Dạ Vô Cương
Tần Minh không nhìn nữa, vác túi da thú, men theo đường cũ quay về. Hôm nay thu hoạch như thế, hắn rất hài lòng, có hơn nửa túi thức ăn này, trong thời gian ngắn không lo đói nữa.

Dưới lớp tuyết đọng có đất trũng, có nham thạch, đoạn đường gập ghềnh, nhưng tâm trạng của Tần Minh không tệ.

Lương thực đủ đầy, hắn không cần lo lắng nữa, tận dụng thời gian rèn luyện những động tác đặc biệt kia, có lẽ sẽ có tiến triển mới. Đồng thời, hắn đang mong chờ đến đầu xuân, mùa của sức sống tràn trề đến.

Đừng thấy bây giờ băng tuyết khắp nơi, cỏ cây tiêu điều, vạn vật bị vùi lấp, qua thời kỳ này, Hỏa Tuyền ở khu vực nguy hiểm trong núi trào ra, địa quang bắt đầu phát ra thường xuyên, cây cối sẽ nẩy mầm, vạn vật sống lại, cảnh vật sẽ thay đổi hoàn toàn.

Lúc tới gần khu vực bìa rừng, Tần Minh chợt dừng lại, ném túi da thú xuống, hai tay nắm chặt liệp xoa, quay phắt đầu lại.

Trong bóng tối xuất hiện đôi mắt màu đỏ tươi rất đáng sợ, đang nhanh chóng tới gần.

Lông tóc hắn dựng đứng. Tuy còn cách khá xa, nhưng hắn đã có thể cảm giác được sinh vật bám theo mình có kích thước không nhỏ, vô cùng hung hãn, mùi tanh ôi ập đến theo làn gió.

Hắn cắm liệp xoa xuống mặt tuyết, lấy cung tiễn ra. Lực tay hắn kinh người, kéo căng cây cung mà người bình thường khó có thể sử dụng thành hình trăng tròn, thiết tiễn mạnh mẽ bay vút, ngay cả tiếng dây cung rung lên cũng rất vang.

Phía xa, sinh vật hung hãn đang lao tới đột nhiên dừng lại, dường như đã trúng tên.

Tần Minh tập trung cao độ, liên tục giương cung, thể hiện tài bắn cung đỉnh cấp. Từng thiết tiễn lao vào bóng đêm với lực sát thương rất mạnh.

Tiếng gầm gừ truyền ra từ trong mật lâm, đôi mắt đỏ tươi biến mất, có tiếng cành khô bị gãy, nó đã trốn ra sau cây.

Tần Minh không dám lơ là. Tuy sinh vật nguy hiểm chưa rõ kia bị thương, nhưng chưa thể chết, nó ẩn nấp ở trong rừng, về sau sẽ càng nguy hiểm hơn.

Hắn không chút do dự, cầm túi da thú và liệp xoa, lao nhanh ra khỏi núi rừng, đi tới bãi tuyết trống trải. Tần Minh không muốn ở trong vùng tối tăm, sợ bị đánh lén. Hắn nghi ngờ đó là một sinh vật biến dị khó đối phó.

Động tĩnh trong rừng không nhỏ, tiếng va chạm với tuyết, rõ ràng nó đang đuổi theo. Tần Minh không hề do dự tiếp tục kéo cung, thiết tiễn bắn trúng thân cây rất lớn, khiến nó rung lên, tuyết đọng trên lá trút xuống như thác nước. Sinh vật kia bị ép phải lùi lại, tiếng động trong rừng im bặt.

Nếu là mãnh thú bình thường, chúng sẽ khiếp sợ lùi lại, hoặc trở nên hung hãn hơn khi bị thương, nhưng sinh vật biến dị này lại quanh quẩn trong bóng tối, chờ đợi và tìm cơ hội.

Tần Minh cầm cung tiễn trong tay chĩa về phía mật lâm, giằng co với sinh vật nguy hiểm kia.



Mặt tuyết bị cuốn lên, một bóng đen khổng lồ đã mơ hồ ẩn hiện mấy lần, đôi mắt đỏ tươi của nó vô cùng lạnh lẽo, nhất là trong đêm tối.

Chẳng qua, cuối cùng vẫn bị mũi tên cực mạnh của Tần Minh ngăn cản, nó gầm khẽ với vẻ không cam lòng, rồi biến mất ở trong mật lâm.

Tần Minh căng thẳng, tuy tối tăm, nhưng hắn vẫn nhìn thấy được, một bóng dáng có thể đứng thẳng để chạy, thật không biết là loài sinh vật biến dị nào.

Hắn chậm rãi lùi lại, xung quanh không có tiếng động gì nhưng hắn không dám thả lỏng. Đến khi còn cách Hỏa Tuyền ở đầu thôn chưa tới một dặm, hắn vẫn đề phòng.

Tiền nhân đã có bài học đẫm máu, từng có người tới gần đầu thôn đã buông lỏng cảnh giác, cuối cùng bị sinh vật không rõ bám theo trong bóng tối giết chết, lặng lẽ kéo đi.

Bên ngoài Song Thụ Thôn, ba thanh niên khẽ run rẩy vì lạnh, đang chà tay, giậm chân, há miệng thở ra khí trắng, lông mày đầy băng.

Bọn họ vừa chờ trên con đường đầy tuyết mà Tần Minh sẽ phải đi qua khi tiến vào khu vực tối tăm kia, vừa thì thầm với nhau.

- Trời lạnh thế này mà phải canh giữ ở đây thì chẳng khác nào chịu tội. Hay là chúng ta về đi. Ta thấy có khi hắn chết rồi, căn bản không mang được con mồi về đâu.

- Ngươi vội cái gì, nhỡ hắn gặp may như Lý lão đầu, nhặt được thú trong núi bị chết lạnh ở bìa rừng thì sao?

Ba người này thường ngày chỉ ăn không ngồi rồi, không dám tiến vào khu vực nguy hiểm trong núi, nhưng ở trong thôn lại khá phách lối, thích ăn uống chực. Sau khi biết Tần Minh ra khỏi thôn đi săn bắn thì nảy ra ý xấu, bọn họ muốn chặn đường.

- Tên Tần Minh kia có thân thủ nhanh nhẹn, sức lực cũng lớn, chúng ta chặn ở đây, bị hắn đánh lại đấy.

- Ngươi sợ cái gì, hắn bệnh nặng mới khỏi, chắc chắn đã yếu đi. Lát nữa, chúng ta chụp túi da thú lên đầu hắn, lúc ra tay chú ý chừng mực, đừng đánh chết là được.

Tuy bọn họ muốn làm chuyện ác, nhưng không có can đảm giết người, chỉ định đánh lén, âm thầm cướp con mồi do Tần Minh mang về.

Dọc đường đi, Tần Minh vẫn đề phòng trước sau, thần kinh căng thẳng, ánh mắt nhạy bén, nhìn thấy có ba bóng đen từ xa.

Hắn lập tức ngồi xuống, tuyết đọng trên mặt đất vốn đã cao tới gần vai, giờ hắn hoàn toàn biến mất, lặng lẽ đi dọc đường cũ đến gần, cuối cùng nhận ra đó là ba tên lưu manh ở thôn. Tần Minh dừng lại ở nơi thích hợp, có thể nghe được tiếng bọn họ nói chuyện.

Một lát sau, sắc mặt hắn có chút khó coi, ba người này chờ ở đây, là định đánh hắn một trận, rồi cướp con mồi?



Hắn không đi săn gấu, chỉ đào được một tổ Tùng Thử, chuyện này không quá vẻ vang, nhưng hắn thật sự đã trải qua hai lần nguy cơ sinh tử, bị Nhân Diện Thứu và sinh vật biến dị nào đó tập kích, chỉ cần lơi lỏng một chút, hắn sẽ chết. Vậy mà đám người này dám cướp thức ăn mà hắn liều mạng lấy được, sao mà nhẫn nhịn được.

Ba người Hồ Dũng, Mã Dương, Vương Hữu Bình lạnh tới mức run lẩy bẩy. Bọn họ cùng đào ra một cái hốc trên tuyết để chắn gió lạnh, coi như mai phục, làm ổ bên trong chờ người.

Bọn họ cho rằng Tần Minh sẽ mạo hiểm đi sâu vào bên trong núi rừng săn bắn, nhưng đoán sai thời gian trở về, nên vừa rồi mới nói chuyện không hề đề phòng như thế.

- Cẩn thận, không được gây tiếng động nữa.

Mã Dương nói.

Hồ Dũng gật đầu, nói:

- Lúc ra tay từ sau lưng phải nhanh, chuẩn, độc, động tác nhanh một chút!

Vương Hữu Bình oán giận:

- Hy vọng hắn có thể mang theo con mồi sống trở về sớm một chút, để chúng ta mau thưởng cho hắn vài gậy, ta sắp bị đông cứng rồi.

Đống tuyết mà bọn họ ẩn thân đột nhiên đổ sụp, chôn vùi ba người trong chốc lát. Do bất ngờ không kịp đề phòng, mũi bọn họ đầy tuyết.

Hồ Dũng là người phản ứng nhanh nhất, lao ra ngoài đầu tiên. Nhưng hắn còn chưa đứng vững, một bàn chân lao đến trước mắt, “bịch” một tiếng, đá thẳng vào mặt hắn.

Cảm giác đau đớn khiến ngũ quan hắn méo mó. Tiếp đó, hắn bị một cây liệp xoa đập mạnh vào vai, cảm giác xương cốt cũng sắp gãy, đau đến mức lảo đảo ngã xuống đất.

Tình cảnh của Mã Dương cũng chẳng khác gì, vừa ló đầu ra khỏi tuyết, đã bị Tần Minh đá trúng mũi. Cảm giác đau đớn xen lẫn tê dại khiến hắn không nhịn được, hét thảm một tiếng, nước mắt chảy dài. Hắn ngã vào trong tuyết, không ngừng lăn lộn.

Vương Hữu Bình nghe thấy có chuyện không ổn thì chui sâu vào trong tuyết, không dám ra, nhưng đột nhiên hắn cảm thấy lưng đau đớn, liệp xoa sắc bén đã cứa rách y phục, rướm máu.

- Đừng… Đừng giết ta.

Giọng hắn run lên, môi cũng run rẩy. Điều làm hắn thấy nhục nhã hơn là hắn đã tè ra quần, hắn rất sợ mình bị đâm xuyên tim.