Sau khi cướp thức ăn từ miệng chim thất bại, hắn xoay người rời đi, đề phòng bị loài Dạ Điểu ăn thịt này tập kích.
Nơi đây là một mảnh đất trống, cây cối thưa thớt, dấu chân thú lớn hơn cái bát, hẳn là nơi ăn của mãnh thú lớn, những gì sót lại có lẽ đã bị các sinh vật ăn thịt khác tha đi.
Như lời Lục Trạch nói, bây giờ ngay cả khu vực rìa ngoài cũng trở nên nguy hiểm, có thể tưởng tượng được sâu bên trong sẽ thế nào.
Tần Minh cảnh giác rời khỏi hiện trường. Một lát sau, hắn phát hiện có không ít dấu chân thú trong tuyết, lập tức lên tinh thần lần theo.
Trong bóng đêm, hai mươi mấy bóng đen đứng ở phía trước, hình thể đều không nhỏ, tụ lại một chỗ tạo cảm giác rất áp bức.
- Đao Giác Lộc!
Tần Minh lộ vẻ vui mừng.
Ngày xưa, chúng rất ít khi lui tới khu vực này. Hắn lấy cung tên xuống, nhắm thẳng vào một con đực lớn.
Đây không phải là loại hiền lành, giống đực trưởng thành đều có sáu cái sừng, phân bố ở hai bên và phía trước đầu, chúng dẹt và sắc bén như sáu cây cương đao. Nếu thật sự bị chúng đâm vào người, chắc chắn sẽ xuất hiện vết thương chí mạng.
Ngay cả một số mãnh thú cũng không dám đối đầu trực tiếp với chúng, chỉ đánh lén từ phía sau, nếu người lạc vào trong đàn chúng sẽ rất thảm.
Tần Minh kéo cong cung, vèo một tiếng, mũi tên lao vụt như chớp, bắn vào chân của con hươu đực lớn.
Đao Giác Lộc rất hung dữ, dám đối đầu với các thợ săn. Khi bị trúng tên, nó không chạy trốn mà lập tức xông về phía Tần Minh. Sau đó, những con còn lại cũng lao theo. Tuyết bay tung tóe, tiếng vó ầm ầm vang lên khiến cả vùng rừng núi này đều rung chuyển.
Tần Minh không hoảng sợ, lại giương cung, bắn chuẩn mục tiêu như trước, lực của mũi tên rất mạnh, xuyên thủng thân thể, khiến con hươu đực kia lảo đảo vài cái.
Hắn thu cung, ung dung leo lên một cái cây rất lớn, tránh ở nơi cao tới mấy thước. Trong mật lâm, khi ở trên cây sẽ rất khó ngắm bắn con mồi, do bị không ít chạc cây ngăn cản.
Sau khi con hươu đực lớn chạy, lảo đảo một đoạn, rồi không chịu được nữa, ngã ầm xuống lớp tuyết. Cả đàn hoảng sợ dừng lại, tiếp đó lao về phía xa.
Tần Minh chờ trong giây lát, thấy không có con thú nguy hiểm nào xuất hiện, hắn mới nhảy xuống, cầm liệp xoa đi tới gần.
Con Đao Giác Lộc này có màu nâu đen, rất to lớn, nặng chừng bảy trăm cân, dù đang trong mùa đông, nó cũng không gầy.
Hắn hết sức hài lòng về thu hoạch này.
Trong rừng rất nguy hiểm, không thích hợp ở lâu, hắn lập tức kéo Đao Giác Lộc chạy về theo con đường cũ.
Hắn cảm nhận được lợi ích của việc Tái Sinh, khi khí lực tăng lên, hắn kéo con mồi nặng như vậy trong tuyết đi nhanh về phía trước cũng không thấy mệt.
Ở nơi hoang dã có nhiều loại cây khác nhau, như Lãnh Tùng, Vân Sam, thường cao tới mấy chục mét, sừng sững trong bóng đêm.
Sơn phong tăng dần, mang theo rất nhiều bông tuyết quất vào mặt khiến hắn thấy đau rát. Trong gió rét thổi vù vù, Tần Minh chợt nổi da gà, đôi móng vuốt đầy lông lá đặt lên vai hắn từ phía sau.
Đồng thời, hắn cảm giác được có một hơi nóng phả vào gáy. Hắn ý thức được đây hẳn là một cái miệng to như chậu máu đang tới gần, muốn cắn đứt cổ hắn.
Hắn lập tức rụt vai, ngồi sụp xuống, lăn trên mặt tuyết sang bên cạnh. Dù vậy, hắn vẫn chảy máu, đôi móng vuốt ấy rất mạnh, tương đương với thiết câu tử sắc bén, cào rách áo bông, khiến hai vai hắn bị thương.
Tuyết đọng sụp xuống, một bóng đen đáng sợ ẩn trong đó, cao lớn, cường tráng, nó đánh về phía hắn. Tần Minh phản xạ nhanh, làm động tác bò sát trên mặt đất, may mắn tránh thoát.
Bóng đen hung hãn kia lại tấn công, móng vuốt sắc bén đủ để cào nát mặt người, cái miệng há to, lộ ra hàm răng sắc nhọn lóe lên ánh sáng lạnh.
Tần Minh không kịp đứng dậy nhưng cũng không hoảng hốt, hắn bình tĩnh giơ hai tay chộp lấy móng vuốt của bóng đen, nắm chặt. Đôi móng vuốt khiếp người kia đã rất gần mặt hắn, gần như chạm vào nhưng lại không thể chạm vào.
Sau khi mặt đối mặt, cuối cùng Tần Minh cũng thấy rõ sinh vật này. Nó có một cái đầu lừa cực lớn, miệng mở to, lông bờm rất dài màu đen sau gáy, thân giống như sơn lang. Nó rất hung bạo, cắn về phía cổ họng của Tần Minh.
Tình hình rất nguy hiểm, cái miệng đầy máu kia phả hơi nóng kèm theo mùi tanh hôi nồng nặc về phía mặt Tần Minh.
Tần Minh đang trải qua quá trình Tái Sinh nên khí lực lớn đến mức thần kỳ. Một đạp này khiến con sơn thú nặng mấy trăm cân bay ra ngoài, lăn vài vòng trên mặt đất.
- Lư Đầu Lang!
Hắn nhìn chằm chằm vào con mãnh thú màu đen phía trước.
Nó còn được gọi là Sơn Hỗn Tử, đầu lừa, thân sơn lang, nhưng không lợi hại bằng sơn lang, thường nặng ít nhất trên một trăm tám mươi cân, con này rõ ràng là biến dị nên nặng chừng bốn trăm cân. Người bình thường gặp phải nó thì chết chắc rồi!
Bốn chân của nó rất dài, có thể đứng thẳng đi lại, có vài lão nhân bản địa từng nhìn thấy cảnh tượng quái dị khi Sơn Hỗn Tử vác con mồi bước đi.
Con sinh vật biến dị trước mắt vừa hung hãn lại nhạy bén. Nó đứng dậy trong chớp mắt, ấn thẳng liệp xoa vào trong tuyết. Tần Minh bật cười, cũng thông minh đấy chứ, biết phải tách hắn với vũ khí ra.
Lư Đầu Lang lộ ra ánh mắt hung ác, lông bờm dày dựng ngược. Trong phút chốc, nó đứng thẳng dậy, lập tức cao hơn nhiều, gào thét đầy khí thế.
Tần Minh không hề sợ hãi, rút thanh đoản đao từ sau lưng ra, tiến về phía trước. Hắn đang trong quá trình Tái Sinh biến hóa, nếu đã gặp, hắn cho rằng mình dùng tay không cũng có thể đánh chết nó.
Lư Đầu Lang chuyển động, kèm theo luồng tinh phong, cuốn tuyết đọng trên mặt đất bay ngang, nó gầm lên, tuyết đọng trên cành cây rơi xuống.
Đoản đao trong tay Tần Minh chạm vào chân nó, phát ra tiếng động mạnh. Lư Đầu Lang đứng thẳng, đôi mắt đỏ như máu, định khóa chặt hắn và cắn xé.
Nơi đây là một mảnh đất trống, cây cối thưa thớt, dấu chân thú lớn hơn cái bát, hẳn là nơi ăn của mãnh thú lớn, những gì sót lại có lẽ đã bị các sinh vật ăn thịt khác tha đi.
Như lời Lục Trạch nói, bây giờ ngay cả khu vực rìa ngoài cũng trở nên nguy hiểm, có thể tưởng tượng được sâu bên trong sẽ thế nào.
Tần Minh cảnh giác rời khỏi hiện trường. Một lát sau, hắn phát hiện có không ít dấu chân thú trong tuyết, lập tức lên tinh thần lần theo.
Trong bóng đêm, hai mươi mấy bóng đen đứng ở phía trước, hình thể đều không nhỏ, tụ lại một chỗ tạo cảm giác rất áp bức.
- Đao Giác Lộc!
Tần Minh lộ vẻ vui mừng.
Ngày xưa, chúng rất ít khi lui tới khu vực này. Hắn lấy cung tên xuống, nhắm thẳng vào một con đực lớn.
Đây không phải là loại hiền lành, giống đực trưởng thành đều có sáu cái sừng, phân bố ở hai bên và phía trước đầu, chúng dẹt và sắc bén như sáu cây cương đao. Nếu thật sự bị chúng đâm vào người, chắc chắn sẽ xuất hiện vết thương chí mạng.
Ngay cả một số mãnh thú cũng không dám đối đầu trực tiếp với chúng, chỉ đánh lén từ phía sau, nếu người lạc vào trong đàn chúng sẽ rất thảm.
Tần Minh kéo cong cung, vèo một tiếng, mũi tên lao vụt như chớp, bắn vào chân của con hươu đực lớn.
Đao Giác Lộc rất hung dữ, dám đối đầu với các thợ săn. Khi bị trúng tên, nó không chạy trốn mà lập tức xông về phía Tần Minh. Sau đó, những con còn lại cũng lao theo. Tuyết bay tung tóe, tiếng vó ầm ầm vang lên khiến cả vùng rừng núi này đều rung chuyển.
Tần Minh không hoảng sợ, lại giương cung, bắn chuẩn mục tiêu như trước, lực của mũi tên rất mạnh, xuyên thủng thân thể, khiến con hươu đực kia lảo đảo vài cái.
Hắn thu cung, ung dung leo lên một cái cây rất lớn, tránh ở nơi cao tới mấy thước. Trong mật lâm, khi ở trên cây sẽ rất khó ngắm bắn con mồi, do bị không ít chạc cây ngăn cản.
Sau khi con hươu đực lớn chạy, lảo đảo một đoạn, rồi không chịu được nữa, ngã ầm xuống lớp tuyết. Cả đàn hoảng sợ dừng lại, tiếp đó lao về phía xa.
Tần Minh chờ trong giây lát, thấy không có con thú nguy hiểm nào xuất hiện, hắn mới nhảy xuống, cầm liệp xoa đi tới gần.
Con Đao Giác Lộc này có màu nâu đen, rất to lớn, nặng chừng bảy trăm cân, dù đang trong mùa đông, nó cũng không gầy.
Hắn hết sức hài lòng về thu hoạch này.
Trong rừng rất nguy hiểm, không thích hợp ở lâu, hắn lập tức kéo Đao Giác Lộc chạy về theo con đường cũ.
Hắn cảm nhận được lợi ích của việc Tái Sinh, khi khí lực tăng lên, hắn kéo con mồi nặng như vậy trong tuyết đi nhanh về phía trước cũng không thấy mệt.
Ở nơi hoang dã có nhiều loại cây khác nhau, như Lãnh Tùng, Vân Sam, thường cao tới mấy chục mét, sừng sững trong bóng đêm.
Sơn phong tăng dần, mang theo rất nhiều bông tuyết quất vào mặt khiến hắn thấy đau rát. Trong gió rét thổi vù vù, Tần Minh chợt nổi da gà, đôi móng vuốt đầy lông lá đặt lên vai hắn từ phía sau.
Đồng thời, hắn cảm giác được có một hơi nóng phả vào gáy. Hắn ý thức được đây hẳn là một cái miệng to như chậu máu đang tới gần, muốn cắn đứt cổ hắn.
Hắn lập tức rụt vai, ngồi sụp xuống, lăn trên mặt tuyết sang bên cạnh. Dù vậy, hắn vẫn chảy máu, đôi móng vuốt ấy rất mạnh, tương đương với thiết câu tử sắc bén, cào rách áo bông, khiến hai vai hắn bị thương.
Tuyết đọng sụp xuống, một bóng đen đáng sợ ẩn trong đó, cao lớn, cường tráng, nó đánh về phía hắn. Tần Minh phản xạ nhanh, làm động tác bò sát trên mặt đất, may mắn tránh thoát.
Bóng đen hung hãn kia lại tấn công, móng vuốt sắc bén đủ để cào nát mặt người, cái miệng há to, lộ ra hàm răng sắc nhọn lóe lên ánh sáng lạnh.
Tần Minh không kịp đứng dậy nhưng cũng không hoảng hốt, hắn bình tĩnh giơ hai tay chộp lấy móng vuốt của bóng đen, nắm chặt. Đôi móng vuốt khiếp người kia đã rất gần mặt hắn, gần như chạm vào nhưng lại không thể chạm vào.
Sau khi mặt đối mặt, cuối cùng Tần Minh cũng thấy rõ sinh vật này. Nó có một cái đầu lừa cực lớn, miệng mở to, lông bờm rất dài màu đen sau gáy, thân giống như sơn lang. Nó rất hung bạo, cắn về phía cổ họng của Tần Minh.
Tình hình rất nguy hiểm, cái miệng đầy máu kia phả hơi nóng kèm theo mùi tanh hôi nồng nặc về phía mặt Tần Minh.
Tần Minh đang trải qua quá trình Tái Sinh nên khí lực lớn đến mức thần kỳ. Một đạp này khiến con sơn thú nặng mấy trăm cân bay ra ngoài, lăn vài vòng trên mặt đất.
- Lư Đầu Lang!
Hắn nhìn chằm chằm vào con mãnh thú màu đen phía trước.
Nó còn được gọi là Sơn Hỗn Tử, đầu lừa, thân sơn lang, nhưng không lợi hại bằng sơn lang, thường nặng ít nhất trên một trăm tám mươi cân, con này rõ ràng là biến dị nên nặng chừng bốn trăm cân. Người bình thường gặp phải nó thì chết chắc rồi!
Bốn chân của nó rất dài, có thể đứng thẳng đi lại, có vài lão nhân bản địa từng nhìn thấy cảnh tượng quái dị khi Sơn Hỗn Tử vác con mồi bước đi.
Con sinh vật biến dị trước mắt vừa hung hãn lại nhạy bén. Nó đứng dậy trong chớp mắt, ấn thẳng liệp xoa vào trong tuyết. Tần Minh bật cười, cũng thông minh đấy chứ, biết phải tách hắn với vũ khí ra.
Lư Đầu Lang lộ ra ánh mắt hung ác, lông bờm dày dựng ngược. Trong phút chốc, nó đứng thẳng dậy, lập tức cao hơn nhiều, gào thét đầy khí thế.
Tần Minh không hề sợ hãi, rút thanh đoản đao từ sau lưng ra, tiến về phía trước. Hắn đang trong quá trình Tái Sinh biến hóa, nếu đã gặp, hắn cho rằng mình dùng tay không cũng có thể đánh chết nó.
Lư Đầu Lang chuyển động, kèm theo luồng tinh phong, cuốn tuyết đọng trên mặt đất bay ngang, nó gầm lên, tuyết đọng trên cành cây rơi xuống.
Đoản đao trong tay Tần Minh chạm vào chân nó, phát ra tiếng động mạnh. Lư Đầu Lang đứng thẳng, đôi mắt đỏ như máu, định khóa chặt hắn và cắn xé.

