngợi và cực kỳ thỏa mãn, nếm thử từng loại quả khô, cái miệng nhỏ không dừng lại được.

- Cháo táo, ăn ngon, ngọt.

Văn Huy mới hơn hai tuổi còn chưa nói sõi, ăn xong, còn hôn chụt một cái lên mặt Tần Minh.

Bên cạnh, Hồng Tùng Thử bị treo trên liệp xoa vừa tỉnh lại, mở mắt, nhìn thấy mấy người đang ăn của cải của nó, lập tức tuyệt vọng.

- Không hổ danh là sinh vật biến dị, chịu khó nhặt nhạnh, tích được tới ba mươi mấy cân thức ăn.

Lương Uyển Thanh thở dài và nói. Hồng Tùng Thử trợn mắt, tức tới mức sắp phun ra lửa. Lúc này, Lục Trạch nghiêm túc nói:

- Tiểu Tần, ta thấy sức khỏe của ngươi đã hồi phục, ngươi cũng nên nghiêm túc cân nhắc về Tân Sinh đi.