Đủ loại dấu hiệu cho thấy mặc dù thiên phú của mình không quá cao, nhưng tuyệt đối không hề kém đến trình độ một lá.
Chuyện này có liên quan đến Thiên Phú Thụ sao?
Trên lá Thiên Phú Thụ chỉ lạc ấn linh văn, trong tu hành lại có thể giúp mình được những gì?
Lục Diệp không thể tìm được câu giải thích khác ngoại trừ Thiên Phú Thụ.
Hắn mơ hồ cảm thấy nếu thật như thế, vậy Thiên Phú Thụ chắc chắn không hề đơn giản giống như bề ngoài.
- Dư cô nương, ta có một số việc muốn hỏi.
Lục Diệp quyết định đổi chủ đề, để cho mình không thêm bi thương nữa.
- Lục đại ca cứ nói.
Dư Hiểu Điệp nhìn hắn.
Lục Diệp cân nhắc tìm từ, sau đó mở miệng hỏi:
- Là thế này, trước mắt linh khiếu của ta đã tràn đầy, muốn mở ra khiếu thứ hai, thế nhưng tìm thế nào cũng không thể xác định được vị trí, chuyện này nên giải quyết thế nào?
Vấn đề này đã làm khó hắn mấy ngày, vốn dĩ sau khi một khiếu tràn đầy có thể mở ra khiếu thứ hai, nhưng Lục Diệp nếm thử nhiều lần lại không thể tìm được vị trí cụ thể của khiếu thứ hai, trái lại còn không công lãng phí rất nhiều linh lực.
Dư Hiểu Điệp có kiến thức nhiều hơn hắn, Lục Diệp cũng chỉ quen biết nàng, đương nhiên phải học hỏi một chút.
- Đối với tu sĩ mới bắt đầu tu hành như chúng ta mà nói, đây đúng là việc khó, chuyện này không liên quan đến tư chất hay thiên phú, mà chủ yếu linh lực của chúng ta còn chưa đủ lớn mạnh, cho nên khó mà định vị chuẩn xác vị trí linh khiếu.
Muốn giải quyết chuyện này, hoặc do chính bản thân tự tìm tòi, hoặc tìm người có tu vi cao hỗ trợ. Thời điểm ta mở ra khiếu thứ hai, chính là được tu sĩ Tà Nguyệt Cốc kia giúp ta dẫn linh lực, nhưng để làm được loại chuyện này, tối thiểu nhất cũng phải đạt tới Vân Hà cảnh mới được.
Lục Diệp nghe vậy cười khổ:
- Vậy thì ta vẫn phải tự mình đi tìm tòi thôi.
Hắn không tìm được người khác hỗ trợ.
- Lục đại ca, mặc dù Nguyên Linh Khiếu của tu sĩ cơ bản đều giống nhau, nhưng bởi vì tu hành công pháp khác biệt, cho nên vị trí khiếu thứ hai không giống nhau, nếu Lục đại ca không có công pháp, thì không nên tùy tiện mở khiếu thứ hai, nếu không rất có thể sẽ xảy ra vấn đề lớn.
- Công pháp mà nói, ta có một quyển.
Kim Thiền Tiêu Dao Quyết cũng không tính là công pháp cao cấp, nhưng Lục Diệp không có lựa chọn nào khác.
- Đúng rồi, cô nương mới vừa nói Vân Hà cảnh gì đó... là cảnh giới của tu sĩ sao?
Hắn nhớ trong lều vải, Tam sư huynh còn nhắc đến Chân Hồ cảnh và Thần Hải cảnh gì đó, đây đều là những kiến thức hắn chưa từng biết đến.
Một năm sống trong hầm mỏ, hắn ít khi giao lưu với người khác, cũng không có bằng hữu nào, cho nên tất cả tin tức tu hành đều là tổng hợp từ những tin đồn, vô cùng lộn xộn.
- Đúng.
Dư Hiểu Điệp gật đầu.
- Cảnh giới của tu sĩ phân chia tổng cộng bốn đại cảnh giới, phân biệt là Linh Khê cảnh, Vân Hà cảnh, Chân Hồ cảnh và Thần Hải cảnh, mỗi đại cảnh giới đều có chín cấp nhỏ.
Khê Hà Hồ Hải, loại phân chia này thật thú vị, trực quan sáng tỏ.
- Chúng ta xem như Linh Khê cảnh sao?
Lục Diệp hỏi.
Dư Hiểu Điệp cười, lắc đầu nói:
- Còn không phải, chúng ta chỉ mở linh khiếu mà thôi, chỉ có mở ra đủ nhiều linh khiếu, để cho linh lực xuyên qua những linh khiếu này, hình thành chu thiên tuần hoàn trong cơ thể, linh lực chảy xuôi như suối, mới tính là Linh Khê cảnh, đến lúc đó mới có thể gọi là tu sĩ chân chính.
Lục Diệp kinh ngạc:
- Chúng ta còn không phải tu sĩ? Vậy chúng ta là cái gì?
- Tu sĩ dự bị?
Dư Hiểu Điệp nghiêng đầu một cái, nhìn rất đáng yêu.
- Được rồi.
Lục Diệp đón nhận xưng hô này, hắn vốn cho rằng mở ra linh khiếu chính là tu sĩ, nhưng bây giờ xem ra mình vẫn là tuổi nhỏ vô tri.
Dư Hiểu Điệp cũng đã nhìn ra Lục Diệp có quá ít tri thức về tu hành, cho nên cố ý nói nhiều một chút:
- Trên Cửu Châu Đại Lục tông phái san sát, không nói những nơi khác, chỉ nói Binh châu của chúng ta đã có hơn ngàn tông môn và gia tộc lớn nhỏ, giữa những tông môn có chênh lệch mạnh yếu với nhau, căn cơ nằm ở cảnh giới của tu sĩ trong tông môn, cảnh giới tu sĩ trong tông môn càng cao, thực lực đương nhiên sẽ càng mạnh, mà tông môn cũng được chia phẩm cấp.
- Ồ? Phân chia như thế nào?
Lục Diệp hào hứng, hắn cũng nhìn ra Dư Hiểu Điệp đang phổ cập tri thức tu hành cho mình, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
- Mỗi cảnh giới của tu sĩ chia chín tầng, tông môn cũng được chia thành cửu phẩm, cửu phẩm thấp nhất, nhất phẩm đứng đầu! Ta cũng không rõ phân chia cụ thể như thế nào, nhưng tông môn nhất phẩm đến tam phẩm, khẳng định sẽ có cường giả Thần Hải cảnh, hình như còn có yêu cầu về số lượng, tứ phẩm đến lục phẩm, nhất định phải có đủ số lượng Chân Hồ cảnh, thất phẩm đến cửu phẩm mà nói, chỉ cần vài Vân Hà cảnh là được rồi.
- Vậy nếu chỉ có Linh Khê cảnh thì sao?
Lục Diệp không ngại trở thành kẻ dưới học hỏi.
Dư Hiểu Điệp hé miệng cười nói:
- Linh Khê cảnh không có tư cách khai tông lập phái.
Lục Diệp đỏ mặt, cảm giác mình thật vô tri.
Dư Hiểu Điệp tiếp tục nói:
- Ở Binh châu có câu nói, gọi là một cung hai điện ba môn bốn tông, ý là mười đại tông môn nhất phẩm của Binh châu, một cung chỉ Bích Vân Cung, hai điện chỉ Sâm La Điện và Uyên Hồng Điện, ba môn chính là Chính Khí Môn, Thanh Ngọc Môn, La Sinh Môn, bốn tông bao gồm Vô Cực Tông, Xích Nguyệt Tông, Bắc Huyền Kiếm Tông và Thiên Nguyên Tông, Hạo Thiên Minh và Vạn Ma Lĩnh đều chiếm một nửa, trong mỗi tông môn đều có rất nhiều tu sĩ Thần Hải cảnh.
Lục Diệp nhớ tới lời Tam sư huynh kia từng nói với hắn trước đó, thực lực tổng hợp của Thanh Ngọc Môn đứng top năm vị trí đầu Binh châu, lúc ấy mặc dù hắn cảm thấy thứ hạng này không thấp, không nghĩ đến lại có trọng lượng nặng như vậy.
Phải biết toàn bộ Binh châu có hơn ngàn thế lực lớn nhỏ, có thể ở trong nhiều tông môn như vậy trổ hết tài năng, đứng hàng thập đại nhất phẩm, có thể thấy được Thanh Ngọc Môn rất mạnh.
- Lần này tiến đánh Tà Nguyệt Cốc, Hạo Thiên Minh phái một vị phó minh chủ tới, xuất thân Chính Khí Môn.
- Phó minh chủ kia họ Bàng?
Lục Diệp thuận miệng hỏi.
- Ta cũng không biết, Lục đại ca nghe ở chỗ nào vậy?
- Trong lúc vô tình nghe được.
Lục Diệp cũng không giải thích nhiều.
- Từ đó có thể nhìn ra Tà Nguyệt Cốc rất lợi hại, lần này tiến đánh Tà Nguyệt Cốc chẳng những có Chính Khí Môn, còn có Thanh Ngọc Môn, thập đại nhất phẩm đã điều động hai nhà.
Dư Hiểu Điệp cười nói:
- Không thể tính như vậy được, mặc dù Tà Nguyệt Cốc không yếu, nhưng vẫn có chênh lệch rất lớn với tông môn nhất phẩm, theo ta ước đoán nhiều lắm chỉ là ngũ hay lục phẩm, mặc dù lần này có tới hai thế lực nhất phẩm ra tay, nhưng trong nhất phẩm cũng không phải người người đều là tu sĩ có tu vi cao thâm.
- Cô nương nói cũng đúng.
Lục Diệp đồng ý với lời này.
Dư Hiểu Điệp nói:
- Trong những tông môn tới đây, trừ hai nhất phẩm, còn có mấy nhà khác, bây giờ sắp hoàn thành kiểm tra, người cầm ngọc bài sẽ có cơ hội gia nhập những tông môn kia, Lục đại ca tuyệt đối không nên bỏ lỡ cơ hội này.
Kiểm tra tư chất và thiên phú chỉ là làm nền, có thể bái nhập tông môn hay không mới là cơ duyên.
Cũng không phải những tông môn kia thiếu đệ tử, thế lực nhất phẩm như Chính Khí Môn, Thanh Ngọc Môn, gần như không có khả năng thiếu đệ tử.
Chỉ là phương thức thu người này đã thành lệ, đối với dạng người được giải cứu như Lục Diệp và Dư Hiểu Điệp mà nói, thiên hạ dù lớn nhưng bọn hắn đã không còn chỗ đi, Hạo Thiên Minh phải ra mặt sắp xếp, thu nhận người có tư chất tu hành vào môn phái chỉ là chuyện tiện đường, dù sao cũng không tổn thất gì, nói không chừng còn tìm được mấy hạt giống tốt.
Lục Diệp cười:
- Thiên phú một lá của ta, chỉ sợ không có tông môn nào vừa ý?
- Mọi thứ đều phải nghĩ về hướng tốt nhất.
Dư Hiểu Điệp trấn an:
- Mở linh khiếu chính là ưu thế, mà có tới mười tông môn, cho nên Lục đại ca luôn có thể tìm được chỗ thuộc về mình.
- Vậy thì mượn lời chúc phúc của ngươi.
Chuyện này có liên quan đến Thiên Phú Thụ sao?
Trên lá Thiên Phú Thụ chỉ lạc ấn linh văn, trong tu hành lại có thể giúp mình được những gì?
Lục Diệp không thể tìm được câu giải thích khác ngoại trừ Thiên Phú Thụ.
Hắn mơ hồ cảm thấy nếu thật như thế, vậy Thiên Phú Thụ chắc chắn không hề đơn giản giống như bề ngoài.
- Dư cô nương, ta có một số việc muốn hỏi.
Lục Diệp quyết định đổi chủ đề, để cho mình không thêm bi thương nữa.
- Lục đại ca cứ nói.
Dư Hiểu Điệp nhìn hắn.
Lục Diệp cân nhắc tìm từ, sau đó mở miệng hỏi:
- Là thế này, trước mắt linh khiếu của ta đã tràn đầy, muốn mở ra khiếu thứ hai, thế nhưng tìm thế nào cũng không thể xác định được vị trí, chuyện này nên giải quyết thế nào?
Vấn đề này đã làm khó hắn mấy ngày, vốn dĩ sau khi một khiếu tràn đầy có thể mở ra khiếu thứ hai, nhưng Lục Diệp nếm thử nhiều lần lại không thể tìm được vị trí cụ thể của khiếu thứ hai, trái lại còn không công lãng phí rất nhiều linh lực.
Dư Hiểu Điệp có kiến thức nhiều hơn hắn, Lục Diệp cũng chỉ quen biết nàng, đương nhiên phải học hỏi một chút.
- Đối với tu sĩ mới bắt đầu tu hành như chúng ta mà nói, đây đúng là việc khó, chuyện này không liên quan đến tư chất hay thiên phú, mà chủ yếu linh lực của chúng ta còn chưa đủ lớn mạnh, cho nên khó mà định vị chuẩn xác vị trí linh khiếu.
Muốn giải quyết chuyện này, hoặc do chính bản thân tự tìm tòi, hoặc tìm người có tu vi cao hỗ trợ. Thời điểm ta mở ra khiếu thứ hai, chính là được tu sĩ Tà Nguyệt Cốc kia giúp ta dẫn linh lực, nhưng để làm được loại chuyện này, tối thiểu nhất cũng phải đạt tới Vân Hà cảnh mới được.
Lục Diệp nghe vậy cười khổ:
- Vậy thì ta vẫn phải tự mình đi tìm tòi thôi.
Hắn không tìm được người khác hỗ trợ.
- Lục đại ca, mặc dù Nguyên Linh Khiếu của tu sĩ cơ bản đều giống nhau, nhưng bởi vì tu hành công pháp khác biệt, cho nên vị trí khiếu thứ hai không giống nhau, nếu Lục đại ca không có công pháp, thì không nên tùy tiện mở khiếu thứ hai, nếu không rất có thể sẽ xảy ra vấn đề lớn.
- Công pháp mà nói, ta có một quyển.
Kim Thiền Tiêu Dao Quyết cũng không tính là công pháp cao cấp, nhưng Lục Diệp không có lựa chọn nào khác.
- Đúng rồi, cô nương mới vừa nói Vân Hà cảnh gì đó... là cảnh giới của tu sĩ sao?
Hắn nhớ trong lều vải, Tam sư huynh còn nhắc đến Chân Hồ cảnh và Thần Hải cảnh gì đó, đây đều là những kiến thức hắn chưa từng biết đến.
Một năm sống trong hầm mỏ, hắn ít khi giao lưu với người khác, cũng không có bằng hữu nào, cho nên tất cả tin tức tu hành đều là tổng hợp từ những tin đồn, vô cùng lộn xộn.
- Đúng.
Dư Hiểu Điệp gật đầu.
- Cảnh giới của tu sĩ phân chia tổng cộng bốn đại cảnh giới, phân biệt là Linh Khê cảnh, Vân Hà cảnh, Chân Hồ cảnh và Thần Hải cảnh, mỗi đại cảnh giới đều có chín cấp nhỏ.
Khê Hà Hồ Hải, loại phân chia này thật thú vị, trực quan sáng tỏ.
- Chúng ta xem như Linh Khê cảnh sao?
Lục Diệp hỏi.
Dư Hiểu Điệp cười, lắc đầu nói:
- Còn không phải, chúng ta chỉ mở linh khiếu mà thôi, chỉ có mở ra đủ nhiều linh khiếu, để cho linh lực xuyên qua những linh khiếu này, hình thành chu thiên tuần hoàn trong cơ thể, linh lực chảy xuôi như suối, mới tính là Linh Khê cảnh, đến lúc đó mới có thể gọi là tu sĩ chân chính.
Lục Diệp kinh ngạc:
- Chúng ta còn không phải tu sĩ? Vậy chúng ta là cái gì?
- Tu sĩ dự bị?
Dư Hiểu Điệp nghiêng đầu một cái, nhìn rất đáng yêu.
- Được rồi.
Lục Diệp đón nhận xưng hô này, hắn vốn cho rằng mở ra linh khiếu chính là tu sĩ, nhưng bây giờ xem ra mình vẫn là tuổi nhỏ vô tri.
Dư Hiểu Điệp cũng đã nhìn ra Lục Diệp có quá ít tri thức về tu hành, cho nên cố ý nói nhiều một chút:
- Trên Cửu Châu Đại Lục tông phái san sát, không nói những nơi khác, chỉ nói Binh châu của chúng ta đã có hơn ngàn tông môn và gia tộc lớn nhỏ, giữa những tông môn có chênh lệch mạnh yếu với nhau, căn cơ nằm ở cảnh giới của tu sĩ trong tông môn, cảnh giới tu sĩ trong tông môn càng cao, thực lực đương nhiên sẽ càng mạnh, mà tông môn cũng được chia phẩm cấp.
- Ồ? Phân chia như thế nào?
Lục Diệp hào hứng, hắn cũng nhìn ra Dư Hiểu Điệp đang phổ cập tri thức tu hành cho mình, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội.
- Mỗi cảnh giới của tu sĩ chia chín tầng, tông môn cũng được chia thành cửu phẩm, cửu phẩm thấp nhất, nhất phẩm đứng đầu! Ta cũng không rõ phân chia cụ thể như thế nào, nhưng tông môn nhất phẩm đến tam phẩm, khẳng định sẽ có cường giả Thần Hải cảnh, hình như còn có yêu cầu về số lượng, tứ phẩm đến lục phẩm, nhất định phải có đủ số lượng Chân Hồ cảnh, thất phẩm đến cửu phẩm mà nói, chỉ cần vài Vân Hà cảnh là được rồi.
- Vậy nếu chỉ có Linh Khê cảnh thì sao?
Lục Diệp không ngại trở thành kẻ dưới học hỏi.
Dư Hiểu Điệp hé miệng cười nói:
- Linh Khê cảnh không có tư cách khai tông lập phái.
Lục Diệp đỏ mặt, cảm giác mình thật vô tri.
Dư Hiểu Điệp tiếp tục nói:
- Ở Binh châu có câu nói, gọi là một cung hai điện ba môn bốn tông, ý là mười đại tông môn nhất phẩm của Binh châu, một cung chỉ Bích Vân Cung, hai điện chỉ Sâm La Điện và Uyên Hồng Điện, ba môn chính là Chính Khí Môn, Thanh Ngọc Môn, La Sinh Môn, bốn tông bao gồm Vô Cực Tông, Xích Nguyệt Tông, Bắc Huyền Kiếm Tông và Thiên Nguyên Tông, Hạo Thiên Minh và Vạn Ma Lĩnh đều chiếm một nửa, trong mỗi tông môn đều có rất nhiều tu sĩ Thần Hải cảnh.
Lục Diệp nhớ tới lời Tam sư huynh kia từng nói với hắn trước đó, thực lực tổng hợp của Thanh Ngọc Môn đứng top năm vị trí đầu Binh châu, lúc ấy mặc dù hắn cảm thấy thứ hạng này không thấp, không nghĩ đến lại có trọng lượng nặng như vậy.
Phải biết toàn bộ Binh châu có hơn ngàn thế lực lớn nhỏ, có thể ở trong nhiều tông môn như vậy trổ hết tài năng, đứng hàng thập đại nhất phẩm, có thể thấy được Thanh Ngọc Môn rất mạnh.
- Lần này tiến đánh Tà Nguyệt Cốc, Hạo Thiên Minh phái một vị phó minh chủ tới, xuất thân Chính Khí Môn.
- Phó minh chủ kia họ Bàng?
Lục Diệp thuận miệng hỏi.
- Ta cũng không biết, Lục đại ca nghe ở chỗ nào vậy?
- Trong lúc vô tình nghe được.
Lục Diệp cũng không giải thích nhiều.
- Từ đó có thể nhìn ra Tà Nguyệt Cốc rất lợi hại, lần này tiến đánh Tà Nguyệt Cốc chẳng những có Chính Khí Môn, còn có Thanh Ngọc Môn, thập đại nhất phẩm đã điều động hai nhà.
Dư Hiểu Điệp cười nói:
- Không thể tính như vậy được, mặc dù Tà Nguyệt Cốc không yếu, nhưng vẫn có chênh lệch rất lớn với tông môn nhất phẩm, theo ta ước đoán nhiều lắm chỉ là ngũ hay lục phẩm, mặc dù lần này có tới hai thế lực nhất phẩm ra tay, nhưng trong nhất phẩm cũng không phải người người đều là tu sĩ có tu vi cao thâm.
- Cô nương nói cũng đúng.
Lục Diệp đồng ý với lời này.
Dư Hiểu Điệp nói:
- Trong những tông môn tới đây, trừ hai nhất phẩm, còn có mấy nhà khác, bây giờ sắp hoàn thành kiểm tra, người cầm ngọc bài sẽ có cơ hội gia nhập những tông môn kia, Lục đại ca tuyệt đối không nên bỏ lỡ cơ hội này.
Kiểm tra tư chất và thiên phú chỉ là làm nền, có thể bái nhập tông môn hay không mới là cơ duyên.
Cũng không phải những tông môn kia thiếu đệ tử, thế lực nhất phẩm như Chính Khí Môn, Thanh Ngọc Môn, gần như không có khả năng thiếu đệ tử.
Chỉ là phương thức thu người này đã thành lệ, đối với dạng người được giải cứu như Lục Diệp và Dư Hiểu Điệp mà nói, thiên hạ dù lớn nhưng bọn hắn đã không còn chỗ đi, Hạo Thiên Minh phải ra mặt sắp xếp, thu nhận người có tư chất tu hành vào môn phái chỉ là chuyện tiện đường, dù sao cũng không tổn thất gì, nói không chừng còn tìm được mấy hạt giống tốt.
Lục Diệp cười:
- Thiên phú một lá của ta, chỉ sợ không có tông môn nào vừa ý?
- Mọi thứ đều phải nghĩ về hướng tốt nhất.
Dư Hiểu Điệp trấn an:
- Mở linh khiếu chính là ưu thế, mà có tới mười tông môn, cho nên Lục đại ca luôn có thể tìm được chỗ thuộc về mình.
- Vậy thì mượn lời chúc phúc của ngươi.
