Dạ Vô Cương
Động tác của Tần Minh nhanh như chớp, ánh đao xẹt qua, miệng nó chảy máu, răng nanh đã bị chém đứt. Hắn nhanh chóng lao tới, chân phải như thiết tiên quất mạnh vào thân nó, tiếng xương nứt vang vọng, nó tru lên thảm thiết.

Tần Minh nhào tới, ấn con Lư Đầu Lang nặng đến bốn trăm cân xuống tuyết, vung quyền đập xuống liên tục.

Rắc một tiếng, con Lư Đầu Lang bị hắn đánh gãy cổ, nằm cứng đờ ở đó, không còn nhúc nhích. Nó là sinh vật biến dị, bộ lông đen nhánh rất đáng giá, vẫn nên giữ nguyên.

Nếu như có người ngoài ở đây, nhất định sẽ kinh hãi, con Lư Đầu Lang biến dị cực kỳ hung hăng và mạnh mẽ này lại bị Tần Minh dùng nắm đấm đánh chết.

Chẳng bao lâu, Tần Minh phát hiện ra đầu của một thiết tiễn còn lưu lại trên người nó, thì ra đây chính là sinh vật biến dị đã tập kích hắn lần trước, khi hắn đào tổ của Hồng Tùng Thử. Trước đây ở hơi xa, hắn không nhìn thấy rõ, nhưng hắn đã bắn trúng sinh vật kia.

Tần Minh xoa vai, vết thương không sâu, đã sắp ngừng chảy máu. Thực ra cuộc chiến rất nguy hiểm, nếu hắn phản ứng chậm một nhịp, không chỉ hai vai bị xé rách, thậm chí có thể bị nó cắn đứt cổ.

Hắn tốn không ít sức lực, bụng réo không ngừng, đói không chịu được, rất muốn nướng ngay tại chỗ một cái đùi hươu để ăn. Nhưng nhóm lửa trong đêm giống như đèn chỉ đường trong sương mù, sẽ khiến hắn bại lộ trước tất cả những sinh vật trong rừng, quá nguy hiểm.

Tần Minh nhìn Lư Đầu Lang dưới chân và Đao Giác Lộc cách đó không xa, rồi lại nhìn về phía đồi thấp phía trước, rất phiền phức khi mang theo hai con này qua đó, hắn quyết định giảm tải cho mình.

Đao Giác Lộc và Lư Đầu Lang vừa mới chết, cơ thể vẫn còn ấm. Hắn dùng đoản đao lọc da lông, xử lý nội tạng của hai con mồi một cách đơn giản nhưng hiệu quả, rồi vùi chúng vào trong tuyết ngay để che giấu mùi máu tươi.



- Hy vọng gần đây không có sinh vật nguy hiểm.

Tần Minh cho rằng chuyện này không phải là vấn đề lớn, dù sao đây cũng là khu vực rìa ngoài, nhưng vừa đến giữa sườn núi, hắn đã nghe thấy tiếng động cực lớn vọng lại.

Đây không phải là động tĩnh bình thường, rất nhiều phi cầm trong rừng hoảng sợ, bay vọt vào trời đêm, không ít sơn thú cuống cuồng chạy trốn.

- Mùi máu tươi dẫn cự thú tới ư?

Tần Minh nhíu mày, nhìn mật lâm phía xa.

Tiếng động từ xa nhanh chóng đến gần kèm theo tiếng gầm thét, tuyết đọng trên mặt đất bị cuốn lên, thỉnh thoảng có cả tiếng cành cây gãy.

Chẳng bao lâu, hắn nhìn thấy một con quái vật khổng lồ cao lớn giống như một chiếc thiết giáp xa, vô cùng cường tráng, hung hãn, hất bay mọi chướng ngại vật trên đường đi. Nó bị thương, trên thân dính máu, chắc hẳn bị một con cự thú đánh bại, chạy trốn tới khu vực này chứ không phải nhằm vào Tần Minh.

Hắn hít sâu một hơi, không ngờ là một con dã trư to khiếp người, tối thiểu phải nặng trên một ngàn năm trăm cân.

Phải biết dã trư sáu trăm cân có thể xưng vương trong đàn, con này vượt xa đồng loại, lông cứng như cương châm, răng nanh trắng ởn còn dài hơn cánh tay của người trưởng thành, trông cực kỳ hung hãn.

Tần Minh thầm nghi ngờ, nó to lớn như vậy mà vẫn thua, vậy sinh vật truy sát nó là gì?



Ban đầu, hắn còn tưởng rằng nó sẽ đi ngang qua dưới chân núi nên tránh xa chỗ đó, ai ngờ nó khịt khịt cái mũi, rồi xông về phía vùng đồi thấp. Sau khi bị thương, nó cực kỳ thính, mùi máu tươi đã kích thích nó.

Tần Minh nhận ra phiền phức lớn đã tới, không chỉ vì con cự thú này cực kỳ nguy hiểm, mà còn sinh vật thần bí truy sát nó có thể sẽ đến. Trong lúc mơ hồ, hắn đã nghe thấy động tĩnh truyền ra từ trong mật lâm phía xa.

Tiếng gió yếu dần và chậm rãi biến mất. Con Dã Trư Vương lớn như ngọn núi nhỏ lao đến đầy dũng mãnh, đạp tuyết đọng bay tứ tung, cành cây đầy đường, có vài đoạn thân cây khô bị bẻ gãy.

Tần Minh khẽ biến sắc, leo lên một gốc cây lớn phải mấy người ôm. Hắn nhìn xuống, tính chờ sau khi nó tới gần sẽ lấy cung tiễn bắn vào các chỗ hiểm như tim hay mắt nó.

Con Dã Trư Vương khổng lồ tới gần, lông đen to cứng dựng đứng. Lúc nó ngẩng đầu lên, hắn đã nhìn thấy rõ mặt. Không ngờ trên mặt lại mọc một lớp vảy màu đen lóe lên ánh sáng kim loại, khiến nó càng thêm dữ tợn, hung hăng.

Tần Minh nhíu mày, cảm giác được uy lực mạnh mẽ của con Dã Trư Vương này, hắn đặt thiết tiễn trên dây cung, nhắm thẳng xuống dưới.

Bỗng nhiên, hắn cảm giác không thích hợp, núi rừng lại lập tức yên tĩnh, không hề thấy điểu tước, ác điểu vừa bay lên, những con sơn thú chạy trốn cũng như biến mất, cả khu mật lâm lớn như vậy đột nhiên chẳng có tiếng động nào, rất bất thường.

Đồng thời, hắn nhìn thấy một quầng sáng đang dâng lên từ ngọn núi phía xa, lúc đầu rất dịu nhẹ, nhưng nhanh chóng từ từ sáng lên.

Lúc này, con Dã Trư Vương càng không dám phát ra chút tiếng động nào, im lặng rút đi. Vì sợ đụng gãy cành cây nên nó cẩn thận giống như một con tiểu miêu trốn vào trong khu vực nhiều cây cối tối tăm, cuối cùng nằm im ở vùng đất trũng, rúc vào tuyết đọng chôn mình.

Thời đại Vĩnh Dạ, trong không trung vốn không có gì, quanh năm tối đen. Nhưng giờ đây, quầng sáng kia ngày một sáng lên, giống như một mặt trăng nhô lên cao. Trong lòng Tần Minh rất chấn động, bởi hắn biết đó thật ra là một con trùng.