Quang Âm Chi Ngoại
Tiệm thuốc không lớn, trên mặt đất rơi lả tả rất nhiều tủ thuốc, tràn ngập mùi mốc meo như mộ thất bị người ta đào ra, nhìn rất nhốn nháo.

Trong góc còn có một thi thể lão nhân, toàn thân xanh đen dựa vào vách tường, giống như không kịp nhắm mắt, ánh mắt vô thần nhìn ra bên ngoài.

Thiếu niên bước vào nhìn lướt qua, sau đó bắt đầu tìm kiếm.

Đại đa số dược thảo ở đây cũng tương tự như những thi thể kia, biến thành màu xanh đen, chỉ có rất ít vẫn còn bình thường.

Trong số ít dược thảo còn bình thường, thiếu niên cẩn thận phân biệt hồi lâu.

Giống như đang nhớ lại kinh nghiệm trước kia, cuối cùng hắn cầm một cây Kim Sang Thảo thông thường, cởi quần áo đơn bạc đang mặc trên người, lộ ra một vết thương rất lớn ở ngực.

Vết thương chưa có khép lại hoàn toàn, có thể thấy rìa miệng vết thương đã bắt đầu biến thành màu đen, thậm chí còn có máu loãng chảy ra.

Thiếu niên cúi đầu nhìn, sau khi vò nát dược thảo, thở sâu, cắn chặt hàm răng, giơ tay bôi lên trên vết thương.

Trong thời gian ngắn, miệng vết thương đau nhức kịch liệt như thủy triều ập tới, khiến cho thân thể thiếu niên run rẩy, hắn cưỡng ép nhẫn nại, nhưng mồ hôi trên trán không cách nào áp chế, từng giọt chảy theo gương mặt rơi trên mặt đất.

Toàn bộ quá trình kéo dài hơn mười hơi thở, cho đến khi hắn hoàn toàn bôi xong dược thảo lên miệng vết thương, thiếu niên dường như thoáng cái mất đi khí lực, vịn tủ thuốc, hồi lâu mới tỉnh lại, thở ra một hơi thật sâu, rồi chậm rãi mặc quần áo vào.

Nhìn sắc trời bên ngoài, hắn suy tư rồi thò tay vào túi da đeo ở chỗ eo, lấy ra một tấm địa đồ bị tàn phá, cẩn thận trải rộng ra.

Địa đồ rất đơn giản, chính là miêu tả cái thành trì này.

Trong địa đồ, vị trí tiệm thuốc này đã được đánh dấu, mà ở hướng Đông Bắc, có rất nhiều khu vực bị người dùng móng tay ấn xuyên làm dấu, duy chỉ còn lại hai khu vực chưa đánh dấu.

- Những ngày qua tìm kiếm, hẳn là ở hai khu vực này.

Thanh âm của thiếu niên khàn khàn, thấp giọng thì thào, sau khi cất kỹ địa đồ thì muốn rời đi.

Nhưng trước khi rời đi, hắn quay lại nhìn thi thể lão nhân, chú ý đến quần áo trên thi thể.



Đó là một bộ áo da, có lẽ là may bằng da đặc thù, mức độ bị ăn mòn của áo da không lớn.

Thiếu niên suy nghĩ một chút rồi đi tới, cởi áo da trên người lão nhân ra, sau đó mặc vào người mình.

Áo da hơi lớn, nhưng sau khi bao lấy thân thể nhỏ gầy của hắn, thiếu niên rốt cuộc cảm nhận được chút ấm áp, vì vậy hắn cúi đầu nhìn thi thể lão nhân vẫn còn đang mở mắt, liền giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt một cái, để cho lão nhân nhắm mắt.

- Ngài hãy an nghỉ.

Thiếu niên nói khẽ, kéo xuống tấm vải mành trong cửa hàng rồi phủ lên thi thể lão nhân, sau đó quay người rời khỏi tiệm thuốc.

Lúc đi ra, một vòng ánh sáng nhạt chiếu ra trước chân hắn, thiếu niên cúi đầu nhìn lại, trong bùn máu có một mảnh vỡ của tấm gương lớn cỡ bàn tay.

Nhìn trong gương, hắn thấy được khuôn mặt của mình.

Mặc dù rất dơ bẩn, nhưng lờ mờ còn có thể nhìn ra, đó là một gương mặt cực kỳ thanh tú.

Chỉ là không có vẻ non nớt mà thiếu niên 13-14 tuổi nên có, đã bị nét lạnh lùng thay thế.

Thiếu niên lặng lẽ nhìn mình trong kính dưới mặt đất, sau một lúc lâu giơ chân lên đạp xuống.

Rắc...

Từng khe nứt xuất hiện.

Sau khi một cước đạp vỡ tấm gương, thân thể hắn nhoáng một cái, phóng nhanh đi xa.

Trên mặt đất, mặc dù tấm gương tràn ngập khe nứt, nhưng vẫn chiết xạ ra hình ảnh bầu trời phía trên. Bầu trời giống như che đậy thế giới, che đậy chúng sinh, giống như một nửa khuôn mặt to lớn của Thần Linh.

Nửa khuôn mặt lớn nhắm mắt lạnh lùng, cao cao tại thượng, chỉ có từng sợi tóc khô uốn lượn rủ xuống.

Đó là tồn tại tự nhiên của thế giới này, giống như mặt trời và mặt trăng.



Dường như dưới Thần, chúng sinh đều là con sâu cái kiến, hiện tượng sinh trưởng của vạn vật đều bị tác động mà phải thay đổi.

Mà giờ khắc này, sắc trời dưới nửa khuôn mặt kia, dần dần mất đi ánh sáng.

Bóng của mặt trời lặn giống như một đám mây đen, bao phủ đống đổ nát của thành trì, bao trùm cả đại địa, như muốn nhấn chìm mọi thứ.

Mưa càng lúc càng lớn...

Khi màn đêm dần dần chìm xuống, gió cũng vậy, có những tràng tiếng thút thít rõ rệt, nức nở nghẹn ngào.

Giống như lệ quỷ gào thét, bắt đầu làm thức tỉnh những tồn tại quỷ dị trong thành trì này, các loại thanh âm sởn hết cả gai ốc, gây khiếp đảm tâm hồn lần lượt vọng lại.

Thiếu niên chạy nhanh trong đêm, bước chân nhanh hơn, động tác càng thêm dồn dập, hắn linh hoạt xuyên thẳng qua từng con đường.

Cho đến khi hắn đi ngang qua một căn nhà bị sụp xuống, lúc muốn mượn lực nhảy xa, con ngươi của thiếu niên bỗng nhiên co rụt lại.

Khóe mắt hắn thấy cách đó không xa, trong trạch viện đổ nát hình như có một người.

Từ xa nhìn lại, người này quần áo chỉnh tề, dường như không có bất kỳ thương thế nào, ngồi ở chỗ kia dựa vào vách tường.

Quan trọng nhất là, làn da đối phương lộ ra bên ngoài lại màu sắc bình thường, không phải xanh đen!

Thân ảnh như vậy, ở trong thành trì này, trừ khi là người sống, bằng không mà nói thì không thể nào xuất hiện!

Mà người sống... Những ngày này, trừ mình ra, thiếu niên không gặp phải người thứ hai.

Việc này khiến cho tâm thần hắn chấn động, rất nhanh giống như nghĩ tới cái gì, hơi thở dồn dập lên.

Muốn đi đến, chỉ là đêm tối đang nhanh chóng bao trùm.

Thiếu niên do dự, nhớ kỹ vị trí này rồi vội vàng rời khỏi.

Một đường vọt nhanh, rốt cuộc khi đêm đến, thiếu niên về tới chỗ ở tạm thời của hắn trong thành trì này.