Độc Bộ Thành Tiên
Đại Hồ Tử nắm chặt cây rìu trong tay, nhìn lão giả hắc bào nói:

– Ngươi nghĩ Trúc Cơ Đan là củ cải trắng sao? Cho dù là Luyện Đan Sư đã luyện thành thục nhiều lần cũng chỉ có ba phần trăm tỉ lệ luyện thành công mà thôi, nếu là Luyện Đan Sư mới luyện lần đầu, tỉ lệ luyện thành cũng không tới một thành.

Lão giả hắc bào nhăn mặt lại nói:

– Cái gì? Luyện chế Trúc Cơ Đan lại khó khăn như vậy sao?

Đám người thiếu phụ váy xanh, Huyết Chu Nho đều cả kinh nói:

– Nếu không, đám tán tu chúng ta cũng sẽ không cúi đầu gia nhập các đại môn phái.

Lão giả hắc bào hắng giọng nói:

– Bất quá, nếu may mắn luyện chế được tốt, hỏa hầu của Tử La Tham đủ, một lò đan có thể luyện chế ra ba viên, nhưng mà chúng ta lại có bốn người, cho dù Luyện Đan Sư có lợi hại hơn nữa, cũng không thể đảm bảo luyện hai lò đều thành công, chỉ có một lò, đã là vận khí rất tốt rồi. Các người nói, hai cây Tử La Tham này, phải phân chia như thế nào?

– Tự nhiên là...

Thiếu phụ váy xanh mỉm cười nói, nhưng ánh mắt đột nhiên phát lạnh.

Đồng tử lão giả hắc bào co rút, thân hình nhanh chóng lui lại.

Dải lụa màu tím của thiếu phụ váy xanh bay ra, cuốn về phía Đại Hồ Tử.

– Hắc hắc, muốn đánh lén ta, không có dễ vậy đâu!

Đại Hồ Tử sớm đã có đề phòng, vung đại phủ lên, đầu rìu hoàng quang ẩn hiện, chém về phía dải lụa tím đang bay tới.

Xoẹt!



Đại phủ sắc bén chém lên trên dải lụa, xé toạc ra một lỗ lớn. Mà lúc này Huyết Chu Nho cũng đã ném ra song luân, với tốc độ nhanh như điện, chém về phía sau lưng của Đại Hồ Tử.

– Cảnh lão quái, còn không ra tay, bọn họ giết chết ta, một mình ngươi cũng khó địch lại.

Đại Hồ Tử thấy thiếu phụ váy xanh và Huyết Chu Nho liên thủ cùng nhau, sắc mặt nhất thời trắng bệch, hốt hoảng kêu lên.

Sắc mặt Cảnh lão quái âm trầm bất định, đứng bên ngoài vòng đấu, đối với hiểm cảnh của Đại Hồ Tử làm như không thấy. Hơn nữa Huyết Chu Nho và thiếu phụ váy xanh đột nhiên xuất thủ, lão muốn cứu cũng không kịp nữa.

– Cho dù là chết, ta cũng sẽ kéo theo một người lót xác. Con chó chết, chết đi!

Sắc mặt Đại Hồ Tử trở nên sầu thảm, nhưng rất nhanh liền trở nên điên cuồng, hoàng quang lóe lên, Đại Hồ Tử gia tăng một tầng phòng ngự lên người mình. Tu sĩ Thổ hệ như hắn dùng phòng ngự để nổi danh.

Một tiếng nổ vang, dải lụa màu tím bị chém ra một lỗ thủng lớn.

Song luân của Huyết Chu Nho vẫn chưa hề dừng lại, chém lên tấm lưng đầy lông của Đại Hồ Tử.

Phụt!

Tầng sáng phòng ngự vỡ tan, Đại Hồ Tử liền phun máu. Đồng thời lúc này, một cây kim nhỏ như lông tơ từ trong dải lụa bay ra, đâm thẳng vào ngực Đại Hồ Tử.

Ánh sáng trắng lóe lên, phi luân xoay một vòng trên cổ Đại Hồ Tử, đầu lâu bay lên trời.

Đại Hồ Tử chết không nhắm mắt, đầu lâu trợn trừng rơi trên mặt đất. Ánh mắt lão giả hắc bào co rút, không nghĩ tới trong dải lụa của thiếu phụ áo xanh lại ẩn tàng phi châm, trước đây chưa hề nhìn thấy ả sử dụng, thật sự khiến người ta không thể không đề phòng.

Sau khi giết chết Đại Hồ Tử, thiếu phụ váy xanh cười khúc khích nhìn lão giả hắc bào nói:

– Cảnh lão quái, lão nói xem, nếu như lão không thể luyện chế Trúc Cơ Đan, thì ta còn cần thiết phải lưu lão lại hay không?

Sắc mặt lão giả hắc bào lạnh nhạt nói:

– Tuy Tử La Tham có hai cây, nhưng có nhiều thêm một cây thì nhiều thêm một phần hy vọng luyện ra Trúc Cơ Đan. Ta cũng cảm thấy không cần phải chia lợi nhuận với các ngươi làm gì.



Sau khi thiếu phụ váy xanh nghe vậy liền ngẩn ra, sau đó nhìn về phía Huyết Chu Nho, nhất thời cười nghiêng ngả, giống như nghe phải một câu chuyện rất khôi hài.

– Cảnh lão quái, ngươi bất quá chỉ là Luyện Khí đại viên mãn, cho dù cao hơn bọn ta một hai tầng, nhưng lão cảm thấy có năng lực lấy một địch hai sao?

– Nói nhiều lời vô nghĩa với lão làm gì, giết lão đi!

Huyết Chu Nho mặt đầy lệ khí nói, đôi tay vung lên, hai cái phi luân bay về phía lão giả hắc bào.

– Chút tài mọn mà thôi!

Lão giả hắc bào vẫn không để song luân vào mắt, tay trái vỗ vào hồ lô ngọc bên hông. Một đám Ảnh Nghĩ dày đặc vo ve bay ra.

Đồng thời lão tế ra phi kiếm màu vàng, đối kháng với song luân của Huyết Chu Nho.

– Ảnh Nghĩ? Hèn chi lại kiêu ngạo như vậy, nhưng lão tưởng rằng dựa vào đám linh trùng thấp giai này có thể ngăn cản được ta sao? Thật nực cười.

Thiếu phụ váy xanh thấp giọng nói, tay vung lên, dải lụa màu tím xuyên qua đám Ảnh Nghĩ, đuổi theo phi kiếm sau đó quấn chặt lấy chuôi kiếm.

– Nhanh, ta không giữ được bao lâu đâu.

Thiếu phụ váy xanh kinh hãi nói. Ả dĩ nhiên cũng rất kiêng kỵ đám Ảnh Nghĩ chứ không hề thoải mái như lời nói trước đó.

– Được, Cảnh lão quái đã không có phi kiếm, giết lão như giết gà mà thôi!

Huyết Chu Nho cười quái dị nói, ra vẻ như mọi việc đã trong tầm tay.

Đinh...

Một âm thanh trong trẻo vang lên, chỉ thấy chuôi kiếm kim sắc đang bị lụa tím quấn chặt lấy đột nhiên chấn động, bên trên rơi ra một số kim sắc, lộ ra một thanh phi kiếm màu đen, toàn thân đều màu đen chỉ dài hơn một thước, nhưng uy lực còn mạnh hơn phi kiếm màu vàng trước đây vài lần.

Trên bề mặt tản ra uy áp khiến cho thiếu phụ váy xanh và Huyết Chu Nho nghẹt thở.