Quang Âm Chi Ngoại
Nam Hoàng Châu rất lớn.

Nếu như đứng từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy hình dạng của nó giống như một hình bầu dục không có quy tắc, bốn phía bị biển khói vây quanh.

Mặc dù cách Vọng Cổ đại lục một vùng biển bao la gọi là Vô Tận Hải, lại càng giống như là một hòn đảo, nhưng phạm vi của nó rất bao la, rất nhiều người dùng cả đời cũng không cách nào đi hết.

Chỉ là phần lớn nơi trong đó, Nhân tộc khó có thể bước vào, xuyên suốt toàn bộ Nam Hoàng Châu còn bị Chân Lý Sơn Mạch cách trở.

Tây nam Chân Lý Sơn Mạch, là một Cấm khu cực kỳ mênh mông.

Chỗ đó gần như chiếm bảy phần khu vực của Nam Hoàng Châu, chỉ có khu vực đông bắc Chân Lý Sơn Mạch, mới là nơi cư trú của Nhân tộc.

Mặc dù như thế, nhưng số lượng Nhân tộc cũng không ít.

Ở trong khu vực đông bắc, vô số thành trì to to nhỏ nhỏ giống như sao dày đặc trên trời, có chỗ kiên cố chắc chắn, có chỗ đơn sơ giản dị.

Nhưng những thành trì này xây dựng, đều tránh khỏi những Cấm khu nhỏ trong khu vực đông bắc.

Dưới tình huống có lựa chọn, không người nào nguyện ý sinh hoạt ở xung quanh Cấm khu, sống ở loại địa phương này thời khắc nào cũng có thể gặp nguy hiểm phủ xuống, chỉ có người mệnh tiện, mới bất đắc dĩ hội tụ lại một chỗ, đỏ mắt, liếm lưỡi đao vùng vẫy sinh tồn.

Vì vậy liền tạo thành doanh địa của Thập Hoang Giả, mà hầu như bốn phía của từng Cấm khu, đều có những doanh địa như vậy xuất hiện, phóng tầm mắt toàn bộ khu vực Nhân tộc, số lượng nơi trú đóng của Thập Hoang Giả rất pha tạp, hỗn loạn.

Giờ phút này đứng trên đỉnh núi, thứ đang chiếu vào trong mắt Hứa Thanh, chính là một doanh địa như vậy.

Từ xa nhìn lại, doanh địa không phải rất lớn, trong đó cũng cư ngụ mấy trăm người.

Có lẽ là do sáng sớm, cho nên khói bếp lượn lờ, mặc dù không phồn hoa bằng nội thành, nhưng cũng khá náo nhiệt.

Mơ hồ có thanh âm quát tháo, chửi rủa, tiếng rao hàng, cùng với tiếng cười to không kiêng nể gì cả, hòa vào cùng một chỗ, truyền ra rất xa.

Cư xá có giá trị trong miệng Lôi đội, xếp từ trong ra ngoài, kết cấu càng ngày càng đơn giản, tít mãi ở bên ngoài trên cơ bản chỉ là lều vải.

Về phần cách doanh địa không xa, là một mảnh rừng rậm đen nhánh.

Chỗ đó sương mù lượn lờ, dường như bên trong đang ẩn tàng tồn tại đáng sợ.

Coi như ánh mặt trời có cường độ nồng đậm sáng chói, cũng không cách nào chiếu rọi toàn bộ vào trong đó, như có Thần Ma ở bên trong, lạnh lùng chấn nhiếp bát phương.

Lại dường như thân thể dị hóa màu đen trên cơ thể người, nhìn thấy mà giật mình, đồng thời cùng với phạm vi khác phân biệt rõ ràng.

- Sau khi thấy có cảm giác gì?

Trên đỉnh núi, Lôi đội mở miệng.

- Giống như xóm nghèo.



Hứa Thanh suy nghĩ một chút, thành thật trả lời.

Lôi đội nở nụ cười, không nói chuyện, đi thẳng về phía trước.

Hứa Thanh thu hồi ánh mắt, đi theo sau lưng Lôi đội, hai người đi xuống núi, cách doanh địa càng ngày càng gần.

Trên đường còn gặp tốp năm tốp ba người ra ngoài trở về, quần áo đều cùng một loại, chủ yếu là áo da màu xám thẫm.

Hứa Thanh chú ý tới, những người này sau khi nhìn thấy Lôi đội, thần sắc từng người đều lộ vẻ kính sợ, cũng phần lớn ánh mắt mang theo hiếu kỳ quét về phía mình.

Điều này khiến cho suy đoán của Hứa Thanh với thân phận của Lôi đội, đã có càng nhiều phán đoán hơn.

Cứ như vậy, khi mặt trời lên cao nhất, Hứa Thanh theo sau Lôi đội, đi vào bình nguyên dưới núi, tiến vào doanh địa của Thập Hoang Giả.

Doanh địa không có tường bao, mặt đất rất lộn xộn, bụi đất tung bay, lá khô cùng rác rưởi khắp nơi có thể thấy được, cảm giác chướng khí mù mịt.

Hơn nữa theo hắn đi tới, những âm thanh nghe được trên núi lúc trước, cũng truyền vào trong tai càng rõ ràng hơn.

Ngoại trừ từng gian kiến trúc đơn giản đập vào mắt, thì chính là số lượng Thập Hoang Giả đông đảo.

Có người thân hình cao lớn vạm vỡ, trông có vẻ ngang ngược như Tàn Ngưu. Cũng có người gầy như que củi, mắt âm độc. Có người già nua dường như mắt không muốn mở ra nữa, nhưng lại không có ai dám gây chuyện.

Cũng có một ít thiếu niên đồng dạng như hắn, đang co lại trong góc, ánh mắt vô thần nhìn bầu trời.

Một bộ phận trong đó, trên người đều mang thương tật.

Trong này cũng không ít người, sau khi Hứa Thanh nhìn toàn bộ, ánh mắt hơi thu lại, khí tức trên thân những người kia, để cho hắn cảm nhận được có linh năng chấn động.

Muôn hình muôn vẻ, có người đang mua bán, lại có người đang đánh nhau, có người thì nằm trên tảng đá lớn phơi nắng.

Còn có vài người xách quần từ trong lều vải treo lông vũ đi ra, trên mặt lộ vẻ dâm tà.

Hứa Thanh theo Lôi đội tiến vào doanh địa, người ở bên ngoài xem ra, dường như là đi vào Địa Ngục.

Nhưng nội tâm hắn ngoại trừ cảnh giác, thì không có dị dạng gì, thậm chí mơ hồ còn có một chút cảm giác quen thuộc.

- Đúng là rất giống xóm nghèo.

Hứa Thanh thì thào, ánh mắt đảo qua những lều vải treo lông vũ kia, thấy được bên trong hình như có thân ảnh trắng bóc.

Thậm chí trong một lều vải, còn đi ra một người phụ nữ trẻ tuổi quần áo hở hang… gần như khỏa thân, mang theo vẻ lười biếng, cười cười vẫy tay với Hứa Thanh.

- Đừng nhìn loạn.

Lôi đội liếc mắt nhìn Hứa Thanh.



- Ta biết chỗ đó là nơi nào.

Hứa Thanh thu hồi ánh mắt hồi đáp.

Trên mặt chồng chất nếp nhăn của Lôi đội hiện lên vẻ buồn cười, không nói gì, mang theo Hứa Thanh xuyên thẳng vào trong doanh địa, cho tới khi đến nơi muốn đến.

Đó là một kiến trúc bằng gỗ cực lớn nằm ở trong doanh địa, được xây thành hình tròn, tựa như một Đấu Thú Tràng.

Trên đường đi, Hứa Thanh cũng đang quan sát, hắn đã vẽ ra hơn phân nửa địa đồ của doanh địa này trong đầu.

Đây là thói quen của hắn, nhiều khi, quen thuộc với hoàn cảnh, thường thường có thể cải biến một vài tình thế nguy cơ.

Giờ phút này hắn ngẩng đầu nhìn kiến trúc giống như Đấu Thú Tràng trước mắt, chú ý tới bên trong ngoại trừ sân bãi cực lớn, bên trên còn có rất nhiều dãy ghế dài đơn giản.

Trừ những thứ này, còn có từng trận gào thét của hung thú từ trong kiến trúc truyền ra.

Bốn phía có vài dãy nhà như phòng ốc, có mấy Thập Hoang Giả quần áo sạch sẽ đang đứng ở bên ngoài cười nói.

Theo Lôi đội đến, một trung niên gầy còm từ trong Đấu Thú Tràng đi ra.

Người này mặc trường sam khác biệt với những Thập Hoang Giả, trên mặt có ba chòm râu, trên người tương tự có linh năng chấn động, sau khi đi tới liền xem xét qua loa, quét mắt qua Hứa Thanh, vừa nhìn về phía Lôi đội.

- Người mới?

- Quy củ tự nhiên đã biết.

Lôi đội chậm rãi mở miệng.

- Tên gọi là gì?

Tam Phiết Hồ tùy ý hỏi.

- Một tiểu thí hài, ở đâu có tên gì, liền gọi Tiểu Hài đi.

Lôi đội nhàn nhạt nói.

- Vậy đi với ta, vận khí của tiểu tử ngươi không tệ, ở trước ngươi đã có mấy tên rồi, ngày mai có thể mở màn.

Tam Phiết Hồ hà hơi một cái, quay người đi về phía phòng ốc.

Hứa Thanh đưa mắt nhìn Lôi đội.

- Đi đi, ngày mai ta tới đón ngươi.

Lôi đội nhìn Hứa Thanh, trong mắt mang theo vẻ mong đợi.

Hứa Thanh liếc mắt nhìn Lôi đội thật sâu, nhẹ gật đầu, không nói chuyện, cất bước đi theo sau lưng Tam Phiết Hồ.