Cho đến khi ngân quang biến mất, xung quanh hoàn toàn tối sầm lại, nhịp tim của Tần Minh mới dần trở lại bình thường, đồng thời cơ thể cũng cử động được. Hắn lần lượt đưa ba người kia ra khỏi khe nứt. Đợi rất lâu, họ mới tỉnh lại.
Trong lúc đợi, Tần Minh phát hiện có mấy thi thể nằm cách khe nứt không xa, y phục không tầm thường, hẳn chết chưa lâu. Với nguyên tắc không lãng phí, hắn nhanh chóng kiểm tra và nhặt được lọ chứa lam dịch này.
Tần Minh chưa từng nói về chiếc lọ đó với Lục Trạch. Nhìn là biết mấy người chết kia có lai lịch, hắn sợ sẽ xảy ra tai họa. Trong núi có nhiều mãnh thú, chắc chắn chẳng còn lại gì, dấu vết sẽ bị xóa sạch.
Trên đường về thôn, họ dần cảm thấy khó chịu, bước đi lảo đảo, cuối cùng ý thức bắt đầu hỗn loạn. Ba người đi cùng hắn đã chết trong ngày về, toàn thân biến thành màu đen, chỉ có Tần Minh lay lắt một tháng mới hồi phục được.
Sau khi ăn xong, Tần Minh và Lục Trạch còn nói chuyện rất lâu. Văn Duệ rất ngoan, chỉ lặng lẽ ngồi bên lắng nghe. Dần dần bầu không khí cũng thoải mái hơn. Tần Minh nhìn đứa nhỏ với vẻ ngượng ngùng, nói:
- Văn Duệ, chờ thúc khỏi bệnh, thúc sẽ cho con ăn đủ táo với quả phỉ nhé.
- Có thịt không ạ? Rất lâu rồi con chưa được ăn.
Văn Duệ nói nhỏ, không nhịn được nuốt nước bọt, như đang nhớ lại mùi vị lúc trước, gương mặt nhỏ đầy sự chờ mong.
- Sẽ có!
Tần Minh xoa đầu đứa nhỏ với vẻ cưng chiều.
Bóng đêm dần đậm hơn, Lục Trạch đứng dậy, dẫn Văn Duệ quay về. Trong phòng, ánh sáng của Thái Dương Thạch trong chậu đồng đã yếu đi.
Tần Minh nhắm mắt tĩnh tọa, trong đầu thôi diễn ra hình dáng mình đang tập các động tác, rèn luyện ý thức lực, cho đến khi chìm đắm hoàn toàn. Khi mở mắt ra, hắn mơ hồ thấy có ngân quang mỏng manh lóe lên rồi biến mất.
- Ảo giác ư?
Tần Minh sửng sốt.
Mặc dù chỉ thoáng qua, nhưng hắn không nghĩ mình nhìn nhầm. Quả thật có gợn sáng bạc rất nhạt thoát ra từ người hắn, rồi đột ngột biến mất. Hắn đã kiên trì rèn luyện ý thức lực theo cách này nhiều năm, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì, cuối cùng nay đã xuất hiện dị thường!
Tần Minh nhận ra, người mình lấm tấm mồ hôi như vừa vận động mạnh xong, nhưng tinh thần lại rất tốt.
Hắn đi ra sân, ánh mắt sáng ngời, thực hiện những động tác kia một cách thuần thục. Hắn rất tập trung, cơ thể lại bắt đầu nóng lên, nguồn sinh lực tràn trề, như sa mạc hạn lâu ngày gặp mưa.
Rất lâu sau, Tần Minh đổ mồ hôi đầm đìa, đầu bốc khói trắng, cả người cực kỳ thoải mái, chút mệt mỏi còn sót lại cũng được tống ra ngoài theo mồ hôi.
Mãi đến thấy mệt mỏi, dừng luyện tập, hắn đã thực sự nhìn thấy ngân quang cực yếu hiện ra ngoài cơ thể, lại nhanh chóng biến mất.
- Thực sự có khác thường.
Lần này, hắn đã thấy rõ.
Tần Minh có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, thực sự có một hơi ấm đang di chuyển trong cơ thể, từ từ tẩm bổ toàn thân, tinh thần và sức lực của hắn cũng tràn trề hơn.
Tần Minh nghỉ ngơi một lát, định luyện tập tiếp, nhưng bụng réo lên, cơn đói ập đến, mà hắn ăn cơm tối từ lâu.
Tần Minh lập tức dừng lại, không dám tiêu hao thể lực nữa, hắn chẳng còn mặt mũi nào đi tìm Lục Trạch xin thêm thức ăn.
Cả người ướt sũng, y phục đẫm mồ hôi, Tần Minh lập tức đi nấu nước. Nhìn gương mặt thanh tú phản chiếu trên mặt nước, không còn tái nhợt mà đã hơi hồng hào, hắn lẩm bẩm:
- Ta đã khỏe rồi, sáng mai sẽ lên đường.
Hắn không muốn gây thêm phiền phức, trở thành gánh nặng của người khác nữa. Sau khi có thể hoạt động, hắn muốn mau chóng giải quyết vấn đề lương thực, thoát khỏi khốn cảnh trước mắt.
Tần Minh thả Thái Dương Thạch đã tắt vào Hỏa Tuyền. Khi trở về, hắn chỉ lấy một viên nhỏ để soi đường đi.
Ánh lửa trong các nhà yếu dần, khắp thôn chìm trong bóng tối. Đêm đông lạnh giá, bên ngoài cuồng phong gào thét, khắp nơi trắng xóa, rất nhiều tuyết rơi vào trong thôn, nhấn chìm không ít căn nhà.
- Đói quá!
Chưa đến giờ đi ngủ, nhưng Tần Minh đã đói không chịu nổi. Bụng hắn nóng như lửa, đừng nói là món ngon, dù chuột chạy trước mặt, hắn cũng muốn ăn. Đáng tiếc, với tình hình mùa màng thế này, chuột cũng chẳng có.
Tần Minh cố gắng nhắm mắt, nhưng hắn đói đến cồn cào, không ngủ nổi. Hắn ép bản thân không nghĩ về đồ ăn nữa, chuyển sang những điều tốt đẹp, ví dụ như mấy gương mặt mơ hồ.
Sau đó, hắn lại nghĩ đến cách thức rèn luyện đặc biệt của mình, thật sự khác thường, nhưng đã bắt đầu xuất hiện động tĩnh, gợn sóng bạc rất mờ đã xuất hiện ngoài cơ thể hắn. Điều này khiến hắn khá chờ mong, liệu có điều gì thay đổi nữa không?
Hắn nghĩ miên man đến những trái thơm quả mọng bị phủ dưới băng tuyết trong mật lâm, chân dê nướng vàng trên đống lửa.
- Không được rồi, sao ta nghĩ tới mấy thứ này chứ?
Hắn vội vàng nhéo mình một cái, quyết định sẽ xuất phát ngay khi Thiển Dạ tới. Tất cả là để sớm thỏa mãn tâm nguyện của Tiểu Văn Duệ, rồi hắn lại không nhịn được nuốt nước bọt.
Cuối cùng Tần Minh cũng dần chìm vào giấc ngủ trong nỗi thèm muốn và khao khát thức ăn.
Trong lúc đợi, Tần Minh phát hiện có mấy thi thể nằm cách khe nứt không xa, y phục không tầm thường, hẳn chết chưa lâu. Với nguyên tắc không lãng phí, hắn nhanh chóng kiểm tra và nhặt được lọ chứa lam dịch này.
Tần Minh chưa từng nói về chiếc lọ đó với Lục Trạch. Nhìn là biết mấy người chết kia có lai lịch, hắn sợ sẽ xảy ra tai họa. Trong núi có nhiều mãnh thú, chắc chắn chẳng còn lại gì, dấu vết sẽ bị xóa sạch.
Trên đường về thôn, họ dần cảm thấy khó chịu, bước đi lảo đảo, cuối cùng ý thức bắt đầu hỗn loạn. Ba người đi cùng hắn đã chết trong ngày về, toàn thân biến thành màu đen, chỉ có Tần Minh lay lắt một tháng mới hồi phục được.
Sau khi ăn xong, Tần Minh và Lục Trạch còn nói chuyện rất lâu. Văn Duệ rất ngoan, chỉ lặng lẽ ngồi bên lắng nghe. Dần dần bầu không khí cũng thoải mái hơn. Tần Minh nhìn đứa nhỏ với vẻ ngượng ngùng, nói:
- Văn Duệ, chờ thúc khỏi bệnh, thúc sẽ cho con ăn đủ táo với quả phỉ nhé.
- Có thịt không ạ? Rất lâu rồi con chưa được ăn.
Văn Duệ nói nhỏ, không nhịn được nuốt nước bọt, như đang nhớ lại mùi vị lúc trước, gương mặt nhỏ đầy sự chờ mong.
- Sẽ có!
Tần Minh xoa đầu đứa nhỏ với vẻ cưng chiều.
Bóng đêm dần đậm hơn, Lục Trạch đứng dậy, dẫn Văn Duệ quay về. Trong phòng, ánh sáng của Thái Dương Thạch trong chậu đồng đã yếu đi.
Tần Minh nhắm mắt tĩnh tọa, trong đầu thôi diễn ra hình dáng mình đang tập các động tác, rèn luyện ý thức lực, cho đến khi chìm đắm hoàn toàn. Khi mở mắt ra, hắn mơ hồ thấy có ngân quang mỏng manh lóe lên rồi biến mất.
- Ảo giác ư?
Tần Minh sửng sốt.
Mặc dù chỉ thoáng qua, nhưng hắn không nghĩ mình nhìn nhầm. Quả thật có gợn sáng bạc rất nhạt thoát ra từ người hắn, rồi đột ngột biến mất. Hắn đã kiên trì rèn luyện ý thức lực theo cách này nhiều năm, nhưng chẳng thấy động tĩnh gì, cuối cùng nay đã xuất hiện dị thường!
Tần Minh nhận ra, người mình lấm tấm mồ hôi như vừa vận động mạnh xong, nhưng tinh thần lại rất tốt.
Hắn đi ra sân, ánh mắt sáng ngời, thực hiện những động tác kia một cách thuần thục. Hắn rất tập trung, cơ thể lại bắt đầu nóng lên, nguồn sinh lực tràn trề, như sa mạc hạn lâu ngày gặp mưa.
Rất lâu sau, Tần Minh đổ mồ hôi đầm đìa, đầu bốc khói trắng, cả người cực kỳ thoải mái, chút mệt mỏi còn sót lại cũng được tống ra ngoài theo mồ hôi.
Mãi đến thấy mệt mỏi, dừng luyện tập, hắn đã thực sự nhìn thấy ngân quang cực yếu hiện ra ngoài cơ thể, lại nhanh chóng biến mất.
- Thực sự có khác thường.
Lần này, hắn đã thấy rõ.
Tần Minh có cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, thực sự có một hơi ấm đang di chuyển trong cơ thể, từ từ tẩm bổ toàn thân, tinh thần và sức lực của hắn cũng tràn trề hơn.
Tần Minh nghỉ ngơi một lát, định luyện tập tiếp, nhưng bụng réo lên, cơn đói ập đến, mà hắn ăn cơm tối từ lâu.
Tần Minh lập tức dừng lại, không dám tiêu hao thể lực nữa, hắn chẳng còn mặt mũi nào đi tìm Lục Trạch xin thêm thức ăn.
Cả người ướt sũng, y phục đẫm mồ hôi, Tần Minh lập tức đi nấu nước. Nhìn gương mặt thanh tú phản chiếu trên mặt nước, không còn tái nhợt mà đã hơi hồng hào, hắn lẩm bẩm:
- Ta đã khỏe rồi, sáng mai sẽ lên đường.
Hắn không muốn gây thêm phiền phức, trở thành gánh nặng của người khác nữa. Sau khi có thể hoạt động, hắn muốn mau chóng giải quyết vấn đề lương thực, thoát khỏi khốn cảnh trước mắt.
Tần Minh thả Thái Dương Thạch đã tắt vào Hỏa Tuyền. Khi trở về, hắn chỉ lấy một viên nhỏ để soi đường đi.
Ánh lửa trong các nhà yếu dần, khắp thôn chìm trong bóng tối. Đêm đông lạnh giá, bên ngoài cuồng phong gào thét, khắp nơi trắng xóa, rất nhiều tuyết rơi vào trong thôn, nhấn chìm không ít căn nhà.
- Đói quá!
Chưa đến giờ đi ngủ, nhưng Tần Minh đã đói không chịu nổi. Bụng hắn nóng như lửa, đừng nói là món ngon, dù chuột chạy trước mặt, hắn cũng muốn ăn. Đáng tiếc, với tình hình mùa màng thế này, chuột cũng chẳng có.
Tần Minh cố gắng nhắm mắt, nhưng hắn đói đến cồn cào, không ngủ nổi. Hắn ép bản thân không nghĩ về đồ ăn nữa, chuyển sang những điều tốt đẹp, ví dụ như mấy gương mặt mơ hồ.
Sau đó, hắn lại nghĩ đến cách thức rèn luyện đặc biệt của mình, thật sự khác thường, nhưng đã bắt đầu xuất hiện động tĩnh, gợn sóng bạc rất mờ đã xuất hiện ngoài cơ thể hắn. Điều này khiến hắn khá chờ mong, liệu có điều gì thay đổi nữa không?
Hắn nghĩ miên man đến những trái thơm quả mọng bị phủ dưới băng tuyết trong mật lâm, chân dê nướng vàng trên đống lửa.
- Không được rồi, sao ta nghĩ tới mấy thứ này chứ?
Hắn vội vàng nhéo mình một cái, quyết định sẽ xuất phát ngay khi Thiển Dạ tới. Tất cả là để sớm thỏa mãn tâm nguyện của Tiểu Văn Duệ, rồi hắn lại không nhịn được nuốt nước bọt.
Cuối cùng Tần Minh cũng dần chìm vào giấc ngủ trong nỗi thèm muốn và khao khát thức ăn.
