Yêu Hào Trư Vương gào thét thê lương, trước khi chết phát lực xé nát tấm lưới đen thành chục mảnh. Thiếu phụ váy xanh mặt trắng bệch, linh khí bị hủy, thần thức cũng phải chịu tổn thương.
Yêu Hào Trư Vương tử vong, thân thể nặng hơn ngàn cân ngã ầm xuống đất.
Mùi tanh nồng nặc khắp nơi, Yêu Hào Trư Vương vừa chết, những con Yêu Hào Trư khác đa phần đều là Yêu thú cấp một, thấy thủ lĩnh đã bị giết, số còn lại đều kinh hãi, nhanh chóng bỏ chạy tán loạn.
- Con súc sinh này thật lợi hại, đơn đả độc đấu, ta e rằng cũng không phải đối thủ của nó. Da của con Yêu Hào Trư Vương này, còn có cặp răng nanh kia, mang tới phường thị cùng với những tu sĩ khác trao đổi, sẽ đổi được không ít linh thạch. Đáng tiếc hiện giờ chúng ta vẫn còn bị vây ở đây, cho dù thu hoạch được cũng không có quá nhiều tác dụng.
Đại Hồ Tử thu hồi đại phủ, thở hổn hển, một trận chiến khốc liệt như vậy tiêu hao rất nhiều pháp lực.
Lão giả hắc bào duỗi tay, phi kiếm màu vàng thu nhỏ lại thành vài tấc, nhưng ánh sáng kim sắc trên bề mặt ảm đạm đi nhiều, sắc mặt lão nhất thời có chút đau xót.
- Này, các ngươi xem, có biến hóa!
Huyết Chu Nho trong trận chiến này tiêu hao ít nhất, trong lòng âm thầm khoái trá, là người đầu tiên nhận ra sự biến hóa của hoàn cảnh xung quanh.
Thiếu phụ váy xanh bất chấp việc tấm lưới đen bị hủy, nhìn thấy sương mù xung quanh đều rút về phía tây bắc với tốc độ kinh người, sắc mặt lập tức ngạc nhiên nói:
- Thiên tượng kịch biến, chẳng lẽ có dị bảo xuất thế sao?
Đám người Huyết Chu Nho nhất thời đề cao tinh thần, bốn người bọn họ liên thủ xông pha trong hạp cốc, chẳng phải là vì linh vật trong hạp cốc sao, còn có khả năng tồn tại bảo vật? Rốt cuộc là dị bảo hình dáng như thế nào, lại có thể tạo nên dị tượng kinh người như vậy.
Mấy người bọn họ nhìn thấy toàn bộ sương mù trong hạp cốc đều đang điên cuồng xông về một nơi nào đó. Vốn nơi đây sương mù mênh mông, mắt thường căn bản không thể nhìn thấy được bao xa, nhưng theo sương mù tiêu tán, lúc này mọi thứ liền trở nên rõ ràng hơn rồi.
- Hình như ảo trận biến mất rồi!
Huyết Chu Nho kinh hỉ phát hiện hoàn cảnh xung quanh không còn biến hóa nữa. Liên tục vài tháng bị vây trong trận pháp, hắn cũng sắp bị vây đến điên rồi.
Thiếu phụ áo xanh cũng hưng phấn nói:
- Đúng vậy, trận pháp đáng chết này biến mất rồi.
- Các ngươi có để ý thấy linh khí trong hạp cốc đang biến mất không?
Lão giả hắc bào bỗng nhiên hỏi.
Mấy người Đại Hồ Tử giật mình, lúc này mới phát hiện linh khí trong hạp cốc đích thực đang từ từ biến mất, bọn họ bởi vì trốn tránh sự truy sát của Linh Tiêu Cung, trốn chạy mấy vạn dặm không dễ dàng gì mới tới được Bắc Lương Quốc.
Ở nơi hẻo lánh này tìm được một chỗ có linh khí sung túc như hạp cốc thật không dễ dàng, nếu như linh khí trong hạp cốc này đều biến mất, bọn họ chẳng phải lại tiếp tục lưu lạc nữa sao.
Bởi vì đám tu sĩ bọn họ, nhất định phải có đầy đủ linh vật và linh khí mới có thể tu luyện tiến thêm một bước. Nếu không tu vi ngày sau ngừng trệ không tăng, trăm năm sau, liền giống như đám phàm phu tục tử, trở thành một đống xương tàn mà thôi.
- Nơi dị tượng xuất hiện, nhất định có dị bảo. Lúc này mà không đi tìm kiếm, còn đợi khi nào!
Lão giả hắc bào bước ra một bước, người đã bay ra xa mấy trượng.
Lúc này Huyết Chu Nho cũng phục hồi tinh thần nói:
- Cảnh lão quái nói không sai, chúng ta đi!
Đám người lão giả hắc bào tốc độ cực nhanh bay về phía tây bắc, cách trung tâm vòng xoáy ở đoạn nhai ngày càng gần, sương mù cũng trở nên nồng đậm.
Mấy người chạy hơn mấy chục dặm, nhìn thấy vòng xoáy màu trắng vô cùng khổng lồ, sắc mặt trở nên kinh ngạc.
Bất quá một tiếng thét kinh hãi còn lớn hơn phát ra từ miệng Huyết Chu Nho, chỉ thấy ở trên một sườn núi nhỏ phía trước, trong đám cỏ dại, sinh trưởng hai cây Linh Tham với linh khí ba động vô cùng mãnh liệt.
- Tử La Tham!
Dựa vào linh khí ba động trên cây truyền tới, hai cây Tử La Tham này ít nhất cũng khoảng trăm năm hỏa hầu.
Mấy người đồng thời nhìn thấy Tử La Tham, ánh mắt nhất thời trở nên nóng rực. Ngoài nó ra, trong mắt không còn gì khác.
Tử La Tham là chủ dược luyện chế Trúc Cơ Đan, sở dĩ các đại tông môn có thể truyền thừa xuống, là do có nguồn cung cấp Trúc Cơ Đan, nhưng Trúc Cơ Đan cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, rất ít khi bị lọt ra bên ngoài.
Bởi vậy tán tu bình thường muốn có Trúc Cơ Đan là chuyện vô cùng gian nan. Có được Tử La Tham, thì các linh thảo khác cũng dễ dàng kiếm đủ. Một khi Trúc Cơ, bọn họ có thể tăng thêm hai trăm năm thọ nguyên.
Đối với những người như bọn họ, tu sĩ đã tu luyện tới Luyện Khí hậu kỳ, Luyện Khí đại viên mãn mà nói, bất cứ bảo vật nào cũng không quan trọng bằng Trúc Cơ Đan.
Bất quá rất nhanh lại xuất hiện một vấn đề khác, trước mắt bọn họ có bốn người, nhưng Tử La Tham chỉ có hai cây!
- Cảnh lão quái, ngươi có luyện được Trúc Cơ Đan không?
Yêu Hào Trư Vương tử vong, thân thể nặng hơn ngàn cân ngã ầm xuống đất.
Mùi tanh nồng nặc khắp nơi, Yêu Hào Trư Vương vừa chết, những con Yêu Hào Trư khác đa phần đều là Yêu thú cấp một, thấy thủ lĩnh đã bị giết, số còn lại đều kinh hãi, nhanh chóng bỏ chạy tán loạn.
- Con súc sinh này thật lợi hại, đơn đả độc đấu, ta e rằng cũng không phải đối thủ của nó. Da của con Yêu Hào Trư Vương này, còn có cặp răng nanh kia, mang tới phường thị cùng với những tu sĩ khác trao đổi, sẽ đổi được không ít linh thạch. Đáng tiếc hiện giờ chúng ta vẫn còn bị vây ở đây, cho dù thu hoạch được cũng không có quá nhiều tác dụng.
Đại Hồ Tử thu hồi đại phủ, thở hổn hển, một trận chiến khốc liệt như vậy tiêu hao rất nhiều pháp lực.
Lão giả hắc bào duỗi tay, phi kiếm màu vàng thu nhỏ lại thành vài tấc, nhưng ánh sáng kim sắc trên bề mặt ảm đạm đi nhiều, sắc mặt lão nhất thời có chút đau xót.
- Này, các ngươi xem, có biến hóa!
Huyết Chu Nho trong trận chiến này tiêu hao ít nhất, trong lòng âm thầm khoái trá, là người đầu tiên nhận ra sự biến hóa của hoàn cảnh xung quanh.
Thiếu phụ váy xanh bất chấp việc tấm lưới đen bị hủy, nhìn thấy sương mù xung quanh đều rút về phía tây bắc với tốc độ kinh người, sắc mặt lập tức ngạc nhiên nói:
- Thiên tượng kịch biến, chẳng lẽ có dị bảo xuất thế sao?
Đám người Huyết Chu Nho nhất thời đề cao tinh thần, bốn người bọn họ liên thủ xông pha trong hạp cốc, chẳng phải là vì linh vật trong hạp cốc sao, còn có khả năng tồn tại bảo vật? Rốt cuộc là dị bảo hình dáng như thế nào, lại có thể tạo nên dị tượng kinh người như vậy.
Mấy người bọn họ nhìn thấy toàn bộ sương mù trong hạp cốc đều đang điên cuồng xông về một nơi nào đó. Vốn nơi đây sương mù mênh mông, mắt thường căn bản không thể nhìn thấy được bao xa, nhưng theo sương mù tiêu tán, lúc này mọi thứ liền trở nên rõ ràng hơn rồi.
- Hình như ảo trận biến mất rồi!
Huyết Chu Nho kinh hỉ phát hiện hoàn cảnh xung quanh không còn biến hóa nữa. Liên tục vài tháng bị vây trong trận pháp, hắn cũng sắp bị vây đến điên rồi.
Thiếu phụ áo xanh cũng hưng phấn nói:
- Đúng vậy, trận pháp đáng chết này biến mất rồi.
- Các ngươi có để ý thấy linh khí trong hạp cốc đang biến mất không?
Lão giả hắc bào bỗng nhiên hỏi.
Mấy người Đại Hồ Tử giật mình, lúc này mới phát hiện linh khí trong hạp cốc đích thực đang từ từ biến mất, bọn họ bởi vì trốn tránh sự truy sát của Linh Tiêu Cung, trốn chạy mấy vạn dặm không dễ dàng gì mới tới được Bắc Lương Quốc.
Ở nơi hẻo lánh này tìm được một chỗ có linh khí sung túc như hạp cốc thật không dễ dàng, nếu như linh khí trong hạp cốc này đều biến mất, bọn họ chẳng phải lại tiếp tục lưu lạc nữa sao.
Bởi vì đám tu sĩ bọn họ, nhất định phải có đầy đủ linh vật và linh khí mới có thể tu luyện tiến thêm một bước. Nếu không tu vi ngày sau ngừng trệ không tăng, trăm năm sau, liền giống như đám phàm phu tục tử, trở thành một đống xương tàn mà thôi.
- Nơi dị tượng xuất hiện, nhất định có dị bảo. Lúc này mà không đi tìm kiếm, còn đợi khi nào!
Lão giả hắc bào bước ra một bước, người đã bay ra xa mấy trượng.
Lúc này Huyết Chu Nho cũng phục hồi tinh thần nói:
- Cảnh lão quái nói không sai, chúng ta đi!
Đám người lão giả hắc bào tốc độ cực nhanh bay về phía tây bắc, cách trung tâm vòng xoáy ở đoạn nhai ngày càng gần, sương mù cũng trở nên nồng đậm.
Mấy người chạy hơn mấy chục dặm, nhìn thấy vòng xoáy màu trắng vô cùng khổng lồ, sắc mặt trở nên kinh ngạc.
Bất quá một tiếng thét kinh hãi còn lớn hơn phát ra từ miệng Huyết Chu Nho, chỉ thấy ở trên một sườn núi nhỏ phía trước, trong đám cỏ dại, sinh trưởng hai cây Linh Tham với linh khí ba động vô cùng mãnh liệt.
- Tử La Tham!
Dựa vào linh khí ba động trên cây truyền tới, hai cây Tử La Tham này ít nhất cũng khoảng trăm năm hỏa hầu.
Mấy người đồng thời nhìn thấy Tử La Tham, ánh mắt nhất thời trở nên nóng rực. Ngoài nó ra, trong mắt không còn gì khác.
Tử La Tham là chủ dược luyện chế Trúc Cơ Đan, sở dĩ các đại tông môn có thể truyền thừa xuống, là do có nguồn cung cấp Trúc Cơ Đan, nhưng Trúc Cơ Đan cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, rất ít khi bị lọt ra bên ngoài.
Bởi vậy tán tu bình thường muốn có Trúc Cơ Đan là chuyện vô cùng gian nan. Có được Tử La Tham, thì các linh thảo khác cũng dễ dàng kiếm đủ. Một khi Trúc Cơ, bọn họ có thể tăng thêm hai trăm năm thọ nguyên.
Đối với những người như bọn họ, tu sĩ đã tu luyện tới Luyện Khí hậu kỳ, Luyện Khí đại viên mãn mà nói, bất cứ bảo vật nào cũng không quan trọng bằng Trúc Cơ Đan.
Bất quá rất nhanh lại xuất hiện một vấn đề khác, trước mắt bọn họ có bốn người, nhưng Tử La Tham chỉ có hai cây!
- Cảnh lão quái, ngươi có luyện được Trúc Cơ Đan không?
