Dạ Vô Cương
Tần Minh tán thành, nói:

- Quả thật nó rất đáng yêu và thông minh. Hai đứa xem, đồ ăn dự trữ của nó nhiều như vậy, hạt thông, óc chó, quả phỉ, táo đỏ, không dưới mười mấy loại, thậm chí còn có cả nấm. Vừa hay, mang nó đi hầm nấm, ăn ngon lại bổ dưỡng.

- Thật vậy sao? Nhưng con không muốn nó chết.

Văn Duệ vò góc áo, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ khó xử, không quên nuốt nước bọt.

- Đương nhiên rồi, con xem trong đống nấm có cả Hổ Chưởng Khuẩn, Dương Tước Khuẩn, đều là sơn trân khá nổi tiếng đấy, các con có lộc ăn rồi. Quả nhiên, sinh vật biến dị rất biết cách chọn, toàn đồ tốt cả đấy.

Tần Minh tán thưởng. Hồng Tùng Thử nôn nóng, lông đều dựng đứng.

Tần Minh rút đoản đao ra, xách nó đi, chuẩn bị ra sân lột da, cảnh tượng máu me này không thích hợp để hai đứa nhỏ nhìn.

- Chít chít!

Trong thoáng chốc, con thú nhỏ này sợ hãi, hốt hoảng kêu lên không ngừng và giãy giụa kịch liệt, sợi dây thép buộc ở trên người đã sắp xiết chặt tới thịt.

- Tiểu thúc, hay là. . . Để nó lại.

Văn Duệ cản lại, cố gắng quên mùi thịt, giống như hạ quyết tâm, cầu xin.

- Đây là đồ tốt, thịt sinh linh biến dị càng ngon hơn.

Tần Minh cười và dụ dỗ.

- Lần này con sẽ không ăn, đợi sau khi tiểu thúc Tân Sinh xong, nhất định săn giết được sinh vật biến dị hung dữ và lớn hơn, con đợi người thành công.

Văn Duệ nổi lòng trắc ẩn, ép xuống sự mê hoặc của đồ ăn.

Hồng Tùng Thử biến dị vô cùng căng thẳng, hết nhìn thanh đao trong tay Tần Minh, lại nhìn Văn Duệ kêu chít chít, như đang cầu cứu. Lương Uyển Thanh kinh ngạc:

- Con sơn thú này thật thông minh, hình như có thể nghe hiểu được các ngươi đang nói gì. Xem nó căng thẳng tới mức mặt nhăn lại kìa.

Tần Minh cất đoản đao đi, sinh vật nhỏ như vậy cũng không có bao nhiêu thịt. Hắn chỉ định bắt về cho hai đứa nhỏ ăn đỡ thèm, nếu chúng thích thì để nuôi là được.



Lục Trạch khẽ nhíu mày, nói:

- Mùa đông này khác trước kia, chúng ta đâu có thừa thức ăn cho nó.

Con Hồng Tùng Thử biến dị nhìn chằm chằm vào túi da thú căng phồng, bên trong là toàn bộ của cải của nó!

Tần Minh cũng thấy, quả thật nó thông minh tới mức thần kỳ. Hắn nhặt lấy một nắm quả sồi từ trong đống quả khô ra, nói:

- Loại quả này cần phải xử lý mới ăn được, nếu không sẽ có độc, còn hơi đắng, vừa hay dùng để nuôi nó.

Hồng Tùng Thử không lên tiếng chỉ trợn mắt nhìn hắn, thở phì phò với vẻ tức giận.

- Được sống mà ngươi còn không hài lòng hả? Ngoài ra, nếu ngươi dám cắn người, ta sẽ hầm ngươi.

Tần Minh cảnh cáo, sau đó nhốt nó vào lồng chim bằng sắt.

Lục Trạch cảm thấy, còn không bằng bán con sóc biến dị này đi, dù sao bộ lông đỏ phát sáng của nó rất đáng giá, để nuôi vừa lãng phí lại tốn sức lực. Nhưng khi thấy hai đứa nhỏ vô cùng vui sướng, cười vui nhảy nhót, hắn không phản đối nữa.

Trước khi rời đi, Lục Trạch mang theo lồng sắt và một đống quả sồi, ngoài ra không cần quả khô gì khác. Tần Minh không nhiều lời, nhét túi chứa óc chó, hạt thông vào trong tay Lương Uyển Thanh, để làm đồ ăn vặt cho hai đứa nhỏ.

Sau khi tạm thời thoát khỏi tình cảnh thiếu thức ăn, Tần Minh bắt đầu nghiêm túc cân nhắc về vấn đề Tân Sinh. Lục Trạch nói dã lộ làm hắn chậm trễ, quả thật đã sinh ra chút gợn sóng trong lòng hắn.

Tần Minh nhớ mang máng trước đây khi còn bé, dường như từng có người nói với hắn, dù những động tác này có lai lịch, nhưng chắc chắn không luyện được.

Một lát sau, hắn đi vào viện, vẫn diễn luyện như cũ. Rõ ràng dã lộ mà hắn luyện mười mấy năm đã khác, sao hắn phải từ bỏ.

Tần Minh khởi động các khớp, kéo duỗi gân cốt, vặn, xoay, chuyển, trở mình, tất cả đều lưu loát không hề ngập ngừng.

Hắn chợt nhảy từ mặt đất lên, nhanh như tên bắn, lúc hạ xuống lại nhẹ như yến, không phát ra tiếng động nào. Hắn thay đổi giữa động và tĩnh, lúc ngồi như hổ, lúc đi như vượt qua bùn lầy, di chuyển linh hoạt.

Tiếp đó, hắn xoay người, duỗi chân nhanh như chớp, trông giống long mãng quật đuôi giữa không trung, phát ra tiếng động nặng nề.

Sau khi làm nóng người xong, Tần Minh bắt đầu thực hiện các loại động tác có độ khó cao hơn.

- Hít vào thở ra, bỏ cũ lấy mới, đi như gấu, chú ý như diều hâu.

Hắn duỗi người đầy mạnh mẽ, cuối cùng lại mang theo gió mạnh cuốn tuyết trên mặt đất bay lượn xung quanh hắn.



Chẳng bao lâu, cảm giác quen thuộc lại tới, từng sợi chỉ bạc mỏng manh tuôn ra từ người hắn, đan vào nhau, lượn sóng, tạo thành một lớp ánh sáng rất mờ ngoài cơ thể. Dần dần, quanh thân hắn có bạch vụ bao quanh.

Một dòng nhiệt nóng chảy khắp người, cảm giác như trời nắng hạn lâu ngày gặp mưa, mặt đất nứt nẻ tham lam hút đi những giọt nước mưa.

Động tác của Tần Minh tốn rất nhiều sức lực, nhưng hắn không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại càng thấy tinh lực sục sôi.

Dường như cơ thể hắn đang hoan hô, giống kẻ đói khát lâu ngày muốn được ăn no, không ngừng hút những gợn sáng màu bạc kia. Huyết nhục hắn ngứa ngáy, sức lực toàn thân tăng lên, chẳng lẽ đây là Tân Sinh?

Tần Minh cảm giác cơ thể nóng bừng, muốn chạy thật nhanh để phát tiết tinh lực tràn đầy. Hắn làm ngay, lao nhanh ra bên ngoài, giống như ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm, chạy rất xa, tới gần khu vực rừng núi.

Một nữ tử cao gầy, mảnh khảnh đang đứng trên mặt tuyết phía xa, áo choàng lông cừu đen toả ra ánh sáng mờ, che khuất phần cổ trắng mịn, chỉ lộ ra chiếc cằm nhỏ nhắn, mang theo cảm giác lạnh lùng, thần bí.

Một con Ô Nha đứng trên bụi gai bên cạnh nàng mở miệng nói tiếng người:

- A, cơ thể tự Tân Sinh. Lúc đầu còn sinh ra cảnh tượng khác thường, giống như ánh trăng ngoài thân, tạo nên từng lớp kim ba. Ta cảm giác đây là một hạt giống tốt, rất khó có được, không ngờ lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh này.

Nó có bộ lông đen thui, nhìn chăm chú về phía trước với đôi mắt tím, nói:

- Không phải sư phụ ngươi đang chọn quan môn đệ tử à? Có lẽ thiếu niên này được đấy.

Nữ tử đứng trên một tảng đá lớn, gió lạnh thổi qua khiến áo choàng ôm lấy người nàng, càng tôn lên từng đường cong hoàn mỹ, nhưng giọng nói của nàng có phần lãnh đạm:

- Có người thích hợp hơn hắn.

Như cảm nhận được gì đó, Tần Minh nghiêng đầu nhìn về phía xa, cũng cầm sẵn cung tiễn trong tay.

- Trực giác rất nhạy bén.

Ô Nha đánh giá, lúc này nó đã ở trong mật lâm, nói với nữ tử bên cạnh:

- Đường của lão sư ngươi rất đặc biệt. Ngươi đừng bỏ qua một hạt giống có khả năng nảy mầm mạnh mẽ này.

- Không được lựa chọn, đó là tiếc nuối mà hắn không biết, ta bỏ lỡ điều gì? Ta đã có ứng cử viên tốt nhất rồi.

Trong tiếng gió gào thét, mái tóc đen của nữ tử tung lên, che đi một phần gò má trắng mịn, y phục đen trên người nàng cũng bay phần phật, khiến nàng càng thêm lãnh diễm. Nàng đi về phía trước và nói:

- Trước mắt, chuyện vào núi tra xét quan trọng hơn.