Dạ Vô Cương
Khi Thiển Dạ đến, sự yên tĩnh biến mất, các nhà đều vội đến Hỏa Tuyền để lấy Thái Dương Thạch.

Tần Minh đã sẵn sàng xuất phát, mang theo liệp xoa, đoản đao, cung tiễn, võ trang đầy đủ.

Hắn đã ăn hết bánh Lục Trạch đưa, nhưng không nói cho đối phương biết chuyện mình ra ngoài, sợ bị can ngăn.

Tần Minh cũng không muốn mạo hiểm, chỉ định tới khu vực nào đó tương đối an toàn để thử thời vận.

Hắn suy nghĩ rất lâu, nhớ ra từng thấy một bóng dáng trong núi rừng vào mùa thu, theo tập tính của sinh vật này, hẳn là sống gần đó.

- Hy vọng nó còn ở đó, có thể cho ta niềm vui bất ngờ.

Bên ngoài dần yên tĩnh, chẳng còn ai đi lấy Thái Dương Thạch nữa.

Tần Minh khởi hành.

Trên đường, gặp hai người trong thôn, hắn cười và chào hỏi, rồi nhanh chóng đi mất, trước khi đối phương kịp phản ứng. Hắn đi ngang qua chỗ Hỏa Tuyền, tiến vào vùng đất tối tăm.

Bên ngoài vô cùng khắc nghiệt, Tần Minh đi qua lớp tuyết đọng cao tới ngực người. Trời rất lạnh, khí trắng hắn thở ra bay lên, kết thành băng trên lông mày.

Dù là Thiển Dạ, đất trời vẫn khá tối tăm, không nhìn được cảnh vật phía xa.

Tần Minh cầm liệp xoa, nhọc nhằn bước, chuyến đi chẳng dễ dàng. Cuối cùng, hắn cũng đi được khoảng bốn dặm, sắp đến mục tiêu.



Phía trước đen kịt, đó là rừng cây rậm rạp, tuy còn cách một đoạn dài, nhưng hắn đã có thể nhìn được đường nét của chúng. Mục tiêu của Tần Minh là khu vực bìa rừng, sẽ không đi vào quá sâu.

Hắn giẫm từng bước tiến vào mật lâm, phần lớn cây cối đều trụi lủi, tuyết phủ đầy nhành khô.

Tần Minh dừng lại, cẩn thận nhớ lại quỹ đạo hoạt động của sinh vật mình từng thấy lúc trước. Hắn nhớ ở khu vực này có hốc cây, chắc hẳn là một trong những hang của nó.

- Nó lớn hơn những con cùng loại, khả năng cao là biến dị, nếu tìm được hang chính, ta sẽ có thu hoạch lớn.

Tần Minh chỉ thoáng dừng lại, rồi đi tiếp về phía trước. Trong rừng tối đen như mực, thi thoảng chợt có tiếng quái điểu vang lên, khiến mảnh đất không người này cực kỳ u ám.

Tần Minh bỗng cứng người lại, hắn ngửi thấy mùi hôi thối thoang thoảng, rất bất thường. Hai tay hắn cầm liệp xoa, quét mắt nhìn quanh, sẵn sàng đón địch.

Trong giây lát, hắn đâm liệp xoa sắc bén trong tay về phía đỉnh đầu! Tần Minh nghe được tiếng gió khác thường, xác định nơi toả ra mùi ấy, cùng lúc đó, ngẩng đầu nhìn xem là cái gì.

Một bóng đen treo ngược ở cành cây cao hơn mười thước, mang khuôn mặt của một lão nhân trắng bệch, lao thẳng xuống đầu Tần Minh.

Ở trong mật lâm âm u tĩnh lặng này, đột nhiên xuất hiện cảnh tượng như vậy, thực sự khiến người ta thấy hãi hùng. Thật may Tần Minh phản ứng nhanh nhạy, sớm phát hiện khác thường, liệp xoa trong tay nhanh chóng chặn sinh vật giữa không trung.

Một tiếng kêu chói tai vang vọng, khiến người ta run sợ, sinh vật kia không tiếp tục lao xuống, mà lượn sang một bên khi còn cách mấy thước nữa. Gió lạnh nổi lên, nó vỗ mạnh đôi cánh to khỏe, lao vào trời đêm qua các khoảng trống trong rừng, bay quanh vài vòng rồi biến mất.

Tuy nhìn không quá rõ, nhưng Tần Minh vẫn biết là gì.

Nhân Diện Thứu là một loài ác điểu ăn xác thối, thân xám đen, ngoài cái mỏ thì cả gương mặt chẳng khác nào mặt của một lão nhân trắng bệch, nhăn nheo, thể trọng thường dưới bốn mươi cân. Bình thường, nó sẽ không chủ động công kích người trưởng thành còn sống, chỉ ăn xác chết. Do đang thiếu con mồi, nên nó mới khác thường vậy ư?



Tần Minh cẩn thận đề phòng, đợi rất lâu nhưng không thấy nó quay lại. Đích đến không xa, hắn không thể bỏ cuộc vào lúc này, nên nghỉ ngơi dưỡng sức một lát, rồi đi tiếp.

- Chắc hẳn là ở đây.

Khu vực này chủ yếu là Chương Tử Tùng, Khoát Diệp Thụ, Bạch Hoa. Tần Minh chắc chắn mình đã đến đúng chỗ, bởi hắn phát hiện hốc cây từng gặp trước đó.

Tuy trong rừng khá tối, nhưng chỉ cách xa mấy mét, hắn vẫn có thể thấy rõ cạnh hốc cây rất sạch sẽ, đây không phải là dấu hiệu tốt. Nếu sinh vật kia ngủ đông ở trong hốc cây, trong thời tiết giá lạnh, chắc chắn hơi nước thở ra sẽ hình thành sương giá ở cửa.

Tần Minh thất vọng, khẽ nhíu mày, chẳng lẽ nó không hề sống ở khu vực này?

Hắn hít sâu một hơi, chuẩn bị cẩn thận tìm kiếm xung quanh. Tay phải hắn nắm chắc liệp xoa đi săn, tay trái cầm đoản đao, luôn giữ trạng thái phòng ngự, dù sao chẳng ai đoán được nguy hiểm sẽ tới vào lúc nào.

Tần Minh chậm rãi thăm dò, tìm kiếm, nhưng không có động tĩnh gì. Nửa khắc sau, hắn thấy có dấu vết của động vật nào đó trên tuyết, nhất thời cảm thấy có cách!

Đột nhiên có dải ánh sáng vọt lên từ vùng núi phía trước, lập tức soi sáng cả mật lâm.

Tần Minh cả kinh, rồi cảnh giác cao độ, cẩn thận quan sát khắp nơi, xem có mãnh thú lớn nào ẩn nấp không. Đồng thời, hắn nhanh chóng quét mắt xem có hốc cây nào khả nghi không.

Chẳng bao lâu, ánh sáng biến mất, đất trời lại chìm trong tăm tối. Đó là địa quang phát ra từ tầng đất sâu nhất dưới Hỏa Tuyền, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện.

Thời ấm áp sẽ thường gặp hiện tượng này hơn, nhất là mùa hạ, có khi kéo dài đến một hai ngày, dẫn động các hiện tượng khác, hoặc mang theo những đám mây lớn. Khi đó những giọt mưa dày đặc hạt kèm theo ráng màu, trời đất vô cùng tươi sáng, trông rất đẹp mắt.

Đối với những người sống trong thời đại không có ban ngày, thì đó chính là cảnh tượng đẹp nhất.