Quang Âm Chi Ngoại
Một góc phía đông của Nam Hoàng Châu tạo thành Cấm khu, nhưng cũng không quá lớn.

Còn phế tích mà đoàn người Hứa Thanh rời khỏi, là ở biên giới của Cấm khu.

Đây cũng là lý do tại sao ngày đầu tiên ánh mặt trời chiếu đến, đám Thập Hoang Giả liền có thể đi đến thành trì này.

Cho nên khi trời dần dần đến đêm, bọn họ muốn nhanh chóng đi ra khỏi phạm vi Cấm khu.

Trên đường mặc dù cũng gặp phải một chút thú vật dị hóa, nhưng ở trong tay những Thập Hoang Giả này, đều bị giải quyết rất nhanh.

Hứa Thanh quan sát đám người, đáy lòng đã có phán đoán.

Hắn cảm thấy nếu tự mình ra tay, trong sáu Thập Hoang Giả này, trừ lão giả được xưng là Lôi đội, những người khác mình đều có thể chống đỡ một phen.

- Bọn họ không phải tu sĩ, nhưng xuất thủ tàn nhẫn cùng nắm rất chắc thời cơ, còn có thái độ thời khắc mấu chốt không màng sống chết, khiến cho lực sát thương của bọn họ tăng cường.

Hứa Thanh phân tích trong lòng, hắn suy nghĩ ngoại trừ Lôi đội, nếu một đối một với những người khác, mình có thể chiến được.

Nếu hai người mà nói, mình cũng không phải không thể, nhưng ba người cùng lên, sợ là không được.

Đã có phán đoán này, Hứa Thanh càng ngày càng cẩn thận.

Đồng thời cũng nhạy cảm phát giác được, theo khoảng cách với bên ngoài càng ngày càng gần, biểu cảm của những Thập Hoang Giả này cũng nhẹ nhõm hơn không ít.

Thậm chí trên đường có khi còn đùa giỡn với nhau.

Duy chỉ có lão giả được xưng là Lôi đội, một đường không nói bất kỳ lời nào.

Mà những người khác đối với lão cũng rất kính sợ, khiến cho Hứa Thanh càng thêm hiếu kỳ với thân phận của lão giả.



Nhưng hiếu kỳ này cũng không giảm bớt cảnh giác của hắn, dù bây giờ đã sắp đi ra khỏi Cấm khu, nhưng Hứa Thanh vẫn cảnh giác như trước, lúc đi theo những Thập Hoang Giả này, hắn không hoàn toàn tới gần.

Mà là ở phía sau không gần không xa, vừa đủ nghe bọn họ đàm luận, vừa cẩn thận đi theo.

Cho đến khi mặt trời sắp tắt, một hơi ấm áp phả vào mặt, bước chân Hứa Thanh dừng lại, quay lại nhìn mảnh đất hoang phía sau, rồi nhìn về thế giới phía trước.

Trong thiên địa, chỗ hắn đứng dường như có một đường giới hạn không nhìn thấy được.

Bên trong đường giới hạn, là Cấm khu mới thành lập, âm lãnh băng hàn.

Ngoài đường giới hạn, là thế giới bình thường, đại địa hồi xuân.

Bọn họ, đi ra khỏi Cấm khu.

Tuy bên ngoài là đêm tối, nhưng tinh không rực rỡ, có thể nhìn thấy trăng sáng treo trên cao.

Mặc dù đại địa cũng hoang vu, nhưng lại không âm lãnh như trong Cấm khu, thi thoảng còn có thể nghe thấy một chút âm thanh chim thú bình thường.

Trong bụi cỏ xa xa, Hứa Thanh thậm chí còn thấy được một con thỏ, đang cảnh giác nhìn bọn hắn.

Hết thảy những thứ này để cho thần sắc Hứa Thanh có chút hoảng hốt.

Thần sắc của những Thập Hoang Giả hoàn toàn buông lỏng, ngay cả Lôi đội cũng chậm rãi giãn lông mày.

- Cuối cùng đã đi ra được, lần này coi như thuận lợi, nếu có lựa chọn, lão tử không muốn lại đạp vào Cấm khu nửa bước.

- Không đi Cấm khu? Muốn sống sót ở thế giới quỷ dị này, muốn cuộc sống càng tốt hơn một chút, nhất định phải đi Cấm khu liều mạng, sớm muộn gì ta cũng sẽ mua quyền cư ngụ ở phân thành của Thất Huyết Đồng!

Ra khỏi Cấm khu, tâm tình của những Thập Hoang Giả này hiển nhiên là thoải mái lên, bắt đầu nói chuyện với nhau.



Hứa Thanh giữ im lặng, nhưng nghe rất cẩn thận, dọc theo con đường này, nhờ nghe những người kia nói chuyện, hắn đã biết được rất nhiều tin tức mà trước kia chưa từng tiếp xúc tới.

Ví dụ như Thất Huyết Đồng, hắn nghe những Thập Hoang Giả kia nhắc tới nơi này nhiều lần, hình như đó là một thế lực rất cường đại.

Còn có cái tên Tử Thổ, cũng từng được bọn nói qua mấy lần.

- Ngươi chỉ có chút chí khí như vậy? Phân thành Thất Huyết Đồng nhiều người rồi, Lộc Giác Thành ở bên cạnh mới tuyệt nhất, nhưng tư cách ở chỗ đó không phải đủ linh tệ là có thể mua, còn cần được Thất Huyết Đồng đề cử, huống hồ quyền cư ngụ chỗ đó tính là gì, mục tiêu của ta là thu được tư cách nhập môn, trở thành đệ tử của Thất Huyết Đồng!

- Ngươi đi Thất Huyết Đồng, sống không quá ba ngày, ai mà không biết khoe khoang, sao ngươi không nói mục tiêu của ngươi là đi đến hải ngoại nhìn Vọng Cổ đại lục, ở đấy còn có vùng đất khởi nguyên của Nhân tộc đấy.

Hứa Thanh nghe đến đó, nội tâm khẽ động, hắn từng ở trên thẻ trúc nhìn qua cái danh xưng này.

- Vọng Cổ? Nếu lão tử có bản lĩnh bỏ qua những vật cấm kỵ trên biển kia, ngươi cho rằng ta không đi?

Hình như hai Thập Hoang Giả này có chút xung đột từ trước, nên bắt đầu cãi nhau.

Hứa Thanh vểnh tai, đang muốn tiếp tục nghe bọn họ đối thoại để thu hoạch tin tức, lão giả Lôi đội ở một bên, liếc mắt quét qua hai người kia, lần đầu mở miệng trên đường đi, nói:

- Muốn đi Vọng Cổ đại lục, cũng không phải không được, có bốn phương pháp, các ngươi có thể suy nghĩ một chút, xem cái nào thích hợp với bản thân. Một, trong vòng mười lăm tuổi Trúc Cơ, trở thành thiên kiêu hiếm có. Hai, giao nạp 30 vạn linh thạch, từ Tử Thổ hoặc Thất Huyết Đồng, mua được danh ngạch di cư tới đó. Ba, có cống hiến kiệt xuất với Nhân tộc trên luyện đan. Bốn, được mấy đại gia tộc trong Tử Thổ thánh địa, mấy vị Phong chủ ở Thất Huyết Đồng, hoặc được giáo chủ Ly Đồ Giáo thu làm đệ tử thân truyền. À, còn có phương pháp thứ năm, trở thành Dưỡng Bảo Nhân. Các ngươi suy nghĩ một chút, xem cái nào thích hợp?

Đám Thập Hoang Giả trầm mặc, nhất là nghe tới phương pháp thứ năm, thần sắc của ai cũng rất mất tự nhiên, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

Ánh mắt của Hứa Thanh cũng ngưng tụ, hắn đã nghe qua Dưỡng Bảo Nhân.

Đó là khi ở trong xóm nghèo, hắn đã từng có mấy đồng bạn quen thuộc, bị vài người mặc quần áo hoa lệ mang đi.

Nghe nói chính là muốn bồi dưỡng trở thành Dưỡng Bảo Nhân, lúc ấy những hài tử khác trong xóm nghèo còn rất hâm mộ.

Vì vậy hắn chần chờ một chút, nhìn lão giả Lôi đội, nhẹ giọng hỏi một câu.

- Xin hỏi... Dưỡng Bảo Nhân là gì?