Dạ Vô Cương
Cuối cùng, Tần Minh không nói nhiều nữa, xé một miếng. Dù miếng ăn thô ráp, hắn vẫn ăn như hổ đói, cảm giác ngọt ngào tràn đầy miệng.

- Có việc gì thì gọi ta.

Lục Trạch xoay người rời đi.

Cơn đói qua đi, Tần Minh càng tỉnh táo hơn, cảm giác khó chịu trên người cũng biến mất. Hắn chắc chắn mình sắp khỏi bệnh. Hắn muốn ra ngoài đi dạo, hít thở không khí một lát. Tần Minh đẩy cổng và đi ra đường, trời lạnh giá, hơi thở phả ra thành sương trắng.

Thiển Dạ, tức là ban ngày ở thời đại này, nhà nào cũng có Thái Dương Thạch, dọc đường cũng lờ mờ sáng.

- Tần Minh, ngươi ổn rồi à?

Có người nhìn thấy hắn.

- Tiểu Tần, để ta xem nào.

Chu bà ở mạn bắc kéo hắn lại, nhìn trái nhìn phải, thấy sắc mặt hắn tốt hơn trước rất nhiều.

Tần Minh cười và chào hỏi, nói cho họ biết quả thật mình đã sắp khỏe lại. Người trên đường không nhiều, tất cả đều lộ vẻ không thể tin nổi, mắc phải một căn bệnh kỳ quái như thế mà vẫn khỏi hẳn sao?

- Tiểu Tần, dù đã tốt hơn nhưng cũng không nên ra ngoài ngay. Bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm.

Chu bà nhắc nhở, nhìn trời đất tối đen như vẩy mực bên ngoài thôn.

Những người khác cũng lộ vẻ u sầu, mất mùa, vấn đề lớn bây giờ là thiếu lương thực, cứ thế này sẽ có người chết đói.



Tần Minh để ý, khuôn mặt của Chu bà hơi nhợt nhạt, cơ thể gầy gò, tựa như gió thổi qua sẽ bay mất.

Sau khi những người khác rời đi, Chu bà cẩn thận móc vài miếng khoai khô nhét trong túi vải ra, nhét vào tay Tần Minh. Hắn vội đẩy lại, lão thái thái đã lớn tuổi như vậy, sắc mặt cũng rất kém, sao hắn có thể mặt dày nhận được?

Các hộ đều dọn tuyết đọng trên đoạn đường gần nhà nhưng vẫn chưa sạch, khi giẫm lên phát ra tiếng loạt xoạt. Tần Minh vừa thở hơi trắng vừa đi về phía trước. Tới gần đầu thôn, hắn dừng lại.

Giữa sân thóc nhỏ của một nhà, con Hắc Sơn Dương cao tới vai người trưởng thành đang kéo cối xay đá, nghiền nát những hạt ngân mạch biến dị.

Không phải nhà nào cũng thiếu lương thực, ví dụ như nhà ở đầu thôn này.

Tần Minh nhìn chằm chằm con Hắc Sơn Dương, mắt sáng rực. Bây giờ ấm no đang là vấn đề, đã lâu chưa được ăn thịt, hắn rất thèm.

Con Hắc Sơn Dương khá lớn, hai sừng to khỏe, thoạt nhìn có phần hung hãn. Cảm nhận được ánh mắt của Tần Minh, dường như nó sợ hãi, lập tức cụp đuôi.

- Tiểu Tần, khỏe rồi hả? Đại nạn không chết, ắt có hậu phúc.

Một nam tử trung niên có thân người rắn rỏi, để râu quai nón, đứng ở cổng. Hắn nghĩ Tần Minh đang nhìn ngân mạch ở chỗ cối xay, nói:

- Nhà ta đông người, lương thực hết nhanh, đây là số ngân mạch cuối cùng rồi.

- Dương thúc giỏi thật, trong tình cảnh này vẫn có thể chăm lo tốt cho cả nhà.

Tần Minh cười nói, đương nhiên hắn không tin lời đối phương. Sau khi chào hỏi Dương Vĩnh Thanh xong, hắn đi thẳng tới đầu thôn.

Hỏa Tuyền ở phía trước, chiếu sáng vùng đất xung quanh. Bên ngoài được các tảng đá lớn, cao không quá đầu gối bao lại, tạo thành một cái ao rộng chừng trượng sáu, bên trong đầy ánh sáng đỏ rực.

Vào mùa bão tuyết, tuy Hỏa Tuyền đã sắp cạn, không còn phun trào cuồn cuộn, nhưng vẫn có quang diễm bập bùng.



Trong ao có hai cái cây, đây là nguồn gốc của cái tên Song Thụ Thôn. Một cây lá màu đen, cây còn lại màu trắng, không rụng giữa trời đông giá rét.

Hỏa Tuyền được các tảng đá bao quanh, bốc khói. Trong đêm đen, nó càng trở nên rực rỡ hơn.

Tần Minh ngồi xổm xuống, vớt một viên đá lên. Nó trong suốt và trơn nhẵn hơn san hô đỏ, chiếu rọi bốn hướng.

Thái Dương Thạch mà các nhà dùng đều đến từ Hỏa Tuyền, khi hết sáng, thả xuống đây, sau một khoảng thời gian nó lại sáng như lúc đầu.

Ao rực lửa, dù nhìn như dung nham nóng chảy nhưng nhiệt độ còn thấp hơn con người. Ánh sáng dập dờn, ánh lửa bập bùng, nó không phải lửa hay nước thực sự, mà là một loại vật chất vô cùng đặc biệt.

Bây giờ không có ban ngày, đêm tối vô tận, chỉ chia thành Thiển Dạ và Thâm Dạ, vì thế Hỏa Tuyền cực kỳ quan trọng.

Ngân mạch biến dị hay các loại thông thường đều cần Hỏa Tuyền nuôi dưỡng mới sinh trưởng được. Hơn nữa, nếu quanh năm không thấy Hỏa Tuyền, con người cũng sẽ ốm yếu. Có thể nói, nó là nguồn sống để mọi người sinh tồn.

Ở thế giới này vẫn có thể chia thành bốn mùa.

Xuân hạ đến, Hỏa Tuyền hoạt động, phun trào liên tục, đáp ứng đủ nhu cầu trồng trọt. Mùa đông là thời kỳ nó cạn kiệt, ví dụ như ở Song Thụ Thôn, tuy trong ao còn ánh sáng, nhưng chỉ dùng để dưỡng Thái Dương Thạch cho việc chiếu sáng.

Nói chung, niên đại Vĩnh Dạ, mọi người sinh ra để theo đuổi ngọn lửa.

Trong đêm tối, Hỏa Tuyền rực rỡ như vậy, đương nhiên sẽ bị các loại sinh vật trong bóng tối dòm ngó. May là chúng đều có lãnh địa riêng, phần lớn thời gian vẫn duy trì được sự cân bằng.

Song Thụ Thôn thiếu lương thực, chủ yếu là bị quái điểu tấn công vào mùa thu hoạch. Khi mỏ chúng chạm vào, giống như lưỡi liềm cắt qua, một đớp trụi cả đám. Ngoài ra còn nhiều yếu tố khác nữa, dẫn đến sắp có người chết đói vào mùa đông.

Bây giờ là Thiển Dạ, trời bớt tối tăm, phía xa chợt có địa quang, khiến người ta có thể thấy thấp thoáng hình dáng của rừng rậm. Thâm Dạ đến thì không nhìn được gì, vạn vật tĩnh lặng, đêm đen đến rợn người.

Tần Minh đang nghĩ khi nào có thể ra ngoài, giải quyết tình trạng thiếu lương thực nghiêm trọng. Hắn nhìn về nơi hoang vu phía xa, không rõ cảnh vật. Lớp tuyết đọng đã cao hơn ngực, hoàn cảnh sinh tồn tương đối khắc nghiệt.