Trong hầm mỏ lờ mờ ẩm ướt, Lục Diệp cõng sọt khoáng, tay xách cuốc chim, từng bước từng bước đi về phía trước.
Thần sắc của thiếu niên hơi buồn rầu, hai mắt tập trung vào hư không trước mặt mình, dường như đang ngó chừng thứ gì đó.
Người ngoài nhìn sẽ thấy phía trước Lục Diệp không có vật gì, nhưng trên thực tế ở trong tầm mắt thiếu niên lại nhìn thấy một bóng dáng hơi mờ.
Bóng dáng kia giống như hình ảnh một cái cây, u ám mờ mịt, khiến người không thể nhìn rõ ràng, cành lá um tùm, chạc cây từ vị trí một phần ba thân cây tách ra về phía bên phải, tạo thành tán cây hình bán nguyệt.
Lục Diệp đi vào thế giới tên Cửu châu này đã hơn một năm, nhưng đến nay hắn vẫn chưa thể hiểu rõ cái này rốt cuộc là thứ gì, hắn chỉ biết khi lực chú ý của mình tập trung, cây Ảnh Tử Thụ này sẽ có tỷ lệ xuất hiện ở trong tầm mắt, thế nhưng người khác lại không thể thấy.
- Đời người thật quá khổ cực.
Thiếu niên thở dài.
Một năm trước, hắn đột ngột tỉnh lại ở thế giới xa lạ này, còn chưa chờ hắn quen thuộc hoàn cảnh nơi đây, thế lực đã bị một đám tặc nhân công chiếm, rất nhiều người bị giết, hắn cùng một vài nam nữ trẻ tuổi khác trở thành tù binh của đám tặc nhân kia, sau đó bị đưa vào mỏ khoáng này, trở thành một tên quáng nô đê tiện (quáng nô: nô lệ đào quáng).
Sau đó mọi người khi trò chuyện biết được, thế lực của hắn là một tông môn tên Huyền Thiên Tông, phụ thuộc vào Hạo Thiên Minh.
Tên tông môn này nghe rất uy phong, nhưng trên thực tế chỉ là môn phái nhỏ không ai quan tâm.
Công chiếm Huyền Thiên Tông lại là Vạn Ma Lĩnh dưới trướng Tà Nguyệt Cốc.
Hạo Thiên Minh, Vạn Ma Lĩnh là hai trận doanh lớn của thế giới này, do vô số thế lực lớn nhỏ liên hợp hình thành, đấu đá đánh giết lẫn nhau, ý đồ hoàn toàn tiêu diệt đối phương, nghe nói đã kéo dài mấy trăm năm.
Theo Lục Diệp, loại tranh đấu này chính là cuộc đối kháng giữa trận doanh Thủ Tự và trận doanh Tà Ác, hắn chỉ là không may bị cuốn vào mà thôi.
Bao năm qua Cửu Châu Đại Lục chiến hỏa loạn lạc, hàng năm đều có vô số thế lực nhỏ giống như Huyền Thiên Tông bị nhổ tận gốc, nhưng rất nhanh lại có càng nhiều thế lực nổi lên như măng mọc sau mưa, chiếm địa bàn các nơi, thế cục càng thêm hỗn loạn.
Quáng nô thì quáng nô vậy...
Lục Diệp an ủi bản thân, so với những người bị giết kia, hắn còn sống đã là may mắn.
Nhưng sống sót được cũng không phải nhờ hắn có bản lĩnh đặc biệt gì, chỉ do Tà Nguyệt Cốc cần tạp dịch làm việc, người không có tu vi, tuổi còn trẻ như Lục Diệp, tự nhiên sẽ là lựa chọn tốt nhất.
Trên thực tế quáng nô trong mỏ quặng này, không chỉ có người Huyền Thiên Tông, mà còn có một vài đệ tử của tiểu gia tộc, môn phái nhỏ khác.
Thực lực của Tà Nguyệt Cốc không yếu, những năm gần đây công chiếm rất nhiều địa bàn, thế lực cũ trên những địa bàn này đều bị hủy diệt, một vài người có thể dùng bị Tà Nguyệt Cốc mang đến các nơi nô dịch.
Những người này đều có một đặc điểm, là chưa mở linh khiếu, trên người không có tu vi, cho nên rất dễ khống chế.
Trên Cửu Châu Đại Lục có một câu, Yêu đầu óc chậm chạp khó hóa hình, Người đầu óc chậm chạp thì khó tu hành.
Muốn tu hành cần mở linh khiếu, chỉ có mở linh khiếu mới có tư cách để tu hành.
Thế nhưng mở linh khiếu không phải chuyện đơn giản, người bình thường sau khi trải qua quá trình rèn luyện có thể mở ra linh khiếu, trên trăm chỉ còn một, nếu xuất thân gia tộc hoặc tông môn, được trưởng bối chỉ điểm thì tỷ lệ này sẽ cao hơn một chút.
Lục Diệp không thể mở ra linh khiếu, cho nên chỉ có thể đào quáng ở trong hầm mỏ tối tăm này.
Thế nhưng quáng nô cũng không phải không có hi vọng, nếu thành công mở linh khiếu, có thể tới tìm người quản sự báo cáo, sẽ có cơ hội tham gia khảo hạch, một khi khảo hạch thành công, sẽ trở thành đệ tử của Tà Nguyệt Cốc.
Thế nhưng quáng nô có thể mở linh khiếu rất ít, lao động trong hoàn cảnh mờ tối cả ngày, ngay cả cơm cũng ăn không đủ no thì, thì sao mở linh khiếu nổi.
Cho nên chín thành chín quáng nô đều đã chấp nhận số mệnh, mỗi ngày vất vả lao động chỉ vì một bữa cơm no.
Lục Diệp cũng không có tình cảm gì với Huyền Thiên Tông, dù sao vừa tới thế giới này thì tông môn đã bị diệt, hắn còn chưa kịp nhận biết những người trong tông kia là ai.
Hắn cũng không muốn trở thành đệ tử Tà Nguyệt Cốc, đây không phải thế lực chính đạo gì, chỉ nghe tên đã khiến người ta cảm thấy tà ác.
Nhưng cũng không thể cả đời sống ở nơi này làm quáng nô, vậy thì còn thể thống gì nữa, tốt xấu gì hắn cũng là nhân sĩ tinh anh của thời đại mới, làm người nếu không có chí hướng thì khác gì cá ướp muối.
Cho nên trong một năm qua hắn luôn cố gắng mở linh khiếu, mới đầu hắn cho rằng Ảnh Tử Thụ sẽ cung cấp cho hắn trợ giúp kỳ diệu, thế nhưng cho tới bây giờ, Ảnh Tử Thụ này vẫn chỉ là một cái bóng, đừng nói trợ giúp, có đôi khi còn ảnh hưởng tới thị lực của hắn.
Lục Diệp rất hoài nghi có phải ánh mắt của mình xảy ra vấn đề gì hay không.
Đi qua một ngã rẽ, xa xa xuất hiện ánh sáng yếu ớt, đó là một trong mấy cửa ra vào của hầm mỏ.
Thần sắc của thiếu niên hơi buồn rầu, hai mắt tập trung vào hư không trước mặt mình, dường như đang ngó chừng thứ gì đó.
Người ngoài nhìn sẽ thấy phía trước Lục Diệp không có vật gì, nhưng trên thực tế ở trong tầm mắt thiếu niên lại nhìn thấy một bóng dáng hơi mờ.
Bóng dáng kia giống như hình ảnh một cái cây, u ám mờ mịt, khiến người không thể nhìn rõ ràng, cành lá um tùm, chạc cây từ vị trí một phần ba thân cây tách ra về phía bên phải, tạo thành tán cây hình bán nguyệt.
Lục Diệp đi vào thế giới tên Cửu châu này đã hơn một năm, nhưng đến nay hắn vẫn chưa thể hiểu rõ cái này rốt cuộc là thứ gì, hắn chỉ biết khi lực chú ý của mình tập trung, cây Ảnh Tử Thụ này sẽ có tỷ lệ xuất hiện ở trong tầm mắt, thế nhưng người khác lại không thể thấy.
- Đời người thật quá khổ cực.
Thiếu niên thở dài.
Một năm trước, hắn đột ngột tỉnh lại ở thế giới xa lạ này, còn chưa chờ hắn quen thuộc hoàn cảnh nơi đây, thế lực đã bị một đám tặc nhân công chiếm, rất nhiều người bị giết, hắn cùng một vài nam nữ trẻ tuổi khác trở thành tù binh của đám tặc nhân kia, sau đó bị đưa vào mỏ khoáng này, trở thành một tên quáng nô đê tiện (quáng nô: nô lệ đào quáng).
Sau đó mọi người khi trò chuyện biết được, thế lực của hắn là một tông môn tên Huyền Thiên Tông, phụ thuộc vào Hạo Thiên Minh.
Tên tông môn này nghe rất uy phong, nhưng trên thực tế chỉ là môn phái nhỏ không ai quan tâm.
Công chiếm Huyền Thiên Tông lại là Vạn Ma Lĩnh dưới trướng Tà Nguyệt Cốc.
Hạo Thiên Minh, Vạn Ma Lĩnh là hai trận doanh lớn của thế giới này, do vô số thế lực lớn nhỏ liên hợp hình thành, đấu đá đánh giết lẫn nhau, ý đồ hoàn toàn tiêu diệt đối phương, nghe nói đã kéo dài mấy trăm năm.
Theo Lục Diệp, loại tranh đấu này chính là cuộc đối kháng giữa trận doanh Thủ Tự và trận doanh Tà Ác, hắn chỉ là không may bị cuốn vào mà thôi.
Bao năm qua Cửu Châu Đại Lục chiến hỏa loạn lạc, hàng năm đều có vô số thế lực nhỏ giống như Huyền Thiên Tông bị nhổ tận gốc, nhưng rất nhanh lại có càng nhiều thế lực nổi lên như măng mọc sau mưa, chiếm địa bàn các nơi, thế cục càng thêm hỗn loạn.
Quáng nô thì quáng nô vậy...
Lục Diệp an ủi bản thân, so với những người bị giết kia, hắn còn sống đã là may mắn.
Nhưng sống sót được cũng không phải nhờ hắn có bản lĩnh đặc biệt gì, chỉ do Tà Nguyệt Cốc cần tạp dịch làm việc, người không có tu vi, tuổi còn trẻ như Lục Diệp, tự nhiên sẽ là lựa chọn tốt nhất.
Trên thực tế quáng nô trong mỏ quặng này, không chỉ có người Huyền Thiên Tông, mà còn có một vài đệ tử của tiểu gia tộc, môn phái nhỏ khác.
Thực lực của Tà Nguyệt Cốc không yếu, những năm gần đây công chiếm rất nhiều địa bàn, thế lực cũ trên những địa bàn này đều bị hủy diệt, một vài người có thể dùng bị Tà Nguyệt Cốc mang đến các nơi nô dịch.
Những người này đều có một đặc điểm, là chưa mở linh khiếu, trên người không có tu vi, cho nên rất dễ khống chế.
Trên Cửu Châu Đại Lục có một câu, Yêu đầu óc chậm chạp khó hóa hình, Người đầu óc chậm chạp thì khó tu hành.
Muốn tu hành cần mở linh khiếu, chỉ có mở linh khiếu mới có tư cách để tu hành.
Thế nhưng mở linh khiếu không phải chuyện đơn giản, người bình thường sau khi trải qua quá trình rèn luyện có thể mở ra linh khiếu, trên trăm chỉ còn một, nếu xuất thân gia tộc hoặc tông môn, được trưởng bối chỉ điểm thì tỷ lệ này sẽ cao hơn một chút.
Lục Diệp không thể mở ra linh khiếu, cho nên chỉ có thể đào quáng ở trong hầm mỏ tối tăm này.
Thế nhưng quáng nô cũng không phải không có hi vọng, nếu thành công mở linh khiếu, có thể tới tìm người quản sự báo cáo, sẽ có cơ hội tham gia khảo hạch, một khi khảo hạch thành công, sẽ trở thành đệ tử của Tà Nguyệt Cốc.
Thế nhưng quáng nô có thể mở linh khiếu rất ít, lao động trong hoàn cảnh mờ tối cả ngày, ngay cả cơm cũng ăn không đủ no thì, thì sao mở linh khiếu nổi.
Cho nên chín thành chín quáng nô đều đã chấp nhận số mệnh, mỗi ngày vất vả lao động chỉ vì một bữa cơm no.
Lục Diệp cũng không có tình cảm gì với Huyền Thiên Tông, dù sao vừa tới thế giới này thì tông môn đã bị diệt, hắn còn chưa kịp nhận biết những người trong tông kia là ai.
Hắn cũng không muốn trở thành đệ tử Tà Nguyệt Cốc, đây không phải thế lực chính đạo gì, chỉ nghe tên đã khiến người ta cảm thấy tà ác.
Nhưng cũng không thể cả đời sống ở nơi này làm quáng nô, vậy thì còn thể thống gì nữa, tốt xấu gì hắn cũng là nhân sĩ tinh anh của thời đại mới, làm người nếu không có chí hướng thì khác gì cá ướp muối.
Cho nên trong một năm qua hắn luôn cố gắng mở linh khiếu, mới đầu hắn cho rằng Ảnh Tử Thụ sẽ cung cấp cho hắn trợ giúp kỳ diệu, thế nhưng cho tới bây giờ, Ảnh Tử Thụ này vẫn chỉ là một cái bóng, đừng nói trợ giúp, có đôi khi còn ảnh hưởng tới thị lực của hắn.
Lục Diệp rất hoài nghi có phải ánh mắt của mình xảy ra vấn đề gì hay không.
Đi qua một ngã rẽ, xa xa xuất hiện ánh sáng yếu ớt, đó là một trong mấy cửa ra vào của hầm mỏ.
