Quang Âm Chi Ngoại
Nếu là người sống, có khả năng thực sự liên quan tới ánh sáng tím đó... Nhưng cũng có thể là một cái bẫy.

Ánh mắt Hứa Thanh lộ vẻ suy tư, thần sắc trầm ngâm.

Những ngày này trong phế tích thành trì, hắn biết rõ những thứ bị khí tức Thần Linh ô nhiễm hóa thành dị thú, mỗi một con đều vô cùng hung tàn, lực lớn vô hạn.

Nhưng có lẽ nguyên nhân là do Cấm khu còn chưa hoàn toàn hình thành, lúc ban ngày, những dị thú này thường ngủ say.

Trừ khi như lúc lần trước hắn thu hoạch thẻ tre, xâm nhập khu vực gần chỗ chúng nó ngủ say.

Bằng không, ngày bình thường cẩn thận một chút thì không có gì đáng lo.

Mà so với chúng nó, Hứa Thanh càng cảnh giác với người sống hơn, bởi vì có những thời điểm, nhân tâm còn hiểm ác hơn hung thú.

Vì vậy sau khi suy tư, ánh mắt hắn chậm rãi lạnh lùng trở lại. Bất kể có phải người sống hay không, có phải cạm bẫy hay không, khu vực đó... Hắn muốn đến lần nữa.

Chỉ bất quá lúc đến, cần chuẩn bị cẩn thận.

Nghĩ tới đây, Hứa Thanh nắm chặt thẻ tre tu hành trong tay.

Đã tu luyện mấy ngày, biến hóa của thân thể để cho hắn có chút tự tin. Trong đầu không khỏi hiện ra nội dung trong thẻ tre, ngoại trừ công pháp còn có giới thiệu về tu hành.

Tu hành đã truyền thừa từ thời cổ xưa, không biết qua bao nhiêu năm tháng trước khi Thần Linh Tàn Diện đến.

Tuy bây giờ cải biến, nhưng tổng thể vẫn là kéo dài theo hệ thống đã có.

Chia làm Ngưng Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh…

Về phần cảnh giới sau Nguyên Anh, có lẽ đã là cảnh giới rất cao, trên thẻ tre không ghi chép. Nhưng trên đó lại chỉ ra chỗ bất đắc dĩ trong quá trình tu hành của tu sĩ.

Bởi vì khí tức của Thần Linh xâm nhập vào linh năng, khiến cho linh năng bị ô nhiễm. Loại ô nhiễm này đối với vạn vật mà nói thì giống như kịch độc.

Không biết từ lúc nào, mọi người gọi khí tức của Thần Linh là dị chất.

Hứa Thanh rất rõ ràng, lúc trước khi mình tu hành cảm nhận được băng hàn, trên thực tế nguyên nhân chính là hút vào linh năng, mà trong linh năng có hỗn hợp dị chất.

Một khi trong người tích lũy loại dị chất này tới mức độ nhất định, sẽ khiến tu sĩ dị hóa, hoặc là chết bất đắc kỳ tử rồi trở thành huyết vụ, hoặc hóa thành dị thú không có thần trí.

Mà khu vực bị Thần Linh mở mắt ra nhìn, mật độ của dị chất lập tức tăng cao, trên thực tế chính là xúc tác, khiến sự biến hóa tăng tốc nhanh hơn mà thôi.

Tu hành, tồn tại mối nguy hiểm.



Nhưng nếu không đi theo con đường tu hành mà nói, ở thế giới mạt thổ tràn đầy khí tức Thần Linh ô nhiễm này, tuổi thọ bình quân của mọi người đều giảm xuống, hơn nữa tỷ lệ phát sinh bệnh nan y ngày càng cao, như sống trong Cửu U Luyện Ngục, hầu như không có người nào có thể chết già.

Cho nên tu hành cũng trở thành con đường duy nhất để cầu sinh, không còn lựa chọn nào khác.

Vì vậy trong vô số năm qua, mọi người căn cứ theo truyền thừa đã phát triển ra nhiều phương pháp tu luyện, cải biến qua từng thời kỳ và thế hệ.

Phương pháp đang lưu truyền bây giờ, là hấp thu linh năng nhưng đồng thời dùng công pháp để phân tách hỗn tạp dị chất trong linh năng ra, rồi áp súc ở một vị trí trong thân thể.

Vị trí này, được gọi là điểm dị hóa.

Bởi vậy tỉ lệ phân tách dị chất cũng đã trở thành tiêu chuẩn trọng yếu, dùng để phân chia ưu khuyết của công pháp.

Hơn nữa hầu như tất cả công pháp có tỉ lệ phân tách cao, đều bị thế lực hoặc gia tộc lớn nắm giữ, xem đó như tài nguyên trọng yếu của bọn họ. Điểm này thì bất kể là Thần Linh đã đến hay không, trên thực tế xưa nay đều là như vậy.

Mà căn cứ công pháp khác biệt, trình độ phân tách dị chất không giống nhau, bởi vậy khu vực tồn tại điểm dị hóa cũng khác biệt.

Nhưng vô luận như thế nào, chỉ cần tu luyện thì sẽ có dị chất, sẽ từ từ hình thành điểm dị hóa.

Mà điểm dị hóa trên lý luận là không thể nghịch. Mặc dù có thể thông qua một số đan dược để hóa giải, nhưng cũng chỉ trị ngọn không phải trị gốc.

Về phần phương pháp hoàn toàn tinh lọc điểm dị hóa, trong thẻ tre cũng có chép một câu.

Trong thế giới mạt thổ, ngoại trừ Nam Hoàng Châu, vẫn tồn tại đại lục dồi dào sung túc hơn, tên là Vọng Cổ.

Chỗ đó là vùng đất khởi nguyên của Nhân tộc. Mặc dù cũng bị sự ô nhiễm từ khí tức Thần Linh, nhưng dường như đã tìm được phương pháp có thể hoàn toàn tinh lọc.

Nhưng hiển nhiên loại biện pháp này không thể phổ biến, chỉ có người cực kỳ tôn quý mới có thể được hưởng.

Tu sĩ tầm thường, chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu.

Về phần tán tu cấp thấp với số lượng nhiều nhất, thì càng không có khả năng lấy được.

Mà phần lớn công pháp của tán tu, thì trình độ phân tách cũng cực thấp, cho nên chẳng những tu luyện khó khăn, mà mạo hiểm bị dị hóa cũng càng lớn.

Mặc dù rủi ro khi tu hành là rất lớn, nhưng đối với đa số người mà nói, vẫn thường thấy thân ảnh của tu sĩ.

Ví dụ như Hứa Thanh, hắn biết rõ mình bây giờ, cũng có thể coi là một tán tu.

Tuy dựa theo ghi chép trên thẻ tre, tu sĩ ở thế giới mạt thổ, mỗi người đều là đang đi trên một con đường khó khăn và hung hiểm không lối về, tựa như phàm nhân tiến ra ngoài biển sâu, chạy về phía bỉ ngạn.

Nhưng bình thường đều chưa kịp thấy bỉ ngạn trong truyền thuyết, đã kiệt lực mà chết.



Nhưng xóm nghèo nơi Hứa Thanh lớn lên, khiến hắn cảm thụ sâu sắc rằng, một cuộc xung đột hay một trận bệnh dịch, cũng sẽ làm người mất đi sinh mệnh.

- Cho nên nếu phải lo lắng tương lai bị dị hóa, chẳng bằng lo lắng ngày mai còn sống hay không.

Hứa Thanh thì thào, sờ lên vết thương trên ngực, nhìn sắc trời ngoài khe hở.

Giờ phút này bên ngoài cách hừng đông cũng không lâu, tiếng gào thét cùng âm thanh thê lương ít hơn rất nhiều.

- Nếu huyết vân tan mà vẫn không tìm được ánh sáng tím, thì phải cân nhắc rời khỏi nơi đây để đến những thành trì khác tìm kiếm dược thảo.

Hứa Thanh cúi đầu nhìn miệng vết thương của mình.

Bởi vì khí tức Thần Linh tràn ngập cùng với huyết vân bao phủ liên tục, hầu như tất cả vật phẩm trong thành trì đều bị ô nhiễm nghiêm trọng, dược thảo cũng ở trong đó, rất thiếu thốn tài nguyên.

Hứa Thanh giơ tay lên, ấn xuống vết thương trên ngực mình một cái, máu loãng rịn ra.

Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, thở sâu rồi cởi quần áo trong áo da ra, từ phía sau lưng quấn vòng quanh người, sau khi bó chặt miệng vết thương của mình, hắn giữ vững tinh thần, lặng lẽ chờ đợi hừng đông.

Không lâu sau, tiếng gào thét thê lương càng ngày càng ít.

Cho đến hoàn toàn biến mất, Hứa Thanh nhìn xuyên qua khe hở thấy sắc trời bên ngoài đã tờ mờ sáng.

Dựa theo kinh nghiệm trước đó, giờ phút này có thể ra ngoài.

Nhưng hắn không lập tức khởi hành, mà đứng lên vận động, nhúc nhích thân hình có chút cứng ngắc.

Cho đến khi có nhiệt độ ấm áp, hắn dịch chuyển những vật hỗn loạn đã lấp khe cửa, mượn nhờ ánh sáng yếu ớt bên ngoài chiếu đến, mở túi da của mình ra, sửa soạn lại một phen.

Một thanh dao găm rỉ sét, được hắn cột vào bên cạnh bắp chân.

Cây que sắt đen nhánh thì hắn đặt ở sau cùng, vị trí thuận tay có thể cầm ra.

Còn có một cái đầu rắn được hắn dùng vải bố bọc lại, cẩn thận mở ra kiểm tra một chút, rồi lại cẩn thận cất kỹ.

Làm xong những thứ này, Hứa Thanh nhắm mắt lại, mấy hơi thở sau chợt mở ra, ánh mắt đã rất tỉnh táo.

Hắn lao nhanh chui ra khe hở, dừng lại tại lối đi ra.

Sau khi cảnh giác xem xét mọi nơi, xác định không có trở ngại gì, Hứa Thanh đi ra bên ngoài, rồi vội vã chạy về phía trước.

...