Tam sư huynh như cái máy nói một hồi, tất cả nội dung đều là giới thiệu tình huống trong Thanh Ngọc Môn, sau một lúc lâu mới xoay chuyển lời nói:
- Ngũ hành của ngươi là chủ Hỏa, ta nhớ trong tông môn có một bộ Đại Viêm Phần Hoang Quyết, chắc sẽ rất thích hợp với ngươi, đương nhiên ngươi muốn phát triển bản thân theo hướng Kim hành cũng được, trong tông cũng có rất nhiều công pháp Kim hành. Mà nếu như gia nhập Thanh Ngọc Môn chúng ta, cho dù là đệ tử thí luyện, mỗi tháng cũng nhận được hai viên Uẩn Linh Đan, nếu thông qua khảo hạch, trở thành đệ tử chính thức, số lượng sẽ tăng gấp bội, đã nhớ kỹ chưa?
Lục Diệp vội vàng gật đầu:
- Tiểu đệ nhớ kỹ.
Thế nhưng trong lòng hắn lại nghi hoặc không hiểu, đây là ý gì, sao nghe giống như đang mời chào mình? Nếu như vậy thì tu sĩ mở ra một khiếu giống như mình sẽ có ưu thế rất lớn.
Trong lòng hắn âm thầm đắc ý.
Tam sư huynh lại nói:
- Nhớ kỹ rồi thì ngồi xuống đi, tĩnh khí ngưng thần, sau đó có thể sẽ hơi đau, nhưng không cần phải lo lắng, đây chỉ là quá trình kiểm tra thiên phú, không cần phải vận chuyển linh lực ngăn cản.
- Vâng!
Lục Diệp gật đầu, hai tay đặt ở trên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên trên, nhắm mắt lại.
Sau một khắc hắn cảm nhận được có linh lực tuôn ra, mặc dù không biết vị Tam sư huynh kia đang làm gì, lại không thể mở mắt nhìn xem, khi linh lực phun trào, dưới mông lại truyền đến cảm giác chấn động nhè nhẹ, Lục Diệp suy đoán hẳn là do trận pháp trên mâm tròn kia.
Đúng như suy nghĩ của hắn, tám cái hố nhỏ chỗ mép mâm tròn lúc này đã bị Tam sư huynh để vào tám viên tinh thể lớn tầm kén tằm, đây là linh thạch mà các tu sĩ bày trận thường dùng, cũng là thứ Lục Diệp chưa từng nhìn thấy.
Khi Tam sư huynh kích hoạt trận pháp trên mâm tròn, linh thạch khảm nạm trong tám hố nhỏ kia tiêu tán ra sương mù nhàn nhạt, sương mù là linh lực cất giữ trong linh thạch, sau khi qua trận pháp chuyển hóa thì trở thành linh khí tinh thuần.
Linh khí nồng nặc tràn ngập trong không gian mâm tròn, nhưng bốn phía mâm tròn lại như có bức tường vô hình, linh khí bị trói buộc ở trong nó.
Lục Diệp đang ngồi ngay ngắn, trong lòng hơi động, mặc dù đã nhắm mắt, nhưng hắn lại cảm nhận được bên cạnh mình xuất hiện rất nhiều đồ vật kỳ diệu, những vật này đang chui vào trong thân thể hắn, để hắn sinh ra một loại cảm giác thoải mái.
Đây là linh lực?
Lục Diệp lập tức hiểu ra, một trong các thủ đoạn tu hành chủ yếu của các tu sĩ là thổ nạp linh khí trong thiên địa, Lục Diệp từng thử nghiệm lúc ở trong hầm mỏ trước kia, thế nhưng có lẽ bởi vì địa thế, cho nên trong hầm mỏ hắn không cảm nhận được linh khí tồn tại, chỉ có thể lựa chọn biện pháp luyện tinh hóa khí.
Sau khi được lão giả họ Đường mang ra hầm mỏ, hắn cũng quên đi việc cảm nhận linh khí trong thiên địa.
Cho tới giờ khắc này, hắn mới cảm nhận được sự tồn tại của linh khí.
Bất quá nhớ tới lời phân phó của Tam sư huynh trước đó, hắn cố nén dụ hoặc này, không dám tùy ý thổ nạp.
Chỗ đối diện với hắn giờ phút này, Tam sư huynh bóp pháp quyết, không ngừng kích hoạt lực lượng trận pháp, đồng thời ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào những mầm cây nhỏ chỗ mép mâm tròn kia.
Trận pháp ở trên mâm tròn chuyên môn dùng để kiểm tra thiên phú cao hay thấp, khi Tam sư huynh kích hoạt trận pháp, tám viên linh thạch khảm ở trên mâm tròn sẽ phóng linh lực chứa đựng bên trong, hóa thành linh khí nồng nặc.
Theo hành động của hắn, những linh khí này được dẫn vào trong cơ thể người bị kiểm tra, rồi chảy vào trận pháp, kể từ đó mầm cây nhỏ ở mép trận pháp sẽ phát sinh một chút biến hóa.
Nói ngắn gọn, giờ phút này thân thể Lục Diệp ngồi ở trên mâm tròn chính là một trạm trung chuyển, linh khí sẽ đi qua thân thể của hắn rồi chuyển tới trong trận pháp, tiếp theo sẽ để tám mầm cây nhỏ kia sinh ra biến hóa vốn có.
Số lượng mầm cây nhỏ phát sinh biến hóa càng nhiều, nói rõ tư chất của người được kiểm tra càng cao, trái lại thì thấp.
Truy cứu căn cơ, loại kiểm tra này chính là xem linh khí được dẫn vào trong cơ thể có lưu thông dễ dàng hay không, càng thuận lợi thì càng thích hợp tu hành, thiên phú sẽ càng cao.
Bởi vì căn cơ tu hành của tu sĩ chính là lớn mạnh linh khí, nếu như ngay cả linh khí lưu thông trong cơ thể mình cũng không thể thông sốt, vậy còn tu hành cái gì?
Bên cạnh trận pháp mâm tròn, Tam sư huynh tiếp tục hành động, tám mầm cây nhỏ an ổn bất động khiến y khẽ chau mày, gia tăng uy lực của trận pháp.
Lục Diệp nhíu mày, bởi vì hắn cảm nhận thân thể nhói nhói, giống như có rất nhiều linh khí đến từ bên ngoài đang dùng sức chui vào trong thân thể mình, để hắn sinh ra một loại cảm giác như bị vô số cây kim đâm, mà theo thời gian chuyển dời thì loại đau đớn này càng ngày càng rõ ràng.
Cho đến lúc hắn sắp không nhẫn nhịn được nữa, loại cảm giác nhói nhói trải rộng toàn thân kia mới biến mất, đồng thời bên tai truyền đến giọng nói của Tam sư huynh:
- Được rồi.
Lục Diệp vội vàng mở mắt ra, thở phào một hơi, hắn phát hiện y đang dùng một loại ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn mình.
Điều này khiến trong lòng hắn giật thót, cảm giác có chút không ổn.
- Xin hỏi sư huynh, thiên phú của tiểu đệ như thế nào?
Lục Diệp mở miệng hỏi.
Tam sư huynh không nói, chỉ liếc mâm tròn một cái, rồi đưa ngọc bài của Lục Diệp lại.
Lục Diệp nhận lấy, phát hiện mặt sau ngọc bài khắc chúc hành của mình, lại có thêm một chữ “nhất“.
Đây là ý gì? Lục Diệp có lòng muốn hỏi rõ ràng, nhưng vị Tam sư huynh này rõ ràng không muốn nói chuyện, cho nên hắn không dám dây dưa, đứng dậy, thi lễ với Tam sư huynh:
- Đa tạ sư huynh!
Lúc quay người bước đi ra ngoài, hắn nhìn thấy tám mầm cây nhỏ trụi lủi trên mâm tròn kia, có một cây mọc ra một mảnh lá cây...
Chữ nhất ở mặt sau kia có ý đại biểu một mầm cây sao?
Hắn âm thầm suy đoán.
- Tiểu hữu!
Bỗng nhiên Tam sư huynh mở miệng.
Lục Diệp đã đi tới cửa chợt quay người:
- Sư huynh có gì phân phó?
Tam sư huynh nói:
- Những lời ta nói lúc trước, tiểu hữu cứ xem như không nghe thấy đi.
Lục Diệp:
- ...
Sau khi ra khỏi lều vải, hắn hít sâu mấy hơi, cảm giác bất an xông lên đầu.
Mặc dù không thể xác định thiên phú của mình đến cùng cao hay thấp, nhưng chỉ nhìn thái độ của vị Tam sư huynh trước đó, Lục Diệp đã cảm nhận được chuyện tình không ổn.
Thiên phú của mình chỉ sợ có chút... không tầm thường.
Đi tìm người xác nhận một chút mới được.
Lục Diệp quay đầu nhìn xung quanh, chợt thấy có một bóng người yên tĩnh đứng trong góc, hắn trực tiếp đi tới.
Vừa đi tới nửa đường thì bóng người kia cũng nhìn thấy Lục Diệp, mỉm cười ngoắc ngoắc.
Lục Diệp đến phụ cận mới chào hỏi:
- Dư cô nương.
Dư Hiểu Điệp nhẹ nhàng thi lễ:
- Lục đại ca.
Có thể nhìn ra giờ phút này tâm tình của Dư Hiểu Điệp tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Nàng đã hoàn thành kiểm tra, kết quả cũng không tệ lắm.
Lục Diệp giơ tay đưa ngọc bài tới:
- Nhờ cô nương nhìn giúp ta, thiên phú này của ta là như thế nào?
Dư Hiểu Điệp tiếp nhận, cười nói:
- Lục đại ca đã có thể mở ra linh khiếu, vậy thiên phú chắc chắn sẽ không... kém!
Lúc nói xong chữ cuối cùng, nàng nhìn thấy chữ “nhất” mặt sau ngọc bài kia, mí mắt không kìm được có giật, ngữ khí mang theo chút chần chờ.
Lục Diệp thấy nàng phản ứng như vậy, lập tức hiểu được.
Cái thiên phú của mình giống như chỉ tạm được?
- Dư cô nương, thiên phú của ngươi thế nào?
Lục Diệp hỏi.
Dư Hiểu Điệp nói:
- Cũng không khác Lục đại ca là mấy.
Lục Diệp khoát tay:
- Không cần an ủi ta, ta đã biết tình huống đại khái, có phải con số càng nhỏ thì thiên phú càng thấp hay không?
Dư Hiểu Điệp nhếch môi, mình có lòng an ủi Lục Diệp, nhưng không biết nên làm như thế nào, cuối cùng chỉ có thể gật đầu:
- Vâng.
- Thì ra là vậy.
Lục Diệp nhớ tới câu nói cuối cùng của vị Tam sư huynh kia, thầm nghĩ các tu sĩ thật thẳng thắng.
Dư Hiểu Điệp nói:
- Lục đại ca không cần nhụt chí, kiểm tra bây giờ không tính chuẩn xác, trận pháp được sử dụng cũng không cao cấp, tất nhiên sẽ có lúc sai.
Lục Diệp cười nói:
- Mặc dù ta không biết trận pháp kia đến cùng là thứ gì, nhưng nếu đã ra kết quả, vậy chỉ có thể thản nhiên đối mặt.
Dư Hiểu Điệp tò mò nhìn hắn:
- Lục đại ca thật cảm thấy điều này không quá quan trọng?
Lục Diệp thoải mái không giống như đang giả vờ, nếu người bình thường lấy được kết quả như vậy, chắc chắn sẽ nản lòng thoái chí.
Lục Diệp đưa mắt nhìn về phía cách đó không xa, khẽ cười nói:
- Nếu so với những người kia, ta có thể mở linh khiếu đã coi như rất may mắn rồi.
Thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lại, bên kia có một đoàn người thất hồn lạc phách tụ tập, những người kia đều là người không có tư chất tu hành, bị đào thải trực tiếp.
Hai huynh đệ Lưu gia cũng ở trong đó.
- Ngũ hành của ngươi là chủ Hỏa, ta nhớ trong tông môn có một bộ Đại Viêm Phần Hoang Quyết, chắc sẽ rất thích hợp với ngươi, đương nhiên ngươi muốn phát triển bản thân theo hướng Kim hành cũng được, trong tông cũng có rất nhiều công pháp Kim hành. Mà nếu như gia nhập Thanh Ngọc Môn chúng ta, cho dù là đệ tử thí luyện, mỗi tháng cũng nhận được hai viên Uẩn Linh Đan, nếu thông qua khảo hạch, trở thành đệ tử chính thức, số lượng sẽ tăng gấp bội, đã nhớ kỹ chưa?
Lục Diệp vội vàng gật đầu:
- Tiểu đệ nhớ kỹ.
Thế nhưng trong lòng hắn lại nghi hoặc không hiểu, đây là ý gì, sao nghe giống như đang mời chào mình? Nếu như vậy thì tu sĩ mở ra một khiếu giống như mình sẽ có ưu thế rất lớn.
Trong lòng hắn âm thầm đắc ý.
Tam sư huynh lại nói:
- Nhớ kỹ rồi thì ngồi xuống đi, tĩnh khí ngưng thần, sau đó có thể sẽ hơi đau, nhưng không cần phải lo lắng, đây chỉ là quá trình kiểm tra thiên phú, không cần phải vận chuyển linh lực ngăn cản.
- Vâng!
Lục Diệp gật đầu, hai tay đặt ở trên đầu gối, lòng bàn tay hướng lên trên, nhắm mắt lại.
Sau một khắc hắn cảm nhận được có linh lực tuôn ra, mặc dù không biết vị Tam sư huynh kia đang làm gì, lại không thể mở mắt nhìn xem, khi linh lực phun trào, dưới mông lại truyền đến cảm giác chấn động nhè nhẹ, Lục Diệp suy đoán hẳn là do trận pháp trên mâm tròn kia.
Đúng như suy nghĩ của hắn, tám cái hố nhỏ chỗ mép mâm tròn lúc này đã bị Tam sư huynh để vào tám viên tinh thể lớn tầm kén tằm, đây là linh thạch mà các tu sĩ bày trận thường dùng, cũng là thứ Lục Diệp chưa từng nhìn thấy.
Khi Tam sư huynh kích hoạt trận pháp trên mâm tròn, linh thạch khảm nạm trong tám hố nhỏ kia tiêu tán ra sương mù nhàn nhạt, sương mù là linh lực cất giữ trong linh thạch, sau khi qua trận pháp chuyển hóa thì trở thành linh khí tinh thuần.
Linh khí nồng nặc tràn ngập trong không gian mâm tròn, nhưng bốn phía mâm tròn lại như có bức tường vô hình, linh khí bị trói buộc ở trong nó.
Lục Diệp đang ngồi ngay ngắn, trong lòng hơi động, mặc dù đã nhắm mắt, nhưng hắn lại cảm nhận được bên cạnh mình xuất hiện rất nhiều đồ vật kỳ diệu, những vật này đang chui vào trong thân thể hắn, để hắn sinh ra một loại cảm giác thoải mái.
Đây là linh lực?
Lục Diệp lập tức hiểu ra, một trong các thủ đoạn tu hành chủ yếu của các tu sĩ là thổ nạp linh khí trong thiên địa, Lục Diệp từng thử nghiệm lúc ở trong hầm mỏ trước kia, thế nhưng có lẽ bởi vì địa thế, cho nên trong hầm mỏ hắn không cảm nhận được linh khí tồn tại, chỉ có thể lựa chọn biện pháp luyện tinh hóa khí.
Sau khi được lão giả họ Đường mang ra hầm mỏ, hắn cũng quên đi việc cảm nhận linh khí trong thiên địa.
Cho tới giờ khắc này, hắn mới cảm nhận được sự tồn tại của linh khí.
Bất quá nhớ tới lời phân phó của Tam sư huynh trước đó, hắn cố nén dụ hoặc này, không dám tùy ý thổ nạp.
Chỗ đối diện với hắn giờ phút này, Tam sư huynh bóp pháp quyết, không ngừng kích hoạt lực lượng trận pháp, đồng thời ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào những mầm cây nhỏ chỗ mép mâm tròn kia.
Trận pháp ở trên mâm tròn chuyên môn dùng để kiểm tra thiên phú cao hay thấp, khi Tam sư huynh kích hoạt trận pháp, tám viên linh thạch khảm ở trên mâm tròn sẽ phóng linh lực chứa đựng bên trong, hóa thành linh khí nồng nặc.
Theo hành động của hắn, những linh khí này được dẫn vào trong cơ thể người bị kiểm tra, rồi chảy vào trận pháp, kể từ đó mầm cây nhỏ ở mép trận pháp sẽ phát sinh một chút biến hóa.
Nói ngắn gọn, giờ phút này thân thể Lục Diệp ngồi ở trên mâm tròn chính là một trạm trung chuyển, linh khí sẽ đi qua thân thể của hắn rồi chuyển tới trong trận pháp, tiếp theo sẽ để tám mầm cây nhỏ kia sinh ra biến hóa vốn có.
Số lượng mầm cây nhỏ phát sinh biến hóa càng nhiều, nói rõ tư chất của người được kiểm tra càng cao, trái lại thì thấp.
Truy cứu căn cơ, loại kiểm tra này chính là xem linh khí được dẫn vào trong cơ thể có lưu thông dễ dàng hay không, càng thuận lợi thì càng thích hợp tu hành, thiên phú sẽ càng cao.
Bởi vì căn cơ tu hành của tu sĩ chính là lớn mạnh linh khí, nếu như ngay cả linh khí lưu thông trong cơ thể mình cũng không thể thông sốt, vậy còn tu hành cái gì?
Bên cạnh trận pháp mâm tròn, Tam sư huynh tiếp tục hành động, tám mầm cây nhỏ an ổn bất động khiến y khẽ chau mày, gia tăng uy lực của trận pháp.
Lục Diệp nhíu mày, bởi vì hắn cảm nhận thân thể nhói nhói, giống như có rất nhiều linh khí đến từ bên ngoài đang dùng sức chui vào trong thân thể mình, để hắn sinh ra một loại cảm giác như bị vô số cây kim đâm, mà theo thời gian chuyển dời thì loại đau đớn này càng ngày càng rõ ràng.
Cho đến lúc hắn sắp không nhẫn nhịn được nữa, loại cảm giác nhói nhói trải rộng toàn thân kia mới biến mất, đồng thời bên tai truyền đến giọng nói của Tam sư huynh:
- Được rồi.
Lục Diệp vội vàng mở mắt ra, thở phào một hơi, hắn phát hiện y đang dùng một loại ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn mình.
Điều này khiến trong lòng hắn giật thót, cảm giác có chút không ổn.
- Xin hỏi sư huynh, thiên phú của tiểu đệ như thế nào?
Lục Diệp mở miệng hỏi.
Tam sư huynh không nói, chỉ liếc mâm tròn một cái, rồi đưa ngọc bài của Lục Diệp lại.
Lục Diệp nhận lấy, phát hiện mặt sau ngọc bài khắc chúc hành của mình, lại có thêm một chữ “nhất“.
Đây là ý gì? Lục Diệp có lòng muốn hỏi rõ ràng, nhưng vị Tam sư huynh này rõ ràng không muốn nói chuyện, cho nên hắn không dám dây dưa, đứng dậy, thi lễ với Tam sư huynh:
- Đa tạ sư huynh!
Lúc quay người bước đi ra ngoài, hắn nhìn thấy tám mầm cây nhỏ trụi lủi trên mâm tròn kia, có một cây mọc ra một mảnh lá cây...
Chữ nhất ở mặt sau kia có ý đại biểu một mầm cây sao?
Hắn âm thầm suy đoán.
- Tiểu hữu!
Bỗng nhiên Tam sư huynh mở miệng.
Lục Diệp đã đi tới cửa chợt quay người:
- Sư huynh có gì phân phó?
Tam sư huynh nói:
- Những lời ta nói lúc trước, tiểu hữu cứ xem như không nghe thấy đi.
Lục Diệp:
- ...
Sau khi ra khỏi lều vải, hắn hít sâu mấy hơi, cảm giác bất an xông lên đầu.
Mặc dù không thể xác định thiên phú của mình đến cùng cao hay thấp, nhưng chỉ nhìn thái độ của vị Tam sư huynh trước đó, Lục Diệp đã cảm nhận được chuyện tình không ổn.
Thiên phú của mình chỉ sợ có chút... không tầm thường.
Đi tìm người xác nhận một chút mới được.
Lục Diệp quay đầu nhìn xung quanh, chợt thấy có một bóng người yên tĩnh đứng trong góc, hắn trực tiếp đi tới.
Vừa đi tới nửa đường thì bóng người kia cũng nhìn thấy Lục Diệp, mỉm cười ngoắc ngoắc.
Lục Diệp đến phụ cận mới chào hỏi:
- Dư cô nương.
Dư Hiểu Điệp nhẹ nhàng thi lễ:
- Lục đại ca.
Có thể nhìn ra giờ phút này tâm tình của Dư Hiểu Điệp tốt hơn ngày hôm qua rất nhiều.
Nàng đã hoàn thành kiểm tra, kết quả cũng không tệ lắm.
Lục Diệp giơ tay đưa ngọc bài tới:
- Nhờ cô nương nhìn giúp ta, thiên phú này của ta là như thế nào?
Dư Hiểu Điệp tiếp nhận, cười nói:
- Lục đại ca đã có thể mở ra linh khiếu, vậy thiên phú chắc chắn sẽ không... kém!
Lúc nói xong chữ cuối cùng, nàng nhìn thấy chữ “nhất” mặt sau ngọc bài kia, mí mắt không kìm được có giật, ngữ khí mang theo chút chần chờ.
Lục Diệp thấy nàng phản ứng như vậy, lập tức hiểu được.
Cái thiên phú của mình giống như chỉ tạm được?
- Dư cô nương, thiên phú của ngươi thế nào?
Lục Diệp hỏi.
Dư Hiểu Điệp nói:
- Cũng không khác Lục đại ca là mấy.
Lục Diệp khoát tay:
- Không cần an ủi ta, ta đã biết tình huống đại khái, có phải con số càng nhỏ thì thiên phú càng thấp hay không?
Dư Hiểu Điệp nhếch môi, mình có lòng an ủi Lục Diệp, nhưng không biết nên làm như thế nào, cuối cùng chỉ có thể gật đầu:
- Vâng.
- Thì ra là vậy.
Lục Diệp nhớ tới câu nói cuối cùng của vị Tam sư huynh kia, thầm nghĩ các tu sĩ thật thẳng thắng.
Dư Hiểu Điệp nói:
- Lục đại ca không cần nhụt chí, kiểm tra bây giờ không tính chuẩn xác, trận pháp được sử dụng cũng không cao cấp, tất nhiên sẽ có lúc sai.
Lục Diệp cười nói:
- Mặc dù ta không biết trận pháp kia đến cùng là thứ gì, nhưng nếu đã ra kết quả, vậy chỉ có thể thản nhiên đối mặt.
Dư Hiểu Điệp tò mò nhìn hắn:
- Lục đại ca thật cảm thấy điều này không quá quan trọng?
Lục Diệp thoải mái không giống như đang giả vờ, nếu người bình thường lấy được kết quả như vậy, chắc chắn sẽ nản lòng thoái chí.
Lục Diệp đưa mắt nhìn về phía cách đó không xa, khẽ cười nói:
- Nếu so với những người kia, ta có thể mở linh khiếu đã coi như rất may mắn rồi.
Thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lại, bên kia có một đoàn người thất hồn lạc phách tụ tập, những người kia đều là người không có tư chất tu hành, bị đào thải trực tiếp.
Hai huynh đệ Lưu gia cũng ở trong đó.

