- Chọn tông môn cũng phải cẩn thận, nếu như chọn tốt thì chưa hẳn không thể đạt được ước muốn.
Một thanh âm bỗng nhiên từ bên cạnh truyền tới.
Lục Diệp và Dư Hiểu Điệp quay đầu nhìn lại, kinh ngạc phát hiện bên cạnh hai người xuất hiện một tên mập, đang mỉm cười nhìn bọn hắn, đôi mắt nhỏ bị thịt trên mặt chen lấn đến không nhìn thấy đường.
Chính là tên mập lúc trước đăng ký tạo sách, kiểm tra thân phận cho bọn họ.
Lục Diệp không hề biết gã tới từ lúc nào.
- Bái kiến sư huynh!
Dư Hiểu Điệp vội vàng thi lễ, thần sắc e ngại, mặc dù nàng đã mở vài khiếu, nhưng tu sĩ béo đối với nàng mà nói vẫn là tồn tại cao cao tại thượng, giờ phút này khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
Lục Diệp cũng hành lễ.
- Nghe các ngươi nói chuyện hăng say, cho nên ta nhịn không được tới xem, không để ý chứ?
Tu sĩ béo vỗ cái bụng to lớn của mình, thần sắc hòa ái dễ gần.
- Không dám.
Dư Hiểu Điệp vội vàng khoát tay, mặc dù khẩn trương nhưng tư duy lại rõ ràng, ý thức được đây là một cơ hội, liền bày ra bộ dáng học hỏi:
- Xin hỏi sư huynh, câu nói vừa rồi là có ý gì?
Mặc dù nàng biết tin tức giới tu hành nhiều hơn Lục Diệp, nhưng dù sao tri thức cũng có hạn, sao có thể so sánh với người cắm rễ ở trong Hạo Thiên Minh như tu sĩ béo.
- Đương nhiên là ý như tên gọi, muốn biết không?
Tu sĩ béo cười càng thân thiết, ngoài miệng trả lời câu hỏi của Dư Hiểu Điệp, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Lục Diệp.
Lục Diệp không biết gia hỏa này nhìn mình chằm chằm làm gì, luôn cảm thấy đối phương không có ý tốt, nhưng liên quan đến tiền đồ của mình cho nên vẫn khách khí nói:
- Xin sư huynh chỉ giáo.
- Muốn biết...
Tu sĩ béo thân thiết vỗ vai Lục Diệp.
- Vậy xem ngươi có đủ thành ý hay không.
Thành ý?
Lục Diệp nhíu mày, nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy tu sĩ béo, đối phương lại nhìn chằm chằm Túi Trữ Vật bên hông mình.
Không thể nào?
Không phải là như vậy đó chứ?
Người ta dù sao cũng là tu sĩ cảnh giới cao thâm, lại có ý đồ với vô danh tiểu tốt như mình sao?
Nhưng đối phương nói gần nói xa, ý ám chỉ lại quá rõ ràng, chỉ cần không phải đồ đần đều có thể hiểu được.
Lặng im chốc lát, Lục Diệp thử đưa tay mình lên, thò vào trong Túi Trữ Vật bên hông, liền thấy con mắt của tu sĩ béo kia vốn đã nheo lại một đường nhỏ lại chậm rãi mở ra, dáng tươi cười càng thêm cởi mở.
Hắn buông tay, tu sĩ béo lại khôi phục dáng vẻ như trước.
Hắn đưa tay nâng lên, con mắt tu sĩ béo lại mở ra một chút...
Ba phen mấy bận như vậy khiến Lục Diệp rốt cục xác định, chuyện này thật đúng như mình nghĩ.
Tu sĩ béo lại không chịu nổi, còn chưa từng gặp loại người giày vò trắng trợn như Lục Diệp, không vui phất tay áo:
- Xem ra ngươi không muốn biết.
Gã mới quay người thì trên tay đã trầm xuống, tu sĩ béo cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên tay mình bị nhét một bình Khí Huyết Đan, mà biểu lộ của Lục Diệp đứng ở trước mặt gã lại như bị cắt mấy cân thịt.
Tu sĩ béo không nhịn được khóe miệng co giật:
- Đây chính là thành ý của ngươi?
Cái đồ chơi chó chết này, gã cố ý chạy tới, há lại vì một bình rác rưởi này!
- Vậy sư huynh muốn gì?
Lục Diệp hỏi.
Tu sĩ béo không nhịn nổi nữa, dứt khoát vạch mặt:
- Khoáng thạch!
Lục Diệp hiếu kỳ nói:
- Nhân vật cao cao tại thượng như sư huynh, cũng vừa ý những khoáng thạch kia?
Tu sĩ béo nói:
- Vậy ngươi có chỗ không biết, hầm mỏ này của Tà Nguyệt Cốc sản xuất ra khoáng thạch đều là loại tinh phẩm, rất hiếm thấy, hơn nữa nói trước, tin tức mà ngươi muốn biết phải trả giá đắt, ta không thể không công nói cho ngươi biết, bởi vì chúng ta không có giao tình gì.
- Lời này cũng có lý.
Lục Diệp gật đầu tán đồng, lại từ trong Túi Trữ Vật tiện tay lấy ra một viên khoáng thạch, đưa tới trước người tu sĩ béo.
Tu sĩ béo không nhận lấy, con mắt híp lại, nhẹ nhàng lắc đầu:
- Ta không nhìn thấy thành ý của ngươi.
- Viên này rất lớn!
Lục Diệp giơ khoáng thạch to bằng chậu rửa mặt kia lên, đây là viên khoáng thạch lớn nhất trong Túi Trữ Vật bên hông hắn.
Tu sĩ béo hừ nhẹ, không thèm để ý hắn.
Lục Diệp không nhịn được a một tiếng, vẻ mặt đau lòng, sau khi đặt khoáng thạch trong tay xuống, lại lấy một viên khoáng thạch khác.
Hắn đào quáng ở trong mỏ hơn một năm, dù sao cũng hơi hiểu rõ những khoáng thạch này, mặc dù không biết giá trị cao thấp cụ thể, nhưng nếu có thể dễ dàng tìm được, chắc chắn sẽ có giá trị thấp, hai viên khoáng thạch mà hắn lấy ra nhìn kích cỡ không nhỏ, nhưng trên thực tế ở thời điểm hắn lấy quặng lại không hiếm thấy, thuộc về loại dễ dàng tìm được.
Khoáng thạch trong Túi Trữ Vật của Chu Thành không tính nhiều, chỉ có khoảng năm sáu viên, mà phần lớn đều là loại khoáng thạch thông thường, trái lại trong Túi Trữ Vật của Dương quản sự chẳng những số lượng khoáng thạch nhiều, còn có rất nhiều viên trân quý.
Viên khoáng thạch thứ hai được lấy ra, trên mặt tu sĩ béo mỉm cười:
- Tiểu tử, ngươi không nên cảm thấy ta đang chiếm tiện nghi của ngươi, chỉ vì ta nhìn ngươi tương đối hợp ý, cho nên cố ý đến chỉ điểm ngươi vài câu, Bàng Đại Hải của Chính Khí Môn ta ở giới tu hành Binh châu này ít nhiều vẫn có chút danh khí, những người khác muốn ta chỉ điểm, ta còn không thèm để ý.
Dư Hiểu Điệp thấy hai người giao dịch ngay ban ngày như vậy, hết lần này tới lần khác tu sĩ béo còn luôn miệng xưng mình là Chính Khí Môn, chỉ cảm thấy trong lòng đang có thứ gì đó vụn vỡ.
Lục Diệp cũng chịu không được:
- Tiền bối là người của Chính Khí Môn?
Vậy hạo nhiên chính khí của ngươi ở đâu? Đang lúc nói chuyện, hắn đã lấy ra viên khoáng thạch thứ ba.
Con mắt Bàng Đại Hải vẫn híp lại, hiển nhiên vẫn chưa nhìn thấy thành ý.
Khóe mắt Lục Diệp nhảy lên, hận không thể gỡ mí mắt của gã ra, để cho gã nhìn rõ ràng một chút.
Thế nhưng mình chắc chắn không phải đối thủ, chỉ có thể lấy ra viên thứ tư, lần này hắn lấy một viên khoáng thạch nguyên từ trân quý.
Bàng Đại Hải khẽ giãn lông mày, thế nhưng vẫn bảo trì nụ cười trên mặt.
Lục Diệp phủi tay, chỉ vào bốn viên khoáng thạch trên đất:
- Thành ý còn chưa đủ sao?
Bàng Đại Hải cười không nói.
- Được, vậy thì không có biện pháp rồi.
Lục Diệp thở dài, ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Bàng Đại Hải và Dư Hiểu Điệp, hắn ngồi xổm người xuống, thu viên khoáng thạch lấy ra đầu tiên vào Túi Trữ Vật, sau đó ngẩng đầu nhìn Bàng Đại Hải:
- Có đủ không?
Con mắt Bàng Đại Hải triệt để mở ra, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Lục Diệp, nội tâm lộn xộn.
Dư Hiểu Điệp cũng kinh hãi vì thao tác của Lục Diệp, không hiểu rõ vị Lục đại ca này đang có ý gì.
Lục Diệp lại thu hồi viên khoáng thạch lấy ra lần thứ hai, lại ngẩng đầu hỏi Bàng Đại Hải một câu:
- Có đủ hay không?
- Ta...
Bàng Đại Hải muốn mắng người, thế nhưng lời đến khóe miệng lại nhịn được, cố gắng duy trì phong phạm cao nhân, nhưng thần sắc đã tức hổn hển.
Lục Diệp đưa ma trảo chộp về phía viên khoáng thạch thứ ba, chợt có một bàn tay đè cánh tay hắn xuống, Lục Diệp ngẩng đầu nhìn, đã thấy Bàng Đại Hải nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn:
- Đủ rồi, đủ đủ!
Một thanh âm bỗng nhiên từ bên cạnh truyền tới.
Lục Diệp và Dư Hiểu Điệp quay đầu nhìn lại, kinh ngạc phát hiện bên cạnh hai người xuất hiện một tên mập, đang mỉm cười nhìn bọn hắn, đôi mắt nhỏ bị thịt trên mặt chen lấn đến không nhìn thấy đường.
Chính là tên mập lúc trước đăng ký tạo sách, kiểm tra thân phận cho bọn họ.
Lục Diệp không hề biết gã tới từ lúc nào.
- Bái kiến sư huynh!
Dư Hiểu Điệp vội vàng thi lễ, thần sắc e ngại, mặc dù nàng đã mở vài khiếu, nhưng tu sĩ béo đối với nàng mà nói vẫn là tồn tại cao cao tại thượng, giờ phút này khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
Lục Diệp cũng hành lễ.
- Nghe các ngươi nói chuyện hăng say, cho nên ta nhịn không được tới xem, không để ý chứ?
Tu sĩ béo vỗ cái bụng to lớn của mình, thần sắc hòa ái dễ gần.
- Không dám.
Dư Hiểu Điệp vội vàng khoát tay, mặc dù khẩn trương nhưng tư duy lại rõ ràng, ý thức được đây là một cơ hội, liền bày ra bộ dáng học hỏi:
- Xin hỏi sư huynh, câu nói vừa rồi là có ý gì?
Mặc dù nàng biết tin tức giới tu hành nhiều hơn Lục Diệp, nhưng dù sao tri thức cũng có hạn, sao có thể so sánh với người cắm rễ ở trong Hạo Thiên Minh như tu sĩ béo.
- Đương nhiên là ý như tên gọi, muốn biết không?
Tu sĩ béo cười càng thân thiết, ngoài miệng trả lời câu hỏi của Dư Hiểu Điệp, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Lục Diệp.
Lục Diệp không biết gia hỏa này nhìn mình chằm chằm làm gì, luôn cảm thấy đối phương không có ý tốt, nhưng liên quan đến tiền đồ của mình cho nên vẫn khách khí nói:
- Xin sư huynh chỉ giáo.
- Muốn biết...
Tu sĩ béo thân thiết vỗ vai Lục Diệp.
- Vậy xem ngươi có đủ thành ý hay không.
Thành ý?
Lục Diệp nhíu mày, nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy tu sĩ béo, đối phương lại nhìn chằm chằm Túi Trữ Vật bên hông mình.
Không thể nào?
Không phải là như vậy đó chứ?
Người ta dù sao cũng là tu sĩ cảnh giới cao thâm, lại có ý đồ với vô danh tiểu tốt như mình sao?
Nhưng đối phương nói gần nói xa, ý ám chỉ lại quá rõ ràng, chỉ cần không phải đồ đần đều có thể hiểu được.
Lặng im chốc lát, Lục Diệp thử đưa tay mình lên, thò vào trong Túi Trữ Vật bên hông, liền thấy con mắt của tu sĩ béo kia vốn đã nheo lại một đường nhỏ lại chậm rãi mở ra, dáng tươi cười càng thêm cởi mở.
Hắn buông tay, tu sĩ béo lại khôi phục dáng vẻ như trước.
Hắn đưa tay nâng lên, con mắt tu sĩ béo lại mở ra một chút...
Ba phen mấy bận như vậy khiến Lục Diệp rốt cục xác định, chuyện này thật đúng như mình nghĩ.
Tu sĩ béo lại không chịu nổi, còn chưa từng gặp loại người giày vò trắng trợn như Lục Diệp, không vui phất tay áo:
- Xem ra ngươi không muốn biết.
Gã mới quay người thì trên tay đã trầm xuống, tu sĩ béo cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên tay mình bị nhét một bình Khí Huyết Đan, mà biểu lộ của Lục Diệp đứng ở trước mặt gã lại như bị cắt mấy cân thịt.
Tu sĩ béo không nhịn được khóe miệng co giật:
- Đây chính là thành ý của ngươi?
Cái đồ chơi chó chết này, gã cố ý chạy tới, há lại vì một bình rác rưởi này!
- Vậy sư huynh muốn gì?
Lục Diệp hỏi.
Tu sĩ béo không nhịn nổi nữa, dứt khoát vạch mặt:
- Khoáng thạch!
Lục Diệp hiếu kỳ nói:
- Nhân vật cao cao tại thượng như sư huynh, cũng vừa ý những khoáng thạch kia?
Tu sĩ béo nói:
- Vậy ngươi có chỗ không biết, hầm mỏ này của Tà Nguyệt Cốc sản xuất ra khoáng thạch đều là loại tinh phẩm, rất hiếm thấy, hơn nữa nói trước, tin tức mà ngươi muốn biết phải trả giá đắt, ta không thể không công nói cho ngươi biết, bởi vì chúng ta không có giao tình gì.
- Lời này cũng có lý.
Lục Diệp gật đầu tán đồng, lại từ trong Túi Trữ Vật tiện tay lấy ra một viên khoáng thạch, đưa tới trước người tu sĩ béo.
Tu sĩ béo không nhận lấy, con mắt híp lại, nhẹ nhàng lắc đầu:
- Ta không nhìn thấy thành ý của ngươi.
- Viên này rất lớn!
Lục Diệp giơ khoáng thạch to bằng chậu rửa mặt kia lên, đây là viên khoáng thạch lớn nhất trong Túi Trữ Vật bên hông hắn.
Tu sĩ béo hừ nhẹ, không thèm để ý hắn.
Lục Diệp không nhịn được a một tiếng, vẻ mặt đau lòng, sau khi đặt khoáng thạch trong tay xuống, lại lấy một viên khoáng thạch khác.
Hắn đào quáng ở trong mỏ hơn một năm, dù sao cũng hơi hiểu rõ những khoáng thạch này, mặc dù không biết giá trị cao thấp cụ thể, nhưng nếu có thể dễ dàng tìm được, chắc chắn sẽ có giá trị thấp, hai viên khoáng thạch mà hắn lấy ra nhìn kích cỡ không nhỏ, nhưng trên thực tế ở thời điểm hắn lấy quặng lại không hiếm thấy, thuộc về loại dễ dàng tìm được.
Khoáng thạch trong Túi Trữ Vật của Chu Thành không tính nhiều, chỉ có khoảng năm sáu viên, mà phần lớn đều là loại khoáng thạch thông thường, trái lại trong Túi Trữ Vật của Dương quản sự chẳng những số lượng khoáng thạch nhiều, còn có rất nhiều viên trân quý.
Viên khoáng thạch thứ hai được lấy ra, trên mặt tu sĩ béo mỉm cười:
- Tiểu tử, ngươi không nên cảm thấy ta đang chiếm tiện nghi của ngươi, chỉ vì ta nhìn ngươi tương đối hợp ý, cho nên cố ý đến chỉ điểm ngươi vài câu, Bàng Đại Hải của Chính Khí Môn ta ở giới tu hành Binh châu này ít nhiều vẫn có chút danh khí, những người khác muốn ta chỉ điểm, ta còn không thèm để ý.
Dư Hiểu Điệp thấy hai người giao dịch ngay ban ngày như vậy, hết lần này tới lần khác tu sĩ béo còn luôn miệng xưng mình là Chính Khí Môn, chỉ cảm thấy trong lòng đang có thứ gì đó vụn vỡ.
Lục Diệp cũng chịu không được:
- Tiền bối là người của Chính Khí Môn?
Vậy hạo nhiên chính khí của ngươi ở đâu? Đang lúc nói chuyện, hắn đã lấy ra viên khoáng thạch thứ ba.
Con mắt Bàng Đại Hải vẫn híp lại, hiển nhiên vẫn chưa nhìn thấy thành ý.
Khóe mắt Lục Diệp nhảy lên, hận không thể gỡ mí mắt của gã ra, để cho gã nhìn rõ ràng một chút.
Thế nhưng mình chắc chắn không phải đối thủ, chỉ có thể lấy ra viên thứ tư, lần này hắn lấy một viên khoáng thạch nguyên từ trân quý.
Bàng Đại Hải khẽ giãn lông mày, thế nhưng vẫn bảo trì nụ cười trên mặt.
Lục Diệp phủi tay, chỉ vào bốn viên khoáng thạch trên đất:
- Thành ý còn chưa đủ sao?
Bàng Đại Hải cười không nói.
- Được, vậy thì không có biện pháp rồi.
Lục Diệp thở dài, ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Bàng Đại Hải và Dư Hiểu Điệp, hắn ngồi xổm người xuống, thu viên khoáng thạch lấy ra đầu tiên vào Túi Trữ Vật, sau đó ngẩng đầu nhìn Bàng Đại Hải:
- Có đủ không?
Con mắt Bàng Đại Hải triệt để mở ra, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Lục Diệp, nội tâm lộn xộn.
Dư Hiểu Điệp cũng kinh hãi vì thao tác của Lục Diệp, không hiểu rõ vị Lục đại ca này đang có ý gì.
Lục Diệp lại thu hồi viên khoáng thạch lấy ra lần thứ hai, lại ngẩng đầu hỏi Bàng Đại Hải một câu:
- Có đủ hay không?
- Ta...
Bàng Đại Hải muốn mắng người, thế nhưng lời đến khóe miệng lại nhịn được, cố gắng duy trì phong phạm cao nhân, nhưng thần sắc đã tức hổn hển.
Lục Diệp đưa ma trảo chộp về phía viên khoáng thạch thứ ba, chợt có một bàn tay đè cánh tay hắn xuống, Lục Diệp ngẩng đầu nhìn, đã thấy Bàng Đại Hải nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn:
- Đủ rồi, đủ đủ!
