Ngoài thôn tối tăm, khó phân biệt cảnh vật. Vào khoảng thời gian này, rất ít người ra ngoài.
– Dương thúc?
Mới ra khỏi thôn không xa, Tần Minh đã thấy một nam tử lực lưỡng. Dương Vĩnh Thanh kinh ngạc:
– Tiểu Tần, Thiển Dạ còn chưa tới, sao ra ngoài sớm vậy?
– Con định tới nơi hoang dã thử thời vận, xem có con sơn thú nào bị đông chết không.
Tần Minh đáp lại.
Dương Vĩnh Thanh cười nói:
– Chúng ta nghĩ giống nhau. Ta mới đi một vòng, tiếc là không có thu hoạch gì.
Tần Minh ngạc nhiên.
Nam tử trung niên râu quai nón này mới trở về từ bên ngoài, sớm quá.
– Sao Dương thúc giống con được, chẳng lẽ thúc truy tìm con mồi quý hiếm có linh tính nào đó hả?
Hắn biết Dương Vĩnh Thanh rất lợi hại, đây là một trong những người đã Tân Sinh ít ỏi trong Song Thụ Thôn.
Hai người vừa trò chuyện vài câu, lại phát hiện phía xa có bóng đen thấp thoáng.
– Tuần Sơn Giả.
Dương Vĩnh Thanh nói nhỏ.
Vào thời đại không có mặt trời, trong hoang dã cực kỳ nguy hiểm, cần người có bản lĩnh cao cường tuần sơn để cảnh giới.
Một nam tử mặc bì giáp xuất hiện, dáng người cao lớn, lưng đeo cung tiễn, tay nắm chặt thương sắt, tóc xõa, cả người đầy dã tính.
– Thiệu huynh.
Dương Vĩnh Thanh chủ động chào hỏi.
Thiệu Thừa Phong gật đầu. Người này chừng bốn mươi tuổi, ánh mắt vô cùng sắc bén, sau khi tới gần, hắn dừng lại hỏi:
– Người này còn trẻ như vậy đã đi ra ngoài với ngươi, là Nhị Bệnh Tử kia à?
– Nhị Bệnh Tử ở thôn bên cạnh.
Dương Vĩnh Thanh giải thích.
– Song Thụ Thôn các ngươi không ổn rồi. Mấy chục năm gần đây, thôn ngươi chưa có ai Tân Sinh ở độ tuổi hoàng kim.
Thiệu Thừa Phong nói thẳng.
Dương Vĩnh Thanh thấy bình thường, phóng tầm mắt ra cả khu vực này, đâu có nhiều Tân Sinh Giả trong vòng mười lăm mười sáu tuổi, thiên phú là thứ không thể cưỡng cầu.
Dương Vĩnh Thanh nói:
– Năm ấy thật sự không nhận ra Nhị Bệnh Tử lợi hại như vậy. Nghe nói, gần đây sau khi bổ sung phần thiếu hụt trong cơ thể, tố chất thân thể hắn lại tăng lên một bậc.
Thiệu Thừa Phong gật đầu, nói:
– Quả thật rất không tầm thường, không biết hắn có thể bằng được người nổi tiếng ở trong đại thành kia không.
– Khó lắm, thổ nhưỡng nuôi dưỡng con người.
Dương Vĩnh Thanh hơi xúc động. Hắn từng chứng kiến cảnh phồn hoa trong thành, biết được sự rực rỡ do những công pháp cao cấp kia mang tới.
– Đúng vậy.
Thiệu Thừa Phong thừa nhận hiện trạng:
– Ta nghe nói chỗ đó xuất hiện hai thiếu niên khó lường, vượt qua bao nhiêu Tân Sinh Giả trong độ tuổi hoàng kim, một nam một nữ, kinh diễm khắp địa vực.
– Đúng là một nơi tốt.
Dương Vĩnh Thanh hâm mộ, bởi nơi đó cách bọn họ rất xa, không thể so sánh được. Tần Minh nghiêm túc lắng nghe, không nói chen vào.
Thiệu Thừa Phong chỉ dừng chân một lát, rồi lại biến mất trong bóng đêm.
Chẳng ai biết sâu trong dãy núi tối tăm rốt cuộc có sinh linh cấp bậc nào sống, bao nhiêu tộc đàn nguy hiểm, nên cần có Tuần Sơn Giả giám sát ở khu vực bên ngoài để báo động trước.
Tần Minh mở miệng:
– Tuần Sơn Giả đều là người lợi hại, ngày nào cũng phải vào núi ạ?
– Là người có trách nhiệm thôi.
Dương Vĩnh Thanh đáp lại.
– Hiện tại, tình hình ở trong núi rất không ổn, quá nguy hiểm. Ta đoán, chắc không lâu nữa, phía trên sẽ có một đợt hành động càn quét, đệ tử môn phái cũng đi theo. Tiểu Tần, ngươi phải cố gắng, tranh thủ Tân Sinh ở tuổi hoàng kim.
Dương Vĩnh Thanh vỗ vai hắn nói:
– Nếu được quý nữ nào đó xuống đây vừa ý, có khi sẽ thay đổi số mệnh.
Hai người chia tay, Dương Vĩnh Thanh quay về thôn. Tần Minh vừa đi tới nơi hoang dã, vừa suy nghĩ về những tin tức này.
Tốc độ của hắn rất nhanh, đi qua trong tuyết đọng cao tới ngang ngực mà giống như đang lướt sóng, hoa tuyết bắn sang hai bên.
Lúc này, trời không tối đen như trước, Thiển Dạ đến, núi rừng như ẩn như hiện. Tần Minh đứng ở rìa ngoài, đề cao cảnh giác, bởi vì chẳng ai biết được ở khu vực mình không thấy rõ sẽ có gì nguy hiểm.
Ọc ọc, bụng của hắn réo lên, cơ thể lại phát ra tín hiệu đói khát. Lúc đi trên đường gặp phải người quen, hắn cố nhịn, nhưng giờ đã hoàn toàn vô hiệu. Nước chua trong dạ dày đang trào ngược ra, hắn nhìn mật lâm tối tăm, xiết chặt liệp xoa, chợt vọt vào.
Hắn lướt qua chỗ Tùng Thử biến dị sống, qua ngọn núi thấp kia và đi xa hơn lần trước.
Vào sâu một đoạn, hắn phát hiện nhiều dấu vết, như thú cốt vỡ, dấu chân rất lớn. Hắn không cần lo lắng tuyết đọng quá dày khó đi, rất nhiều sinh vật đã giẫm lên, tạo thành một ít lối nhỏ.
Tiếng nức nở truyền đến, như có nữ tử khóc, khá dị thường trong rừng hoang như này. Tần Minh chợt tăng tốc, lần theo âm thanh, chẳng bao lâu đã tìm tới nơi. Trong rừng tối đen, từng đôi mắt xanh lục nhìn qua, lờ mờ thấy có chừng mười mấy sinh linh.
Người không biết có lẽ sẽ sợ hãi, nhưng với những người quanh năm đi lại nơi hoang dã, đây có thể là cơ hội.
Tần Minh cầm theo liệp xoa xông qua, lập tức có tiếng vỗ cánh vang lên, mười mấy sinh linh nhanh chóng lao lên trời, tất cả đều hoảng sợ bỏ chạy.
Đây là một loài Dạ Điểu ăn thịt, dài khoảng hai thước, thích sống theo bầy đàn, tiếng kêu như tiếng khóc, ăn thú nhỏ, đôi lúc cũng sẽ tấn công con người.
Tần Minh lập tức xông đến gần, thầm nghĩ đáng tiếc, trên mặt đất chỉ còn một đống xương dính máu, cùng với mấy mảnh da thú nát, một con hoẵng vừa bị chúng ăn hết.
– Dương thúc?
Mới ra khỏi thôn không xa, Tần Minh đã thấy một nam tử lực lưỡng. Dương Vĩnh Thanh kinh ngạc:
– Tiểu Tần, Thiển Dạ còn chưa tới, sao ra ngoài sớm vậy?
– Con định tới nơi hoang dã thử thời vận, xem có con sơn thú nào bị đông chết không.
Tần Minh đáp lại.
Dương Vĩnh Thanh cười nói:
– Chúng ta nghĩ giống nhau. Ta mới đi một vòng, tiếc là không có thu hoạch gì.
Tần Minh ngạc nhiên.
Nam tử trung niên râu quai nón này mới trở về từ bên ngoài, sớm quá.
– Sao Dương thúc giống con được, chẳng lẽ thúc truy tìm con mồi quý hiếm có linh tính nào đó hả?
Hắn biết Dương Vĩnh Thanh rất lợi hại, đây là một trong những người đã Tân Sinh ít ỏi trong Song Thụ Thôn.
Hai người vừa trò chuyện vài câu, lại phát hiện phía xa có bóng đen thấp thoáng.
– Tuần Sơn Giả.
Dương Vĩnh Thanh nói nhỏ.
Vào thời đại không có mặt trời, trong hoang dã cực kỳ nguy hiểm, cần người có bản lĩnh cao cường tuần sơn để cảnh giới.
Một nam tử mặc bì giáp xuất hiện, dáng người cao lớn, lưng đeo cung tiễn, tay nắm chặt thương sắt, tóc xõa, cả người đầy dã tính.
– Thiệu huynh.
Dương Vĩnh Thanh chủ động chào hỏi.
Thiệu Thừa Phong gật đầu. Người này chừng bốn mươi tuổi, ánh mắt vô cùng sắc bén, sau khi tới gần, hắn dừng lại hỏi:
– Người này còn trẻ như vậy đã đi ra ngoài với ngươi, là Nhị Bệnh Tử kia à?
– Nhị Bệnh Tử ở thôn bên cạnh.
Dương Vĩnh Thanh giải thích.
– Song Thụ Thôn các ngươi không ổn rồi. Mấy chục năm gần đây, thôn ngươi chưa có ai Tân Sinh ở độ tuổi hoàng kim.
Thiệu Thừa Phong nói thẳng.
Dương Vĩnh Thanh thấy bình thường, phóng tầm mắt ra cả khu vực này, đâu có nhiều Tân Sinh Giả trong vòng mười lăm mười sáu tuổi, thiên phú là thứ không thể cưỡng cầu.
Dương Vĩnh Thanh nói:
– Năm ấy thật sự không nhận ra Nhị Bệnh Tử lợi hại như vậy. Nghe nói, gần đây sau khi bổ sung phần thiếu hụt trong cơ thể, tố chất thân thể hắn lại tăng lên một bậc.
Thiệu Thừa Phong gật đầu, nói:
– Quả thật rất không tầm thường, không biết hắn có thể bằng được người nổi tiếng ở trong đại thành kia không.
– Khó lắm, thổ nhưỡng nuôi dưỡng con người.
Dương Vĩnh Thanh hơi xúc động. Hắn từng chứng kiến cảnh phồn hoa trong thành, biết được sự rực rỡ do những công pháp cao cấp kia mang tới.
– Đúng vậy.
Thiệu Thừa Phong thừa nhận hiện trạng:
– Ta nghe nói chỗ đó xuất hiện hai thiếu niên khó lường, vượt qua bao nhiêu Tân Sinh Giả trong độ tuổi hoàng kim, một nam một nữ, kinh diễm khắp địa vực.
– Đúng là một nơi tốt.
Dương Vĩnh Thanh hâm mộ, bởi nơi đó cách bọn họ rất xa, không thể so sánh được. Tần Minh nghiêm túc lắng nghe, không nói chen vào.
Thiệu Thừa Phong chỉ dừng chân một lát, rồi lại biến mất trong bóng đêm.
Chẳng ai biết sâu trong dãy núi tối tăm rốt cuộc có sinh linh cấp bậc nào sống, bao nhiêu tộc đàn nguy hiểm, nên cần có Tuần Sơn Giả giám sát ở khu vực bên ngoài để báo động trước.
Tần Minh mở miệng:
– Tuần Sơn Giả đều là người lợi hại, ngày nào cũng phải vào núi ạ?
– Là người có trách nhiệm thôi.
Dương Vĩnh Thanh đáp lại.
– Hiện tại, tình hình ở trong núi rất không ổn, quá nguy hiểm. Ta đoán, chắc không lâu nữa, phía trên sẽ có một đợt hành động càn quét, đệ tử môn phái cũng đi theo. Tiểu Tần, ngươi phải cố gắng, tranh thủ Tân Sinh ở tuổi hoàng kim.
Dương Vĩnh Thanh vỗ vai hắn nói:
– Nếu được quý nữ nào đó xuống đây vừa ý, có khi sẽ thay đổi số mệnh.
Hai người chia tay, Dương Vĩnh Thanh quay về thôn. Tần Minh vừa đi tới nơi hoang dã, vừa suy nghĩ về những tin tức này.
Tốc độ của hắn rất nhanh, đi qua trong tuyết đọng cao tới ngang ngực mà giống như đang lướt sóng, hoa tuyết bắn sang hai bên.
Lúc này, trời không tối đen như trước, Thiển Dạ đến, núi rừng như ẩn như hiện. Tần Minh đứng ở rìa ngoài, đề cao cảnh giác, bởi vì chẳng ai biết được ở khu vực mình không thấy rõ sẽ có gì nguy hiểm.
Ọc ọc, bụng của hắn réo lên, cơ thể lại phát ra tín hiệu đói khát. Lúc đi trên đường gặp phải người quen, hắn cố nhịn, nhưng giờ đã hoàn toàn vô hiệu. Nước chua trong dạ dày đang trào ngược ra, hắn nhìn mật lâm tối tăm, xiết chặt liệp xoa, chợt vọt vào.
Hắn lướt qua chỗ Tùng Thử biến dị sống, qua ngọn núi thấp kia và đi xa hơn lần trước.
Vào sâu một đoạn, hắn phát hiện nhiều dấu vết, như thú cốt vỡ, dấu chân rất lớn. Hắn không cần lo lắng tuyết đọng quá dày khó đi, rất nhiều sinh vật đã giẫm lên, tạo thành một ít lối nhỏ.
Tiếng nức nở truyền đến, như có nữ tử khóc, khá dị thường trong rừng hoang như này. Tần Minh chợt tăng tốc, lần theo âm thanh, chẳng bao lâu đã tìm tới nơi. Trong rừng tối đen, từng đôi mắt xanh lục nhìn qua, lờ mờ thấy có chừng mười mấy sinh linh.
Người không biết có lẽ sẽ sợ hãi, nhưng với những người quanh năm đi lại nơi hoang dã, đây có thể là cơ hội.
Tần Minh cầm theo liệp xoa xông qua, lập tức có tiếng vỗ cánh vang lên, mười mấy sinh linh nhanh chóng lao lên trời, tất cả đều hoảng sợ bỏ chạy.
Đây là một loài Dạ Điểu ăn thịt, dài khoảng hai thước, thích sống theo bầy đàn, tiếng kêu như tiếng khóc, ăn thú nhỏ, đôi lúc cũng sẽ tấn công con người.
Tần Minh lập tức xông đến gần, thầm nghĩ đáng tiếc, trên mặt đất chỉ còn một đống xương dính máu, cùng với mấy mảnh da thú nát, một con hoẵng vừa bị chúng ăn hết.

