Ở đầu thôn, Hỏa Tuyền soi rọi một khoảng đất.
Gió lạnh thổi qua, ánh sáng trong Hỏa Trì bập bùng. Hai cây đen trắng đung đưa, tuyết đọng trên đó rơi xuống, lung linh trong ráng lửa. Lá hai cây như ngọc, chẳng ngại giá rét, nhưng không có tác dụng lớn gì ngoài đuổi muỗi vào mùa hè.
Tần Minh cảm nhận được hoa tuyết lạnh lẽo trên cây rơi xuống cổ, tỉnh táo lại, dù thế nào cũng phải dưỡng sức trước, bên ngoài quá nguy hiểm.
Hắn trở về theo con đường cũ, các nhà đều sáng đèn, nơi hoang dã phía sau vô cùng tối tăm, vạn vật điêu tàn, như một con quái thú khổng lồ muốn nuốt trọn tất cả.
Tần Minh đứng trong sân, thành thạo làm các loại động tác rèn luyện đặc biệt, quanh năm như vậy, đã sắp thành bản năng. Một lúc lâu sau, trán hắn đẫm mồ hôi, cảm người ấm lên, lúc này mới dừng lại.
Hắn đi vào phòng, lấy một cái lọ nhỏ nhẵn mịn, trong suốt, tinh xảo, chỉ dài bằng ngón cái, bên trong là lam dịch với băng tinh.
Hắn cẩn thận đưa Thái Dương Thạch tới gần và quan sát. Trên lọ khắc hai chữ: Khoáng Tố, lam dịch bên trong lóng lánh, lúc lắc nhẹ, có lam vụ chuyển động, trông rất huyền ảo.
Tần Minh cố kiềm chế không mở lọ ra. Hắn mới khỏi bệnh, dùng nó chỉ có hại chứ không có lợi.
Đây là thứ hắn tình cờ nhặt được trong núi kia.
Trước đó, hắn đã từng nghe tới Khoáng Tố, nhưng chưa từng được tiếp xúc với thứ quý giá này. Khi cơ thể con người ở trạng thái tốt nhất, dùng nó có thể cải thiện thể chất, sung mãn tinh thần.
Từ khi ra khỏi núi, hắn ốm nặng, chưa có cơ hội thử.
- Có lẽ mấy ngày nữa sẽ dùng tới.
Tần Minh cẩn thận cất cái lọ thủy tinh đi.
Gió lạnh thổi qua, hoa tuyết nhỏ rơi xuống. Ở nhà một mình, nhà cửa lạnh lẽo buồn tẻ, thậm chí có phần hoang vắng, hắn quen rồi.
Theo thời gian, bóng đêm ngày một đậm, Thiển Dạ sắp kết thúc. Lục Trạch tới, dắt theo một đứa nhỏ khoảng năm tuổi, tuy được quấn kín nhưng nó vẫn lạnh tới mức mặt đỏ bừng.
- Văn Duệ lại cao hơn rồi.
Tần Minh đo chiều cao của cậu bé.
- Tiểu thúc, người khỏe hơn chưa?
Lục Văn Duệ ngửa cổ hỏi với vẻ quan tâm, đôi mắt trong veo, đây chính là tuổi ngây thơ đáng yêu nhất.
Tần Minh cười đáp lại:
- Thúc khoẻ hơn rồi, mấy ngày nữa, tiểu thúc sẽ bắt Ngữ Tước mà con thích về cho con.
- Ngữ Tước có thể nói chuyện với người ấy ạ? Thật sao? Tuyệt quá!
Văn Duệ nghe vậy thì rất phấn khích, đôi mắt cũng sáng lên.
- Dạo này bên ngoài không ổn lắm.
Lục Trạch vừa nói vừa đưa hộp đựng thức ăn cho Tần Minh, bảo hắn đừng vội ra ngoài.
Tuy ngũ cốc khá thô cứng, nhưng Tần Minh vẫn ăn ngon lành, ngày chỉ có hai bữa, hắn thật sự rất đói. Trong đó còn có mấy quả táo đỏ mềm, mịn, ăn ngọt miệng.
Tần Minh phát hiện, Văn Duệ đang nhìn hắn chằm chằm, nuốt nước bọt. Hắn áy náy, ngồi xổm xuống, nói:
- Văn Duệ, nói cho tiểu thúc, có phải con vẫn chưa ăn no?
Lục Trạch lắc đầu nói:
- Không phải đâu, là do nó thấy táo đỏ thôi.
Tần Minh lập tức chọn ra mấy quả táo đỏ đưa cho Văn Duệ ăn.
Lục Trạch cản lại:
- Tẩu ngươi cố ý bỏ vào để ngươi bổ khí huyết, đừng lấy ra cho nó nữa.
Lúc này Lương Uyển Thanh cũng tới, nhìn Văn Duệ nói:
- Tần thúc đang yếu, bây giờ không có thịt và thuốc bổ, con đừng tham ăn nữa.
Nàng không phải người xấu. Trước kia, nàng cho rằng Tần Minh không qua khỏi như ba người khác trong thôn, tiếp tế cho hắn cũng vô dụng, nên mới cãi nhau với chồng. Bây giờ thấy hắn khỏe lên, tinh thần tỉnh táo, dù biết nhà mình không còn nhiều lương thực, nhưng Lương Uyển Thanh vẫn giúp hắn.
Văn Duệ ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt to chớp chớp nói:
- Tiểu thúc, người ăn cho khỏe. Con không đói đâu.
Sao Tần Minh có thể nuốt trôi được, vẫn đút táo cho Văn Duệ, đồng thời trong lòng rất khó chịu. Sắp tới, hắn nhất định phải vào rừng một chuyến.
Hắn rất cảm kích hai vợ chồng, nhưng không nói thêm mấy lời khách sáo nữa, chỉ hỏi bọn họ về tình hình bên ngoài bây giờ.
Lương Uyển Thanh ngồi xuống nói chuyện một lát thì về, trong nhà còn một đứa nhỏ hơn hai tuổi cần trông nom.
- Dạo này trong rừng xuất hiện quái vật khổng lồ, đã có vài người chết.
Lục Trạch nói cho hắn biết, bên ngoài vô cùng nguy hiểm, không nên hành động một mình. Tần Minh gật đầu, nghiêm túc lắng nghe.
Khi nghe đến đó, Tần Minh không khỏi nhớ tới nguy hiểm mình đã trải qua vào một tháng trước.
Hôm ấy, trong núi rừng tối đen, hắn và ba người đi cùng chợt hụt chân, rơi xuống một khe nứt.
Dưới đó vô cùng khác thường, sau cực tối chính là ánh sáng chói mắt khiến mắt người đau đớn, chảy nước. Điều làm hắn thấy bất an nhất là tim bắt đầu đập nhanh, như tiếng trống dồn dập, truyền ra ngoài lồng ngực.
Nhớ tới đây, đến giờ hắn vẫn còn sợ hãi. Khi ấy, không thể động đậy, máu trên người chảy nhanh hơn, trong lúc hốt hoảng, hắn nghe thấy tiếng thác nước. Tần Minh tưởng mình sẽ chết, cảm giác trái tim sắp nổ tung.
Chẳng mấy chốc, ánh sáng sâu trong khe nứt bớt chói, hắn nhìn thấy ngân quang giống như tàm ti, đan vào nhau như mạng nhện, khiến ý thức con người hỗn loạn, mất cảm giác về không gian. Lúc đó, đầu óc Tần Minh quay cuồng, những người khác đã ngất đi.
Cho đến khi ngân quang biến mất, xung quanh hoàn toàn tối tăm, nhịp tim của Tần Minh mới dần trở lại bình thường, đồng thời cơ thể cũng cử động được, hắn lần lượt đưa ba người kia ra khỏi khe nứt, đợi rất lâu, họ mới tỉnh lại.
Gió lạnh thổi qua, ánh sáng trong Hỏa Trì bập bùng. Hai cây đen trắng đung đưa, tuyết đọng trên đó rơi xuống, lung linh trong ráng lửa. Lá hai cây như ngọc, chẳng ngại giá rét, nhưng không có tác dụng lớn gì ngoài đuổi muỗi vào mùa hè.
Tần Minh cảm nhận được hoa tuyết lạnh lẽo trên cây rơi xuống cổ, tỉnh táo lại, dù thế nào cũng phải dưỡng sức trước, bên ngoài quá nguy hiểm.
Hắn trở về theo con đường cũ, các nhà đều sáng đèn, nơi hoang dã phía sau vô cùng tối tăm, vạn vật điêu tàn, như một con quái thú khổng lồ muốn nuốt trọn tất cả.
Tần Minh đứng trong sân, thành thạo làm các loại động tác rèn luyện đặc biệt, quanh năm như vậy, đã sắp thành bản năng. Một lúc lâu sau, trán hắn đẫm mồ hôi, cảm người ấm lên, lúc này mới dừng lại.
Hắn đi vào phòng, lấy một cái lọ nhỏ nhẵn mịn, trong suốt, tinh xảo, chỉ dài bằng ngón cái, bên trong là lam dịch với băng tinh.
Hắn cẩn thận đưa Thái Dương Thạch tới gần và quan sát. Trên lọ khắc hai chữ: Khoáng Tố, lam dịch bên trong lóng lánh, lúc lắc nhẹ, có lam vụ chuyển động, trông rất huyền ảo.
Tần Minh cố kiềm chế không mở lọ ra. Hắn mới khỏi bệnh, dùng nó chỉ có hại chứ không có lợi.
Đây là thứ hắn tình cờ nhặt được trong núi kia.
Trước đó, hắn đã từng nghe tới Khoáng Tố, nhưng chưa từng được tiếp xúc với thứ quý giá này. Khi cơ thể con người ở trạng thái tốt nhất, dùng nó có thể cải thiện thể chất, sung mãn tinh thần.
Từ khi ra khỏi núi, hắn ốm nặng, chưa có cơ hội thử.
- Có lẽ mấy ngày nữa sẽ dùng tới.
Tần Minh cẩn thận cất cái lọ thủy tinh đi.
Gió lạnh thổi qua, hoa tuyết nhỏ rơi xuống. Ở nhà một mình, nhà cửa lạnh lẽo buồn tẻ, thậm chí có phần hoang vắng, hắn quen rồi.
Theo thời gian, bóng đêm ngày một đậm, Thiển Dạ sắp kết thúc. Lục Trạch tới, dắt theo một đứa nhỏ khoảng năm tuổi, tuy được quấn kín nhưng nó vẫn lạnh tới mức mặt đỏ bừng.
- Văn Duệ lại cao hơn rồi.
Tần Minh đo chiều cao của cậu bé.
- Tiểu thúc, người khỏe hơn chưa?
Lục Văn Duệ ngửa cổ hỏi với vẻ quan tâm, đôi mắt trong veo, đây chính là tuổi ngây thơ đáng yêu nhất.
Tần Minh cười đáp lại:
- Thúc khoẻ hơn rồi, mấy ngày nữa, tiểu thúc sẽ bắt Ngữ Tước mà con thích về cho con.
- Ngữ Tước có thể nói chuyện với người ấy ạ? Thật sao? Tuyệt quá!
Văn Duệ nghe vậy thì rất phấn khích, đôi mắt cũng sáng lên.
- Dạo này bên ngoài không ổn lắm.
Lục Trạch vừa nói vừa đưa hộp đựng thức ăn cho Tần Minh, bảo hắn đừng vội ra ngoài.
Tuy ngũ cốc khá thô cứng, nhưng Tần Minh vẫn ăn ngon lành, ngày chỉ có hai bữa, hắn thật sự rất đói. Trong đó còn có mấy quả táo đỏ mềm, mịn, ăn ngọt miệng.
Tần Minh phát hiện, Văn Duệ đang nhìn hắn chằm chằm, nuốt nước bọt. Hắn áy náy, ngồi xổm xuống, nói:
- Văn Duệ, nói cho tiểu thúc, có phải con vẫn chưa ăn no?
Lục Trạch lắc đầu nói:
- Không phải đâu, là do nó thấy táo đỏ thôi.
Tần Minh lập tức chọn ra mấy quả táo đỏ đưa cho Văn Duệ ăn.
Lục Trạch cản lại:
- Tẩu ngươi cố ý bỏ vào để ngươi bổ khí huyết, đừng lấy ra cho nó nữa.
Lúc này Lương Uyển Thanh cũng tới, nhìn Văn Duệ nói:
- Tần thúc đang yếu, bây giờ không có thịt và thuốc bổ, con đừng tham ăn nữa.
Nàng không phải người xấu. Trước kia, nàng cho rằng Tần Minh không qua khỏi như ba người khác trong thôn, tiếp tế cho hắn cũng vô dụng, nên mới cãi nhau với chồng. Bây giờ thấy hắn khỏe lên, tinh thần tỉnh táo, dù biết nhà mình không còn nhiều lương thực, nhưng Lương Uyển Thanh vẫn giúp hắn.
Văn Duệ ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt to chớp chớp nói:
- Tiểu thúc, người ăn cho khỏe. Con không đói đâu.
Sao Tần Minh có thể nuốt trôi được, vẫn đút táo cho Văn Duệ, đồng thời trong lòng rất khó chịu. Sắp tới, hắn nhất định phải vào rừng một chuyến.
Hắn rất cảm kích hai vợ chồng, nhưng không nói thêm mấy lời khách sáo nữa, chỉ hỏi bọn họ về tình hình bên ngoài bây giờ.
Lương Uyển Thanh ngồi xuống nói chuyện một lát thì về, trong nhà còn một đứa nhỏ hơn hai tuổi cần trông nom.
- Dạo này trong rừng xuất hiện quái vật khổng lồ, đã có vài người chết.
Lục Trạch nói cho hắn biết, bên ngoài vô cùng nguy hiểm, không nên hành động một mình. Tần Minh gật đầu, nghiêm túc lắng nghe.
Khi nghe đến đó, Tần Minh không khỏi nhớ tới nguy hiểm mình đã trải qua vào một tháng trước.
Hôm ấy, trong núi rừng tối đen, hắn và ba người đi cùng chợt hụt chân, rơi xuống một khe nứt.
Dưới đó vô cùng khác thường, sau cực tối chính là ánh sáng chói mắt khiến mắt người đau đớn, chảy nước. Điều làm hắn thấy bất an nhất là tim bắt đầu đập nhanh, như tiếng trống dồn dập, truyền ra ngoài lồng ngực.
Nhớ tới đây, đến giờ hắn vẫn còn sợ hãi. Khi ấy, không thể động đậy, máu trên người chảy nhanh hơn, trong lúc hốt hoảng, hắn nghe thấy tiếng thác nước. Tần Minh tưởng mình sẽ chết, cảm giác trái tim sắp nổ tung.
Chẳng mấy chốc, ánh sáng sâu trong khe nứt bớt chói, hắn nhìn thấy ngân quang giống như tàm ti, đan vào nhau như mạng nhện, khiến ý thức con người hỗn loạn, mất cảm giác về không gian. Lúc đó, đầu óc Tần Minh quay cuồng, những người khác đã ngất đi.
Cho đến khi ngân quang biến mất, xung quanh hoàn toàn tối tăm, nhịp tim của Tần Minh mới dần trở lại bình thường, đồng thời cơ thể cũng cử động được, hắn lần lượt đưa ba người kia ra khỏi khe nứt, đợi rất lâu, họ mới tỉnh lại.
