Quang Âm Chi Ngoại
Cho đến khi đến trước dãy phòng, Tam Phiết Hồ dặn dò tên Thập Hoang Giả bên cạnh vài câu, liền quay người rời khỏi.

Mà Hứa Thanh cũng được an bài sắp xếp vào trong phòng, lại được thông báo là khi chưa được cho phép, thì không được ra ngoài.

Ngay khi bước vào trong phòng, Hứa Thanh thấy được bốn ánh mắt ở những vị trí khác biệt trong phòng, hội tụ vào trên người mình.

Đó là ba thiếu niên tuổi tương tự hắn, hai nam một nữ.

Hai thiếu niên giống như lớn hơn hắn vài tuổi, giờ phút này đang đảo qua trên người Hứa Thanh, sau khi quan sát liền không để ở trong lòng.

Về phần nữ hài kia, tuổi có vẻ ít hơn Hứa Thanh một chút, núp ở trong góc, trên mặt có một vết sẹo rất to.

Nàng căng thẳng cảnh giác nhìn bốn phía, bao gồm ba người cũ, còn có Hứa Thanh mới tới.

Về phần thanh niên lớn tuổi nhất ở đây, hình như vốn là Thập Hoang Giả, chỉ là đổi doanh địa khác mà thôi.

Cho nên khi nhìn thấy Hứa Thanh, khóe miệng gã nhếch lên, thần sắc khinh thường, dời mặt đi chỗ khác, ánh mắt mang theo tính xâm lược nhìn nữ hài trong góc, liếm liếm bờ môi.

Nhưng hiển nhiên hắn chưa chính thức thu được quyền cư ngụ ở nơi này, nên không dám làm càn.

Hứa Thanh không để ý tới bọn họ, tìm một chỗ dựa vào, khoanh chân nhắm mắt, lặng lẽ đả tọa.

Thời gian chậm rãi trôi qua, có lẽ bởi vì Hứa Thanh quá mức im lặng, trong phòng ngoại trừ tiểu cô nương, ba người còn lại giống như đều xem nhẹ, cùng nhau nói chuyện phiếm.

Trong ngôn từ của hai thiếu kia, rõ ràng có ý nịnh nọt người thanh niên.

Nội dung nói chuyện, phần lớn đều liền quan tới lần thí luyện này.

Thông qua bọn họ nói chuyện, Hứa Thanh biết được doanh địa nơi này thường cách một đoạn thời gian, sau khi tích lũy đầy đủ nhân số cư trú, sẽ tổ chức một lần thí luyện.

Quy tắc thí luyện rất đơn giản.

Bởi vì doanh địa này nuôi nhốt rất nhiều hung thú hình dạng khác nhau, cho nên muốn thu được tư cách cư trú, thì phải ở trước mặt mọi người rút thăm, tranh đấu với hung thú đã rút trúng.



Hoặc sống hoặc chết, hai bên đều trở thành thú săn.

Kẻ sống, có thể mang chiến lợi phẩm đi, hơn nữa thu được tư cách cư trú.

Người chết, sẽ trở thành thức ăn nuôi dưỡng hung thú.

Mà mỗi một lần thí luyện đều được tổ chức ở trong Đấu Thú Tràng này.

Đến lúc đó, những Thập Hoang Giả trong doanh địa sẽ mua vé đến đây quan sát, từ đó thu được khoái cảm, đồng thời Doanh Chủ cũng sẽ mở sòng cá cược, dùng cái này kiếm lời.

Ở thế giới tàn khốc này, nhân mạng rất rẻ mạt.

Nhưng nếu không có tư cách vào thành trì, lại không thể tiến vào doanh địa, tự sinh hoạt ở ngoài dã ngoại, thì sẽ gặp nguy hiểm tử vong càng lớn.

Đương nhiên xóm nghèo cũng là một lựa chọn, nhưng người có thể vào doanh địa này, trong nội tâm hiển nhiên đều có chuyện xưa nên không thể không đến.

Hứa Thanh vừa đả tọa, vừa ngồi nghe.

Cho đến khi bọn họ đàm luận đến sự tình Thần Linh mở mắt nhiều ngày trước, một thiếu niên bỗng nhiên mở miệng.

- Khi ta tới nghe người ta nói, trong trường hạo kiếp kia còn có người sống sót?

Lời này vừa nói ra, Hứa Thanh chậm rãi mở mắt.

Nhưng lúc hắn chú ý tới, lại thấy đối tượng thiếu niên kia nói không phải mình, mà là tiểu cô nương đang co ro ở nơi hẻo lánh.

Thân thể tiểu cô nương run lên, lặng lẽ nhẹ gật đầu.

Hứa Thanh chú ý đến trên người tiểu cô nương này.

Những người khác đều là nghe nói, riêng hắn thì đã trải qua hết thảy, cho nên hắn sâu sắc biết được, có thể sống sót ở trong hạo kiếp, lại có thể tới chỗ này, ánh mắt sẽ không yếu ớt cùng đơn giản như vậy.

Giống như cũng chú ý tới ánh mắt của Hứa Thanh, tiểu cô nương ngẩng đầu nhìn hắn.



Hứa Thanh nhắm mắt lại, tiếp tục đả tọa, hắn muốn tranh thủ hết thảy thời gian đi tu luyện, đây là căn bản để hắn có thể sống tốt hơn một chút.

Cứ như vậy, một đêm trôi qua.

Sáng sớm ngày thứ hai, theo tiếng lộn xộn cùng kêu gào ở bên ngoài, cánh cửa bị người đẩy ra.

Ánh nắng chiếu vào, bao phủ thân thể của người mở cửa, bóng dáng kia rơi vào trong nhà, bao phủ lên thân ảnh tiểu cô nương trong góc, sau đó có thanh âm lãnh đạm truyền đến.

- Chỉnh đốn một chút rồi đi theo ta, đến giờ các ngươi trình diễn rồi.

- Rốt cuộc đã chờ đến lúc.

Thanh niên giống như Thập Hoang Giả ở trong phòng là người thứ nhất đứng dậy, tươi cười đi tới, lên tiếng chào người ở cửa.

Hai thiếu niên kia cũng nhanh chóng đi theo phía sau, Hứa Thanh là người thứ tư đi ra, về phần tiểu cô nương thì ở cuối cùng.

Người mở cửa giống như có quen biết thanh niên kia, sau khi cười mắng vài câu, liền bỏ qua những người khác, mang theo thanh niên đi tới Đấu Thú Tràng.

Theo khoảng cách tới gần, thanh âm ồn ào, kêu gào, la hét… càng ngày càng đậm.

Cho đến khi đoàn người bọn họ bước vào Đấu Thú Tràng, âm thanh bốn phía thoáng cái bộc phát.

Có thể thấy những dãy ghế dài ở trên Đấu Thú Tràng, giờ phút này đã có hơn trăm người, nữ có nam có, tựa như quần ma loạn vũ, đang cùng nhau chờ xem trò hay.

Thanh âm của bọn họ rất lớn, thân thể tiểu cô nương rõ ràng run rẩy, sắc mặt hai thiếu niên kia cũng trắng bệch.

Duy chỉ có thanh niên, trong mắt có chút hưng phấn nhìn về phía những chỗ ngồi.

Còn có Hứa Thanh, thần sắc hắn không có quá nhiều biến hóa, bắt đầu quan sát Đấu Thú Tràng, xem xét hoàn cảnh khu vực thi đấu.

- Phạm vi không quá lớn, không thích hợp lôi kéo, cũng không có chỗ che chắn, không thích hợp tránh né…

- Chung quanh có những tấm ván gỗ rất cao, không được dẫn nguy hiểm tới chỗ người xem, nhưng vết tích tồn tại ở mấy chỗ cửa, giống như có thông đạo khác.

- Cho nên... Hoặc là kéo dài thời gian mượn những Thập Hoang Giả kia hò hét làm hung thú kinh hãi, tìm kiếm thời cơ ra tay, nhưng cái này cũng có thể đưa tới hung thú nổi giận, chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, như vậy mới có lợi nhất.