Dạ Vô Cương
- Có người nói, ở thành trì sáng rực phía xa kia có thiếu niên vác được sáu trăm cân.

Lục Trạch nói.

Hắn rất muốn biết sau khi Tân Sinh biến hóa kết thúc, Tần Minh sẽ đạt tới trình độ nào.

Ngoài đường bỗng truyền đến tiếng ồn ào. Lương Uyển Thanh đi ra, rất nhanh đã quay lại, nói:

- Chu bà không ổn rồi.

Ngày hôm qua, Tần Minh còn gặp Chu bà trên đường, dáng người gầy gò, gương mặt tái nhợt, quả thật rất ốm yếu.

- Chu bà bị sao vậy?

Lục Trạch hỏi.

Lương Uyển Thanh thở dài:

- Có người nói dạo này Chu bà ăn quá ít, lại thêm sức khỏe vốn không tốt, nên mới xảy ra vấn đề.

Mấy người Tần Minh, Lục Trạch ra ngoài, tìm hiểu tình hình cụ thể.

Đợt trước, nhi tử của Chu bà từng ra ngoài một chuyến nhưng không mang được thức ăn về, bản thân còn bị thương không nhẹ, gãy tay phải.

Mùa đông này, các nhà đều thiếu ăn, trụ cột trong nhà xảy ra chuyện, Chu bà lo lắng buồn phiền, mỗi ngày đều lặng lẽ để lại phần thức ăn của mình, chỉ lấy một ít lót dạ.

Sân Chu gia đã có không ít người, sau khi Tần Minh và Lục Trạch đi vào nhà, họ thấy Chu bà nằm yên không nhúc nhích, mặt vàng như nến, im lặng. Hai hài tử quỳ gối gần đó, lớn tiếng khóc, gọi nãi nãi.

Trước lúc mất, Chu bà đã nói cho chúng biết chỗ nào có đồ ăn, bà giấu ít khoai lang và bánh lạnh cứng ở trong giỏ trúc dưới lớp tuyết. Quả khô do Tần Minh đưa cho, thậm chí bà không nỡ ăn một quả nào.

Cũng vào hôm nay, người nhà mới biết bà nhịn ăn, cố giữ lại phần ăn của mình. Bà lo lắng nhi tử Chu Trường Dụ bị thương nặng, không mang được đồ ăn về, tôn tử sẽ bị đói, nên bà đã ăn ít, hoặc không ăn.



Sau khi biết được chân tướng, tâm Chu Trường Dụ như muốn tan nát. Nam tử đã gần ba mươi tuổi này đầm đìa nước mắt, ra sức tự tát vào mặt, nói mình vô dụng, bất hiếu, không sớm nhận ra những điều đó. Con dâu bà cũng quỳ ở đó, không ngừng nghẹn ngào.

Trong sân, rất nhiều người thở dài, dưới tình cảnh này, cả khu vực đều gặp tai họa, tất cả đều thiếu ăn thiếu mặc, chẳng ai sống tốt được.

Tần Minh thấy nghẹn lòng. Hai ngày trước, lúc hắn gặp Chu bà, mặt tái nhợt, còn run rẩy lấy ra vài miếng khoai khô, nhét vào tay hắn. Bây giờ không cần nghĩ cũng biết, đó là phần ăn nàng vẫn lén giữ lại theo thường lệ. Bà lão tốt như thế, cứ thế chết đi, Tần Minh đứng im lặng rất lâu.

Sau khi Thiển Dạ kết thúc, mọi người dần tản đi. Tần Minh lại tới, mang theo năm cân quả khô, đưa cho Chu Trường Dụ, bảo hắn nén bi thương.

- Tần huynh đệ!

Chu Trường Dụ đỏ mắt muốn từ chối, hắn biết bây giờ tìm được đồ ăn khó đến thế nào. Tần Minh đặt vào trong tay hắn, bảo hắn nhận lấy, rồi xoay người rời đi.

Tới khuya, Tần Minh vẫn nghe được tiếng khóc từ Chu gia vọng tới.

Hắn ngồi trong sân tối đen, người ta còn có người thân khóc, mấy gương mặt trong lòng hắn càng ngày càng mờ đi không rõ, sợ đến ngày nào đó, hắn sẽ quên mất, chẳng còn ký ức gì.

Trong đêm đông lạnh lẽo, hắn ngước mắt nhìn bầu trời đêm tối tăm, thẫn thờ rất lâu, có cảm giác cô độc không sao tả xiết.

Hắn có một ký ức, nơi ấy, dưới ánh đèn mông lung, có một bóng người mờ ảo. Hắn muốn tới gần nhìn cho rõ, nhưng không thể chạm đến người trong ký ức đã phai nhòa từ lâu đó.

Đột nhiên, một khí tức đáng sợ ập tới, vô cùng áp lực, khiến thân thể Tần Minh căng cứng trong nháy mắt. Trong đêm tối tăm giơ tay không nhìn thấy được năm ngón này, không ngờ lại có hai chiếc đèn lồng màu vàng, thần bí và khiếp người!

Tiếp đó, cuồng phong bắt đầu gào thét, hoa tuyết trên mặt đất bị cuốn lên, nóc nhà rung mạnh như sắp bị lật tung.

Trên bầu trời đen kịt, hai cái đèn lồng màu vàng lướt giữa không trung, mang theo gió mạnh, cảm giác áp bách cực kỳ khủng bố, khiến người ta gần như nghẹt thở!

Con ngươi của Tần Minh co lại.

Hắn suy đoán đây hẳn là một sinh linh cao cấp, lớn đến mức không thể tin nổi, vỗ cánh như mây đen che trời, bay qua Song Thụ Thôn. Đèn lồng màu vàng kia là mắt của nó. Theo nó đi xa, cuồng phong chợt nổi lên cũng nhanh chóng yếu đi, rồi tiêu tan.

Trong thôn náo loạn, không ít người đi ra, bàn tán ầm ĩ. Những người có tuổi tác khá lớn từng trải qua chuyện tương tự, tuy sắc mặt nghiêm trọng, nhưng vẫn nói hậu bối không cần hoảng sợ, hẳn là sinh linh cao cấp bay ngang qua thôi.



Tần Minh quay về và ngồi ở sân rất lâu, nhìn màn đêm vô tận.

Đêm tối bao phủ cả trời đất, chặn con đường đi về phía xa, làm cho thế giới này càng thêm thần bí. Trong lòng hắn kích động, rất muốn ra ngoài, thử xem thế giới rộng lớn xung quanh thế nào. Cuối cùng, hắn kiên quyết đứng dậy, tập một loạt động tác mà hắn nhớ từ thuở tấm bé.

Dù trong lòng có suy nghĩ, nhưng hắn phải có thực lực mới được.

Dần dần, cơ thể hắn tuôn ra Tân Sinh Lực mạnh mẽ, quang vụ mỏng xuất hiện ngoài cơ thể. Rất lâu sau, hắn cảm giác đói chưa từng thấy, sự biến hóa của Tân Sinh vẫn chưa dừng, hình như còn mãnh liệt hơn.

Tần Minh uống nước ấm, ăn một đống quả khô vẫn không no. Khi trong đầu hắn lóe lên bóng dáng con Tùng Thử biến dị, Hắc Sơn Dương nhà Dương Vĩnh Thanh ở đầu thôn, không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Hắn thật sự rất muốn ăn thịt, vừa nghĩ đến, mà như đã ngửi thấy mùi thịt nồng. Hắn ý thức được đây là cơ thể đang phát ra tin tức, cần thêm đồ bổ. Mãi đến khi Tần Minh ăn một đống quả khô, cảm giác đói bất thường này mới từ từ biến mất.

- Xem ra, khi Thiển Dạ đến, ta lại phải vào núi rồi.

Hắn phải thỏa mãn tiếng kêu gào do cơ thể phát ra, bảo đảm Tân Sinh không xảy ra vấn đề gì. Trên thực tế, sau khi đưa cho Chu gia năm cân quả khô, lương thực dự trữ ban đầu đã không còn đủ.

Một đêm ngủ say không hề mộng mị, Tần Minh tỉnh dậy rất sớm, tuy bụng đói, nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn. Hắn có cảm giác, sau khi Tân Sinh tiếp tục biến hóa, chắc hẳn có thể vác được trên năm trăm cân.

- Quan trọng nhất là Tân Sinh còn đang tiến hành.

Điều này làm cho hắn vô cùng mong chờ, không biết cuối cùng mình sẽ đạt tới mức nào?

Hắn bắt đầu hoạt động gân cốt.

Tần Minh làm nóng người, đầu tiên là gập lưng, rồi ngửa mạnh ra sau khiến cột sống uốn ngược cong như trăng khuyết, khớp xương vẫn kêu răng rắc, huyết nhục rung theo.

Bắt đầu từ xương cụt, dương khí sinh sôi, chạy dọc theo xương sống lên đến đầu. Toàn thân Tần Minh tê dại như bị điện giật, lỗ chân lông đều mở ra, cả người ấm áp, được dương khí bao trùm. Cùng lúc đó, bên ngoài người hắn cũng tản ra lớp ngân quang rõ hơn trước.

Không nghi ngờ gì nữa, rõ ràng điều này đang thúc đẩy quá trình Tân Sinh!

Thiển Dạ còn chưa đến hoàn toàn, Tần Minh đã xuất hiện ở ngoài thôn. Bởi vì các loại quả khô đã không thể thỏa mãn nhu cầu, bụng hắn giống như cái hố không đáy.

Khi nghĩ đến cảnh tượng Nham Dương, Dạ Lộc, Hắc Vũ Trĩ nướng trên đống lửa, mỡ chảy xuống phát ra tiếng xèo xèo, hắn không nhịn được nuốt nước bọt. Dưới chân hắn như sinh gió, hận không thể lập tức xông vào mật lâm hoang dã.