Quang Âm Chi Ngoại
Hứa Thanh ở trong túi ngủ mở mắt ra, vẫn không nhúc nhích, lặng lẽ chờ đợi.

Thời gian trôi qua, đến thời điểm mọi người ngủ say nhất trong đêm, Hứa Thanh dần dần từ trong túi ngủ bò ra.

Động tác của hắn rất cẩn thận, tận hết khả năng để không phát ra âm thanh nào.

Trong thành trì vẫn có tiếng gào thét thê lương, vang vọng ở bên tai, nhưng không có phân tán chút tâm thần nào của hắn.

Sau khi cẩn thận chui ra, Hứa Thanh lặng lẽ đi về phía lều vải của Tàn Ngưu.

Hắn không cho phép bên người có tai họa ngầm uy hiếp sinh mệnh của bản thân, dù chỉ là tai họa ngầm, hắn cũng phải nghĩ biện pháp lập tức giải quyết.

Đây là đạo sống sót của Hứa Thanh ở xóm nghèo, là bài học xương máu mà hắn học được. Cũng là nguyên nhân hắn đồng ý đi theo đoàn đội này.

Thậm chí ban ngày lúc hắn nhắc nhở mọi người, khiến cho bọn họ có thu hoạch càng lớn, cũng là nhìn ra Tàn Ngưu tham lam, muốn cho tên kia dưới tình huống mang thương thế càng ngày càng mỏi mệt, từ đó mất đi cảnh giác.

Mà hắn cố ý hạ thấp tư thái, là vì tê liệt đối phương, khiến cho gã sơ hở không đề phòng.

Hết thảy, cũng là vì lúc này, thần sắc Hứa Thanh rất bình tĩnh, nhẹ nhàng nhích tới gần lều vải, cũng không hành động thiếu suy nghĩ, mà trước tiên đợi tại đó, cẩn thận nghe ngóng một lát.

Tiếng thở đều đều lọt vào trong tai, liên tục ổn định, không giống làm giả. Sau khi xác định những thứ này, Hứa Thanh híp mắt, chậm rãi rút que sắt của mình ra, nhẹ nhàng mở nút thắt của lều trại, chậm rãi chui vào.

Trong lều vải lờ mờ, Hứa Thanh mơ hồ thấy Tàn Ngưu nằm ở nơi đó ngủ rất sâu, hiển nhiên là ban ngày mang vác quá nặng, hơn nữa còn bị thương, khiến cho gã vô cùng mỏi mệt.

Hơn nữa tâm tính cường giả, Tàn Ngưu vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới, thiếu niên ban ngày có thái độ nịnh nọt phối hợp, gặp những Thập Hoang Giả khác đều rất khiêm tốn và nhường nhịn, nửa đêm lại mạo hiểm đến đây.

Cho nên giờ phút này gã không biết, trong lều của mình đã có khách không mời mà đến.

Hứa Thanh nhìn Tàn Ngưu ngủ say, ánh mắt lạnh lùng lại bình tĩnh như biển sâu, nhẹ nhàng tới gần, cho đến khi đứng ở bên cạnh gã, Hứa Thanh không có chút kéo dài, tay phải cầm dao găm lóe lên hàn mang, lập tức ở trên cổ của Tàn Ngưu đang mơ ngủ, hung hăng cắt một cái.

Sức mạnh cực lớn, suýt nữa chia lìa thi thể.

Máu tươi phun ra như suối.



Đau nhức kịch liệt khiến cho con ngươi của Tàn Ngưu mở ra, thấy được khuôn mặt không cảm xúc của Hứa Thanh, thần sắc lộ ra vẻ không cách nào tin được và hoảng sợ, vừa muốn vùng vẫy, nhưng tay trái Hứa Thanh đã nhanh chóng giơ lên, một tay đặt ở trên miệng của gã, khiến cho gã không cách nào phát ra âm thanh.

Mà vùng vẫy, ở thời khắc này càng ngày càng mãnh liệt, con mắt Tàn Ngưu trợn to, toàn thân điên cuồng run rẩy.

Nhưng tay Hứa Thanh giống như kìm sắt, gắt gao giữ chặt, chân phải giơ lên, trực tiếp đạp vào bụng Tàn Ngưu, bản thân cong lại, mượn nhờ lực lượng áp chế sự vùng vẫy vô bổ của Tàn Ngưu.

Theo máu tươi không ngừng tuôn ra, Tàn Ngưu giống như một con cá rời khỏi nước, thần sắc tuyệt vọng hiện ra ở trong mắt, thậm chí lộ vẻ cầu xin.

Nhưng gã thấy, trên mặt Hứa Thanh vẫn hiện lên vẻ bình tĩnh, về phần những âm thanh do thân thể của gã vùng vẫy tạo ra, cũng bị những tiếng gào thét cùng với tiếng kêu thê lương bên ngoài che dấu, không truyền ra chút nào.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cho đến sau hơn mười hơi thở, Tàn Ngưu vùng vẫy dần dần yếu ớt, cuối cùng run rẩy một chút, cả người thả lỏng xuống, không còn nhúc nhích, chỉ có mắt vẫn mở to, lưu lại vẻ sợ hãi trước khi tử vong.

Hứa Thanh cũng không lập tức giơ tay lên, mà lại chờ đợi một hồi, xác định đối phương thật sự tử vong, lúc này mới buông tay ra, lau vết máu lên áo tử thi, sau đó mở túi da của mình.

Hắn nhẹ nhàng mở tấm vải bọc cái đầu rắn ở bên trong ra, cẩn thận dùng răng nọc đâm thủng làn da của Tàn Ngưu.

Trong nháy mắt, theo độc tố lan tràn, thi thể Tàn Ngưu nổi lên từng cái bong bóng khí màu xanh lá, thời gian dần qua liền hòa tan.

Một nén nhang sau, thi thể hoàn toàn hóa thành máu loãng, thấm xuống mặt đất.

Hứa Thanh lặng lẽ nhìn hết thảy, bắt đầu sửa sang lại hiện trường, lại xử lý di vật của Tàn Ngưu, làm ra biểu hiện giả là đối phương mất tích, lúc này mới chui ra lều trại.

Gió lạnh thổi tới trước mặt, mang đi mùi máu tươi nhiễm trên người, Hứa Thanh ngẩng đầu nhìn đêm tối, hít sâu một hơi, chậm rãi trở lại trong túi ngủ của mình.

Khi nằm vào túi ngủ, đáy lòng hắn rốt cuộc an tâm, tai họa ngầm bị trừ khử mang đến cảm giác an toàn, để cho hắn nhắm hai mắt lại, ngủ rất nhanh, nhưng trong tay lại thủy chung nắm chặt que sắt, chưa từng buông ra chút nào.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

Sáng sớm ngày thứ hai, tia nắng ban mai tung bay, chiếu rọi đại địa, Hứa Thanh mở mắt, im lặng leo ra khỏi túi ngủ, ánh mắt giống như tùy ý quét về phía lều vải của Tàn Ngưu.

Trong nháy mắt, ánh mắt hắn hơi co rút.

Lều vải của Tàn Ngưu đã biến mất.



Nội tâm Hứa Thanh trầm xuống, thần sắc cảnh giác.

Rất nhanh những Thập Hoang Giả khác lần lượt đi ra lều vải, nhanh chóng phát hiện việc này, cả đám nhao nhao kinh ngạc, cũng có người tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả.

Nhưng bởi vì Tàn Ngưu hoàn toàn biến mất, ngay cả lều vải cũng không còn, cho nên có người phán đoán, đối phương hẳn là tham lam đồ vật trong nội thành nên nửa đêm rời đi, hoặc có nguyên nhân khác không từ mà biệt.

Tóm lại đây là trong Cấm khu, có quá nhiều nguyên nhân để cho một người biến mất.

Vốn là đoàn đội tạm thời lập thành, Tàn Ngưu lại một thân một mình, cho nên những Thập Hoang Giả kia rất nhanh liền không quan tâm việc này nữa, cũng có người nhìn Hứa Thanh, hình như cảm thấy chuyện này không thể liên quan tới đối phương, hơn nữa cũng không có nghĩa vụ điều tra, vì vậy thu hồi suy đoán.

Duy chỉ có lão giả được xưng là Lôi đội kia, lúc thu hồi túi ngủ của Hứa Thanh, thâm ý nhìn hắn một cái, nhàn nhạt mở miệng.

- Hiện tại còn đi theo ta không?

Những lời này ý nghĩa sâu xa, Hứa Thanh trầm mặc.

Lão giả cũng không nói thêm gì, hô hào mọi người, ở dưới ánh nắng ban mai lên đường.

Hứa Thanh đứng ngây ngốc tại chỗ một lúc, theo bản năng quay đầu lại nhìn thành trì đổ vỡ. Cuối cùng quay đầu, nhìn bóng lưng lão giả, sau khi suy nghĩ một chút, hắn cất bước đi theo, mỗi bước đi, lại dần dần thêm kiên định.

Sáu Thập Hoang Giả, một đứa bé, thân ảnh của bọn họ ở dưới ánh mặt trời, bị kéo dài vô tận...

Rất xa, có cơn gió thổi qua, đưa những thổn thức cùng cảm khái của bọn họ phiêu tán ra.

- Đây là hạo kiếp của Thần Linh, toàn thành diệt vong.

- Cấm khu trên đời này, lại thêm một cái...

- Cái này không tính là gì, các ngươi nghe nói qua chưa, bảy tám năm trước ở khu vực phía bắc có một thành lớn, Thần Linh mở mắt nhìn, cả khu vực rộng lớn trực tiếp biến mất một cách quỷ dị, phảng phất như chưa từng tồn tại.

Tiếng đối thoại càng ngày càng yếu ớt, dưới ánh mặt trời, trong những thân ảnh đi xa, thiếu niên trầm mặc, lặng lẽ nghe, lặng lẽ bước đi.

Càng đi, càng xa.