Dạ Vô Cương
Trong lòng Tần Minh vẫn luôn có nghi hoặc.

Sau khi trải qua chuyện đó trở về, dường như trong cơ thể hắn có ngọn lửa, khiến cả mùa đông giá rét cũng trở nên ấm áp hơn, cảm giác tinh lực sinh ra không phải là ảo giác.

Hắn hất mũi chân, cối xay đá trong sân bay lên khỏi mặt đất.

Tần Minh tung người nhảy lên, lơ lửng giữa không trung, cầm một nắm tuyết đọng trên mái hiên xuống.

Khi hắn thở ra, khí lưu màu trắng bắn theo, nhanh như một cây trường thương mang theo rất nhiều bạch vụ, tiếng xé gió vang dội.

Tần Minh thở bằng bụng kịch liệt, bóng dáng di chuyển cuốn tuyết đọng trên mặt đất lên không trung, khiến trong sân như có tuyết rơi.

Hắn chuyển động hơn trăm lần, cánh tay quét ngang, những băng tuyết đang tung bay trước mặt đều vỡ ra.

Huyết nhục hắn lưu chuyển nhanh hơn, toàn thân nóng hừng hực, ở lỗ chân lông, những vân bạc đan xen, tiết ra rất nhiều mồ hôi, như đang tinh lọc thân thể.

Tần Minh cảm thấy thư thái, cả người được một tầng ngân quang nhàn nhạt bao phủ.

Thời điểm **Tân Sinh**, có hiện tượng này cũng được xem là hiếm thấy.

Hắn rèn luyện rất lâu, tiêu hao sức lực cực lớn, sau khi thật sự cảm thấy mệt mỏi mới dừng lại. **Tân Sinh** là một quá trình, Tần Minh cho rằng mình đang thay đổi, trong thời gian sắp tới sẽ đạt được tâm nguyện.

Hắn không quay về phòng mà ngồi im ở sân, mặc cho hoa tuyết bay xuống người, hắn không sợ hơi lạnh, toàn thân vẫn thấy ấm áp. Cái đó hoàn toàn khác với trước kia, lúc mới khỏi bệnh, hắn ngồi trên giường sưởi quấn chăn bông dày còn thấy rét run.

Tần Minh nhắm mắt lại, trong đầu lặp lại những động tác khó hơn mà bản thân mới tập luyện trước đây không lâu, tiến hành rèn luyện ý thức lực.

Gợn sáng bạc vừa tiêu tan lại xuất hiện. Hơi thở của hắn bị tâm niệm dẫn dắt, điều chỉnh không ngừng, trở nên cực kỳ phức tạp, khó tìm ra quy luật. Niệm từ thần khởi, khí từ ý động, lưu quang phía ngoài thân thể hắn càng sáng hơn.

Trong sân yên tĩnh.

Tần Minh bị hoa tuyết bao phủ, rất lâu sau, hắn ngừng suy nghĩ, hoàn toàn giải phóng tinh thần.



Khi ngân quang biến mất, hắn mới từ từ mở mắt, cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, hắn xác định có **Tân Sinh Lực** đang sinh sôi mạnh mẽ trong cơ thể. Tần Minh ung dung ôm cối xay nặng hơn hai trăm cân lên, nhẹ nhàng thả xuống.

- Có lẽ **Tân Sinh** sẽ hoàn tất trong vòng hai ngày nữa.

Hắn thầm chắc chắn.

Lúc này, không hề bất ngờ khi hắn thấy đói, thậm chí là rất đói. Tần Minh nấu một nồi canh nấm, xem óc chó, hạnh nhân, hạt dẻ như món chính, còn táo đỏ, táo gai như đồ ăn vặt, ăn rất vui vẻ.

Sau khi nghỉ ngơi đủ, hắn lại bắt đầu một vòng rèn luyện mới. Hắn muốn đẩy nhanh tiến trình **Tân Sinh**.

Động tác của Tần Minh như băng cung, kình khí như sấm, cuốn theo tuyết đầy sân lên, huyết nhục càng lúc càng mạnh.

Cứ như vậy, sau khi mệt mỏi hắn sẽ nghỉ ngơi một lát, đói thì ăn bữa tiệc lớn quả khô, hồi phục tinh lực xong, hắn rèn luyện tiếp, từ Thiển Dạ đến Thâm Dạ, còn điên cuồng phun trào sinh cơ.

Trước khi đi ngủ, hắn lấy nước lạnh có ít vụn băng để rửa mặt, nhưng không thấy lạnh. Cơ thể cao lớn, săn chắc không chút thịt thừa, đường cong mượt mà, mái tóc đen nhỏ nước, dưới ánh Thái Dương Thạch, người hắn sáng bóng, trông tràn trề sinh lực.

Thâm Dạ, hắn chìm vào giấc ngủ sâu không hề mộng mị, bởi tốc độ **Tân Sinh** đang tăng nhanh, nên cơ thể hắn vẫn luôn tràn đầy sức sống mới.

Ngày tiếp theo, sức ăn của Tần Minh tăng lên rất nhiều, đã phải ăn thêm bảy bữa. Nguyên nhân chủ yếu là **Mẫu Thai Hóa Sinh Hậu Thiên** cần tiêu hao rất lớn.

Đồ ăn có ngon, nhưng ăn liên tiếp nhiều bữa cũng chán, hơn nữa, tất cả đều là quả khô, hắn cần nước nóng uống.

- Đáng tiếc là nấm không nhiều, không nấu canh được.

Tần Minh tiếc nuối.

Điều khiến hắn nhíu mày là lương thực tích trữ không còn nhiều, cứ đà này, chỉ cầm cự được một ngày nữa.

- Ta là thùng cơm hả? Hơn nửa túi quả khô chỉ đủ ăn trong ba ngày.

Tần Minh lẩm bẩm.

Con đường **Tân Sinh** không thể dừng, lúc hắn tĩnh như sơn nhạc, lúc động như ưng kích trường không, ngân quang thoát ra ngày càng thịnh.



Hắn cảm nhận được tố chất thân thể đang trở nên mạnh mẽ, nhưng không phải một lần là xong, mà biến hóa từng bước.

Tần Minh đi tới một góc sân, thử cầm hai cối xay, chợt dồn sức, cuối cùng chuyển chúng ra khỏi chỗ cũ. Vừa lúc Lục Trạch đẩy cổng tiến vào, lập tức nghẹn họng nhìn trân trối.

- Tiểu Tần, ngươi. . .

Hắn giật mình, hôm qua còn đang cảm thấy tiếc thay cho Tần Minh, cho rằng Tần Minh sẽ bỏ lỡ **Tân Sinh** vào tuổi hoàng kim, nay đã thấy cảnh tượng như này.

Cách một bức tường, Lương Uyển Thanh nghe vậy cũng đi qua, sau khi biết chuyện, nàng cũng thất thần.

- Ngươi giống Nhị Bệnh Tử ở thôn bên cạnh, vừa **Tân Sinh** là nâng được vật nặng hơn bốn trăm cân.

Lục Trạch thật lòng mừng thay cho Tần Minh.

- **Tân Sinh** ở tuổi hoàng kim, Tiểu Tần thật sự làm được rồi.

Lương Uyển Thanh nói, từng ấy năm, hắn gần như là người đầu tiên của Song Thụ Thôn.

- Tiểu thúc thật lợi hại!

Văn Duệ cũng chạy tới, đôi mắt to sáng lấp lánh ngửa đầu nhìn hắn, gương mặt đầy vẻ sùng bái.

- Ta cảm thấy **Tân Sinh** vẫn đang biến hóa.

Tần Minh nói.

Thời gian sẽ vượt ngoài tính toán của hắn, hơn nữa còn lâu mới kết thúc.

Lương Uyển Thanh kinh ngạc nói:

- Trong khu vực chúng ta, ngay cả **Tân Sinh** ở tuổi hoàng kim, sau khi ổn định, vác năm trăm cân đã là cực hạn rồi, chẳng lẽ Tiểu Tần còn hơn?

- Có người nói, ở thành trì sáng rực phía xa kia có người thiếu niên vác được sáu trăm cân.