Sau khi tỉnh dậy, Hứa Thanh đã trở thành người sống sót duy nhất ở ngoại thành... lẫn trong nội thành.
Nhưng hắn không rời khỏi ngay.
Bởi vì hắn biết rõ Thần Linh mở mắt hình thành Cấm khu, ở thời điểm mới bắt đầu sẽ có huyết vụ bao phủ, hóa thành kết giới.
Người ở bên trong ra không được, người ở phía ngoài cũng không cách nào bước vào, trừ khi Cấm khu hình thành xong.
Mà tiêu chí hình thành xong, chính là huyết vân ngưng lại.
Trường hạo kiếp này, đối với Hứa Thanh lớn lên từ xóm nghèo mà nói, giống như không đáng kể.
Bởi vì ở trong xóm nghèo, vô luận là kẻ lang thang muôn hình muôn vẻ, hay chó hoang… chỉ một trận bệnh tật, thậm chí là một đêm rét lạnh, cũng sẽ khiến người ta tùy thời mất đi sinh mệnh, rất khó khăn mới có thể sống sót.
Mà miễn là còn sống, những chuyện khác liền không đáng kể.
Đương nhiên trong xóm nghèo tàn khốc, thỉnh thoảng vẫn sẽ có một tia ấm áp.
Ví dụ như một vài học giả chán nản, dạy học cho đám hài tử như bọn hắn biết chữ để kiếm sống, ngoài ra, đó là ký ức về những người thân của họ.
Chỉ là trong đầu Hứa Thanh, ký ức về người thân đã trôi qua theo thời gian, cho dù hắn rất cố gắng nhớ lại, sợ mình quên lãng, nhưng vẫn đang dần dần mơ hồ.
Nhưng hắn biết rõ, mình không phải cô nhi, mình còn có thân nhân, chỉ là đã thất lạc từ sớm.
Cho nên lý tưởng của hắn, đó là sống tiếp.
Nếu như có thể sống tốt hơn, nếu như có cơ hội gặp thân nhân thì càng tốt.
Vì vậy, hắn may mắn không chết, lựa chọn tiến vào trong thành.
Hắn muốn đi vào chỗ ở của những lão gia giàu có trong thành, tìm kiếm phương pháp có thể làm cho bản thân trở nên cường đại được đồn đãi trong xóm nghèo, càng muốn đi tìm tia ánh sáng tím đã rơi vào trong thành kia.
Mà con đường để bản thân trở nên mạnh mẽ, một mực đồn đãi trong xóm nghèo, cái mà tất cả mọi người đều khát vọng, bọn họ gọi đó là tu hành, mà người nắm giữ phương pháp tu hành thì được gọi là tu sĩ.
Trở thành tu sĩ, ngoại trừ việc mong muốn gặp lại thân nhân, thì đó chính là nguyện vọng lớn nhất của Hứa Thanh.
Tu sĩ cũng không hiếm thấy, mấy năm nay ở trong xóm nghèo, Hứa Thanh từ xa xa nhìn thấy một số người tiến vào trong thành.
Bọn họ rất đặc thù, thời điểm chăm chú nhìn bọn họ, bản năng thân thể sẽ sinh ra cảm giác run sợ.
Thậm chí Hứa Thanh còn nghe người ta nói, Thành Chủ chính là một vị tu sĩ, trong số những hộ vệ bên cạnh cũng có tu sĩ.
Vì vậy tìm tòi một hồi trong thành trì này, ở năm ngày trước, rốt cuộc trên một thi thể trong phủ Thành Chủ, hắn đã tìm được cái thẻ tre này.
Chỗ đó rất nguy hiểm, bộ ngực hắn bị tổn thương, chính là lúc đó lưu lại.
Ghi chép trên thẻ tre, đúng là phương pháp tu hành mà hắn khát vọng.
Toàn bộ nội dung trên đó, hắn sớm đã thuộc làu, thậm chí trong mấy ngày này, cũng đã bắt đầu thử nghiệm tu hành.
Hứa Thanh chưa thấy qua những công pháp tu hành khác, thẻ tre này là công pháp duy nhất thu được, hắn cũng không biết tu luyện chính xác thế nào.
Cũng may phần lớn miêu tả là văn tự đơn giản dễ hiểu, lấy tưởng tượng cùng hô hấp làm chủ yếu.
Cho nên kiên trì làm từng bước, cuối cùng hắn cũng có một chút thu hoạch.
Pháp môn này, tên là Hải Sơn Quyết.
Phương pháp tu hành là trong đầu tưởng tượng ra vật tổ điêu khắc trên thẻ tre, phối hợp với thổ nạp bằng cách hô hấp đặc biệt.
Hình vẽ này rất quỷ dị, là một tồn tại kỳ dị, đầu to thân nhỏ, chỉ có một chân, toàn thân màu đen, bộ mặt dữ tợn như lệ quỷ.
Hứa Thanh chưa thấy qua loại sinh vật này, trên thẻ trúc xưng là Tiêu.
*Chú thích, Tiêu: Sơn Tiên, hay còn gọi là ma núi, là loài yêu quái mặt xanh trong truyền thuyết.
Giờ phút này theo quá trình tu hành, không lâu sau khi tưởng tượng ra hình vẽ trong đầu, hô hấp của Hứa Thanh dần dần cải biến, trong không khí gần đó dần dần giống như có mạch nước ngầm tràn ngập.
Linh năng từ bốn phía nhè nhẹ tràn vào, chậm rãi chui vào thân thể của hắn, chảy xuôi toàn thân, nổi lên từng trận rét lạnh thấu xương, những vị trí nơi linh năng đi qua, giống như ngâm mình trong nước đá.
Hứa Thanh sợ hãi rét lạnh, nhưng hắn cố nén không bỏ qua, kiên trì như trước.
Cho đến hồi lâu, khi hắn dựa theo yêu cầu trên thẻ tre, cuối cùng kết thúc lần tu hành này, thân thể đã bị mồ hôi lạnh làm ướt sũng.
Mà vừa mới ăn xong con kền kền, bây giờ lại truyền tới cảm giác đói bụng.
Hứa Thanh lau mồ hôi lạnh, lại sờ lên bụng, trong mắt lộ ra vẻ kiên định.
Từ khi tu luyện môn công pháp này đến nay, sức ăn của hắn rõ ràng tăng rất nhiều, thân thể cũng linh hoạt hơn trước kia.
Hết thảy chuyện này, đều khiến hắn tu luyện càng nhẫn nại hơn, vững vàng hơn.
Giờ phút này ngẩng đầu lên, Hứa Thanh nhìn khe hở chỗ lối vào, nhìn ra phía ngoài.
Bên ngoài đen nhánh, chỉ có âm thanh gào thét kinh khủng, lúc lớn lúc nhỏ, vang vọng ở bên tai.
Hắn không biết nguyên nhân thực sự mình trở thành người sống sót, có lẽ là may mắn, cũng có lẽ là... Hắn thấy được ánh sáng tím kia.
Cho nên những ngày này, khi đi tìm công pháp, hắn cũng đang không ngừng đi khắp khu vực Đông Bắc, tìm kiếm điểm rơi xuống của ánh sáng tím, đáng tiếc vẫn chưa thể tìm được.
Trong lúc suy nghĩ, Hứa Thanh nghe tiếng gào thét phía ngoài. Trong đầu không khỏi nhớ tới lúc trở về khi mặt trời lặn, thấy thi thể dựa vào vách tường kia, vì vậy ánh mắt chậm rãi nheo lại.
Chỗ đó chính là khu vực Đông Bắc, hơn nữa tựa hồ là… người sống.
- Chẳng lẽ có liên quan tới ánh sáng tím?
Nhưng hắn không rời khỏi ngay.
Bởi vì hắn biết rõ Thần Linh mở mắt hình thành Cấm khu, ở thời điểm mới bắt đầu sẽ có huyết vụ bao phủ, hóa thành kết giới.
Người ở bên trong ra không được, người ở phía ngoài cũng không cách nào bước vào, trừ khi Cấm khu hình thành xong.
Mà tiêu chí hình thành xong, chính là huyết vân ngưng lại.
Trường hạo kiếp này, đối với Hứa Thanh lớn lên từ xóm nghèo mà nói, giống như không đáng kể.
Bởi vì ở trong xóm nghèo, vô luận là kẻ lang thang muôn hình muôn vẻ, hay chó hoang… chỉ một trận bệnh tật, thậm chí là một đêm rét lạnh, cũng sẽ khiến người ta tùy thời mất đi sinh mệnh, rất khó khăn mới có thể sống sót.
Mà miễn là còn sống, những chuyện khác liền không đáng kể.
Đương nhiên trong xóm nghèo tàn khốc, thỉnh thoảng vẫn sẽ có một tia ấm áp.
Ví dụ như một vài học giả chán nản, dạy học cho đám hài tử như bọn hắn biết chữ để kiếm sống, ngoài ra, đó là ký ức về những người thân của họ.
Chỉ là trong đầu Hứa Thanh, ký ức về người thân đã trôi qua theo thời gian, cho dù hắn rất cố gắng nhớ lại, sợ mình quên lãng, nhưng vẫn đang dần dần mơ hồ.
Nhưng hắn biết rõ, mình không phải cô nhi, mình còn có thân nhân, chỉ là đã thất lạc từ sớm.
Cho nên lý tưởng của hắn, đó là sống tiếp.
Nếu như có thể sống tốt hơn, nếu như có cơ hội gặp thân nhân thì càng tốt.
Vì vậy, hắn may mắn không chết, lựa chọn tiến vào trong thành.
Hắn muốn đi vào chỗ ở của những lão gia giàu có trong thành, tìm kiếm phương pháp có thể làm cho bản thân trở nên cường đại được đồn đãi trong xóm nghèo, càng muốn đi tìm tia ánh sáng tím đã rơi vào trong thành kia.
Mà con đường để bản thân trở nên mạnh mẽ, một mực đồn đãi trong xóm nghèo, cái mà tất cả mọi người đều khát vọng, bọn họ gọi đó là tu hành, mà người nắm giữ phương pháp tu hành thì được gọi là tu sĩ.
Trở thành tu sĩ, ngoại trừ việc mong muốn gặp lại thân nhân, thì đó chính là nguyện vọng lớn nhất của Hứa Thanh.
Tu sĩ cũng không hiếm thấy, mấy năm nay ở trong xóm nghèo, Hứa Thanh từ xa xa nhìn thấy một số người tiến vào trong thành.
Bọn họ rất đặc thù, thời điểm chăm chú nhìn bọn họ, bản năng thân thể sẽ sinh ra cảm giác run sợ.
Thậm chí Hứa Thanh còn nghe người ta nói, Thành Chủ chính là một vị tu sĩ, trong số những hộ vệ bên cạnh cũng có tu sĩ.
Vì vậy tìm tòi một hồi trong thành trì này, ở năm ngày trước, rốt cuộc trên một thi thể trong phủ Thành Chủ, hắn đã tìm được cái thẻ tre này.
Chỗ đó rất nguy hiểm, bộ ngực hắn bị tổn thương, chính là lúc đó lưu lại.
Ghi chép trên thẻ tre, đúng là phương pháp tu hành mà hắn khát vọng.
Toàn bộ nội dung trên đó, hắn sớm đã thuộc làu, thậm chí trong mấy ngày này, cũng đã bắt đầu thử nghiệm tu hành.
Hứa Thanh chưa thấy qua những công pháp tu hành khác, thẻ tre này là công pháp duy nhất thu được, hắn cũng không biết tu luyện chính xác thế nào.
Cũng may phần lớn miêu tả là văn tự đơn giản dễ hiểu, lấy tưởng tượng cùng hô hấp làm chủ yếu.
Cho nên kiên trì làm từng bước, cuối cùng hắn cũng có một chút thu hoạch.
Pháp môn này, tên là Hải Sơn Quyết.
Phương pháp tu hành là trong đầu tưởng tượng ra vật tổ điêu khắc trên thẻ tre, phối hợp với thổ nạp bằng cách hô hấp đặc biệt.
Hình vẽ này rất quỷ dị, là một tồn tại kỳ dị, đầu to thân nhỏ, chỉ có một chân, toàn thân màu đen, bộ mặt dữ tợn như lệ quỷ.
Hứa Thanh chưa thấy qua loại sinh vật này, trên thẻ trúc xưng là Tiêu.
*Chú thích, Tiêu: Sơn Tiên, hay còn gọi là ma núi, là loài yêu quái mặt xanh trong truyền thuyết.
Giờ phút này theo quá trình tu hành, không lâu sau khi tưởng tượng ra hình vẽ trong đầu, hô hấp của Hứa Thanh dần dần cải biến, trong không khí gần đó dần dần giống như có mạch nước ngầm tràn ngập.
Linh năng từ bốn phía nhè nhẹ tràn vào, chậm rãi chui vào thân thể của hắn, chảy xuôi toàn thân, nổi lên từng trận rét lạnh thấu xương, những vị trí nơi linh năng đi qua, giống như ngâm mình trong nước đá.
Hứa Thanh sợ hãi rét lạnh, nhưng hắn cố nén không bỏ qua, kiên trì như trước.
Cho đến hồi lâu, khi hắn dựa theo yêu cầu trên thẻ tre, cuối cùng kết thúc lần tu hành này, thân thể đã bị mồ hôi lạnh làm ướt sũng.
Mà vừa mới ăn xong con kền kền, bây giờ lại truyền tới cảm giác đói bụng.
Hứa Thanh lau mồ hôi lạnh, lại sờ lên bụng, trong mắt lộ ra vẻ kiên định.
Từ khi tu luyện môn công pháp này đến nay, sức ăn của hắn rõ ràng tăng rất nhiều, thân thể cũng linh hoạt hơn trước kia.
Hết thảy chuyện này, đều khiến hắn tu luyện càng nhẫn nại hơn, vững vàng hơn.
Giờ phút này ngẩng đầu lên, Hứa Thanh nhìn khe hở chỗ lối vào, nhìn ra phía ngoài.
Bên ngoài đen nhánh, chỉ có âm thanh gào thét kinh khủng, lúc lớn lúc nhỏ, vang vọng ở bên tai.
Hắn không biết nguyên nhân thực sự mình trở thành người sống sót, có lẽ là may mắn, cũng có lẽ là... Hắn thấy được ánh sáng tím kia.
Cho nên những ngày này, khi đi tìm công pháp, hắn cũng đang không ngừng đi khắp khu vực Đông Bắc, tìm kiếm điểm rơi xuống của ánh sáng tím, đáng tiếc vẫn chưa thể tìm được.
Trong lúc suy nghĩ, Hứa Thanh nghe tiếng gào thét phía ngoài. Trong đầu không khỏi nhớ tới lúc trở về khi mặt trời lặn, thấy thi thể dựa vào vách tường kia, vì vậy ánh mắt chậm rãi nheo lại.
Chỗ đó chính là khu vực Đông Bắc, hơn nữa tựa hồ là… người sống.
- Chẳng lẽ có liên quan tới ánh sáng tím?



