Nhân Đạo Đại Thánh
Hôm nay thu hoạch rất tốt, sau khi nộp khoáng thạch trong sọt lên, hẳn có thể nhận được ba điểm cống hiến, tính cả mấy ngày trước đây tích lũy thì có mười hai điểm, lấy ra hai điểm đổi hai cái màn thầu, mười điểm còn lại vừa đủ đổi một viên Khí Huyết Đan.

Khí Huyết Đan là một loại đan dược cấp thấp, cũng không phải đồ vật trợ giúp mở linh khiếu, nhưng nếu muốn mở linh khiếu, nhất định phải để cho khí huyết tràn đầy mới được, mặc dù đan này cấp thấp, thế nhưng lại thích hợp cho người chưa mở linh khiếu như Lục Diệp sử dụng.

Sở dĩ Tà Nguyệt Cốc chịu lấy ra Khí Huyết Đan, cũng không phải thiện tâm gì, mà chỉ vì bọn chúng thấu hiểu lòng người, đan dược cấp thấp giá rẻ mạt này sẽ làm người ta có thêm hi vọng, càng cố gắng đào quáng.

Giống như Lục Diệp... mỗi ngày đều rất cần cù.

Cách lối ra hầm mỏ còn ba mươi trượng, Lục Diệp đưa mắt lơ đãng liếc qua góc bên trái đằng trước, nơi đó có một tảng đá lớn vắt ngang.

Bước chân hắn không ngừng, tiếp tục đi về phía trước, cho đến cách chừng mười trượng mới buông sọt khoáng đeo trên lưng xuống, nắm chặt cuốc chim trong tay, lại lấy ra một tảng đá lớn nhỏ vừa phải từ trong sọt khoáng, hơi ước lượng một chút.

Sau một khắc, hắn bắt đầu chạy nhanh về phía tảng đá lớn, trước khi tới gần cự thạch, nghiêng người lướt, tung cước đạp ở trên vách đá hầm mỏ, cả người mượn lực bắn ngược đáp xuống phía sau tảng đá lớn, giống như một con báo săn mạnh mẽ.

Hai bóng người đang nửa ngồi ở phía sau tảng đá lớn, mượn nhờ tảng đá kia che giấu thân hình, không nghĩ người tới lại phát hiện ra tung tích của bọn chúng.

Lúc này dù muốn đứng dậy cũng đã không kịp.

Trong ánh mắt hoảng sợ của hai người, Lục Diệp ném khoáng thạch ra, đập trúng chính giữa mũi một người trong đó, người kia kêu thảm, ngửa mặt ngã trên đất, máu tươi chảy ròng.

Lục Diệp tay cầm cuốc chim lại ra tay lần nữa, nhưng không thể đánh trúng người thứ hai, người kia phản ứng rất nhanh, nghiêng đầu tránh thoát.



Nhưng Lục Diệp đã vọt tới trước mặt gã, tung cước đạp xuống chính giữa bụng đối phương, vẻ đau đớn hiện lên mặt người kia, thân thể bay ra ngoài, quỳ rạp xuống đất, phun ra một ngụm nước chua.

Lục Diệp cất bước tiến lên, một tay nắm chặt tóc đối phương, sau khi thấy rõ mặt mũi thì cười lạnh:

- Ta tưởng là ai, hóa ra là hai huynh đệ các ngươi!

Hắn nhận ra hai người này, là đệ tử một gia tộc tên Lưu gia, sau khi địa bàn của Lưu gia bị Tà Nguyệt Cốc công chiếm, một vài đệ tử trẻ tuổi của Lưu gia được đưa đến nơi này làm quáng nô.

Lục Diệp và hai huynh đệ Lưu gia này cũng coi như đồng mệnh tương liên.

- Ta đã từng nói đừng để ta nhìn thấy các ngươi, nếu không sẽ làm thịt các ngươi phải không?!

Trong khi Lục Diệp nói chuyện, tiện tay nhặt một tảng đá từ dưới đất lên, hung hăng đập xuống.

Cú đập này không nhẹ, lão nhị Lưu gia hự một tiếng, liền bị đánh ngất.

Lục Diệp lại đi về phía Lưu lão đại bị hắn đả thương lúc trước.

Cái trán Lưu lão đại đã bị đánh nát, máu tươi khiến hai mắt mơ hồ, chỉ thoáng nhìn thấy Lục Diệp đang đi về phía mình, vẻ mặt hoảng sợ nói:

- Tha mạng, hai chúng ta không biết ngươi đi qua đây, còn tưởng là người khác... tha mạng!



Hai huynh đệ Lưu gia lén lén lút lút mai phục trước lối ra hầm mỏ, đương nhiên là không có ý tốt gì.

Trước khi hai người này bị bắt đến đây, đều là loại được nuông chiều từ bé, dù đã thành quáng nô cũng không muốn chịu khổ, thế nhưng thân phận quáng nô đê tiện, người Tà Nguyệt Cốc căn bản không coi quáng nô là người, không có khoáng thạch đổi cống hiến, thì không thể đổi được thức ăn.

Cho nên hai huynh đệ này thường xuyên ngồi ở trước lối ra của đường hầm nào đó, ăn cướp những quáng nô lạc đàn, không ít người bởi vậy không may, chẳng những khoáng thạch vất vả khai thác mỗi ngày bị cướp, còn bị đánh gần chết.

Lần trước bọn chúng muốn cướp Lục Diệp, kết quả không phải đối thủ, cho nên bị đánh một trận.

Nào ngờ hiện tại mới qua mấy ngày, lại đụng phải hai huynh đệ này.

Một loại gạo nuôi trăm loại người, trong quáng nô có không ít hạng người ham ăn lười làm như huynh đệ Lưu gia, cũng có người tâm còn lý tưởng giống như Lục Diệp.

Trong một năm này, Lục Diệp thông qua khoáng thạch đổi được cống hiến, trừ số dự trữ để mỗi ngày no bụng, thì tất cả đều đổi lấy Khí Huyết Đan.

Số lượng đã không dưới ba mươi viên Khí Huyết Đan rồi.

Điều này khiến thể phách của Lục Diệp mạnh hơn đa số quáng nô, mặc dù hình thể của hắn không phải vai u thịt bắp, nhưng trong thân thể ẩn giấu lực lượng đã vượt qua người bình thường.

Đối phó hai tên quáng nô hết ăn lại nằm, đương nhiên không phải việc gì khó.

Lưu lão đại còn đang xin tha, nhưng Lục Diệp không nghe, đưa tay nắm tóc của gã, giơ tảng đá trong tay lên, hung hăng đập xuống.

Trong kiếp sống làm quáng nô hơn một năm, Lục Diệp đã gặp quá nhiều thảm kịch, cũng sớm hiểu một đạo lý, ở thế giới người ăn người này, bất kỳ thương hại hay đồng tình nào cũng có thể trở thành thanh đao chí mạng.