Quang Âm Chi Ngoại
Tháng 3, đầu mùa xuân.

Một góc phía đông Nam Hoàng Châu.

Bầu trời nâu đen, mang cảm giác áp lực nặng nề, phảng phất như có người vẩy mực nước lên giấy, mực loang khắp bầu trời, nhuộm cả tầng mây.

Tầng mây trông như núi non trùng điệp, giao hòa lẫn nhau, phóng ra từng tia chớp màu đỏ, theo tiếng sấm ù ù ầm ầm.

Tựa như Thần Linh gầm nhẹ, vang vọng khắp nhân gian.

Nước mưa màu máu mang theo bi thương, hạ xuống phàm trần.

Đại địa mông lung, có một phế tích thành trì, trầm mặc yên ắng dưới cơn mưa màu máu, không còn sức sống.

Nội thành tường đổ, vạn vật khô héo, tùy ý có thể thấy nhà cửa sụp đổ, cùng với vô số thi thể màu xanh đen, tựa như lá thu rơi rụng, im lặng mà tàn lụi.

Ngày xưa là đầu đường náo nhiệt, bây giờ lại một mảnh đìu hiu.

Đã từng người đến người đi hối hả ngược xuôi, giờ phút này lại không một tiếng động.

Chỉ còn lại một đống hoang tàn, nhìn thấy mà rùng mình.

Cách đó không xa, một chiếc xe ngựa không còn nguyên vẹn, hãm sâu trong bùn lầy, nhìn vô cùng bi thương. Phía trước xe có treo một con thỏ bông, tung bay theo gió. Bộ lông màu trắng sớm đã ẩm ướt, nhuốm đỏ, trông tràn đầy âm u quỷ dị.

Hai con mắt đục ngầu, dường như còn lưu lại một chút oán niệm, lẻ loi trơ trọi nhìn những hòn đá lốm đốm phía trước.

Chỗ đó, có một thân ảnh đang nằm sấp.

Đây là một thiếu niên khoảng 13-14 tuổi, quần áo rách rưới vô cùng dơ bẩn, phần eo cột một cái túi da cũ nát.

Thiếu niên híp mắt, vẫn không nhúc nhích. Gió lạnh thấu xương từ bốn phương xuyên thấu qua áo ngoài rách nát của hắn, lan khắp toàn thân, dần dần làm giảm nhiệt độ cơ thể.



Cho dù nước mưa rơi trên mặt, hắn cũng không hề chớp mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm như chim ưng.

Theo ánh mắt của hắn nhìn lại, cách vị trí đó khoảng 7-8 trượng có một con kền kền khô gầy, đang gặm ăn một cái xác chó hoang thối rữa, thỉnh thoảng cảnh giác quan sát bốn phía.

Dường như trong phế tích nguy hiểm này, chỉ cần gió thổi cỏ lay một chút xíu, nó sẽ lập tức bay lên không.

Thiếu niên giống như thợ săn, kiên trì chờ cơ hội.

Thật lâu sau đó, cơ hội đến, con kền kền tham lam rốt cuộc hoàn toàn chui đầu vào trong ổ bụng của chó hoang.

Thiếu niên lập tức híp mắt, hàn mang hiện ra.

Thân thể của hắn như một mũi tên rời cung, nhanh chóng lao về phía con kền kền, tay phải gạt một cái, hắn rút một que sắt từ trong túi da bên eo.

Mũi nhọn của que sắt lóe lên hàn mang sắc bén.

Có lẽ cảm giác được sát cơ, trong nháy mắt khi thiếu niên lao ra, con kền kền lập tức phát hiện, chấn kinh rồi vẫy cánh nhảy lên không, muốn bay đi.

Nhưng đã muộn.

Thiếu niên mặt không cảm xúc, phóng cái que sắt màu đen ra, hóa thành một tia hắc tuyến.

Phốc!

Que sắt sắc bén trong nháy mắt đâm vào đầu con kền kền, đầu nó bị xuyên thủng, vỡ vụn rồi lập tức ngã gục.

Lực phóng rất mạnh khiến thi thể của con kền kền văng ngang, phịch một tiếng, ghim trên xe ngựa cách đó không xa.

Con thỏ bông trên xe bị rung chuyển, càng lúc càng lay động.

Thần sắc của thiếu niên vẫn bình tĩnh, tốc độ từ đầu đến cuối không chậm lại chút nào, lao thẳng đến nơi đó, sau khi đến thì dùng một tay tóm lấy con kền kền và que sắt.



Lực đạo mạnh, nên xe ngựa bị que sắt cắm vào khá sâu, lúc rút que sắt ra khiến xe ngựa vỡ một mảng.

Làm xong động tác này, hắn không quay đầu lại, mà chạy nhanh rời đi dọc theo đường phố.

Gió, vào thời khắc này dường như càng lúc càng lớn, con thỏ bông màu máu trên xe ngựa lay động, dường như đang nhìn thiếu niên đi xa.

Càng chạy càng xa.

Gió càng lúc càng lớn, cuốn theo nước mưa rét lạnh, lướt nhẹ qua thiếu niên mặc quần áo đơn bạc.

Thiếu niên không tự chủ được run lên, chân mày hơi nhíu lại, kéo kéo vạt áo, trong miệng phát ra tiếng run cầm cập.

Hắn chán ghét rét lạnh.

Mà phương pháp chống cự rét lạnh là tìm một chỗ che gió tránh mưa để nghỉ ngơi, nhưng giờ phút này thiếu niên vẫn chạy nhanh trên đường, tốc độ không chậm lại chút nào, từng gian cửa hàng tàn phá lướt qua trước mắt hắn.

Hắn không còn nhiều thời gian.

Bởi vì săn bắn kền kền mà đã hao phí quá lâu, hôm nay hắn còn một nơi chưa đi.

- Còn cách không xa.

Thiếu niên thấp giọng nói, nhìn về phía đầu đường mà lao nhanh.

Trên đường đi về phía trước, tùy ý có thể thấy vô số thi thể, gương mặt bọn họ vô cùng dữ tợn, tựa như hóa thành khí tức tuyệt vọng, muốn ô nhiễm tâm thần của thiếu niên.

Nhưng thiếu niên đã quen, cũng không hề liếc nhìn.

Thời gian dần trôi qua, thiếu niên thỉnh thoảng nhìn lên bầu trời, trên mặt nổi lên vẻ lo lắng, giống như đối với hắn mà nói, sắc trời thay đổi còn kinh khủng hơn những thi thể kia.

Cũng may không lâu, khi hắn thấy một tiệm thuốc ở phía xa xa, thiếu niên nhẹ nhàng thở ra rồi chạy nhanh đến.