Nhân Đạo Đại Thánh
Lục Diệp thấy cảnh này lập tức hiểu được, kiểm tra này chia thành hai cửa ải, một là xem xét có tư chất tu hành hay không, hai là kiểm tra thiên phú cao thấp.

Tư chất và thiên phú không giống nhau, yếu tố trước quyết định một người có thể tu hành hay không, hoặc có tư cách tu hành hay không, yếu tố sau thì quyết định thành tựu của người này sẽ cao bao nhiêu, trên lý luận mà nói, thiên phú càng tốt thì thành tựu ngày sau sẽ càng cao.

Đương nhiên bởi vì điều kiện có hạn, cho nên kiểm tra thiên phú như thế này chỉ là một loại khảo nghiệm không rõ ràng, không bảo đảm chuẩn xác hoàn toàn, thế nhưng cũng đạt đến tám chín phần mười, sai số sẽ không quá lớn.

Lục Diệp không lo lắng về phương diện tư chất, hắn đã mở linh khiếu nên chắc chắn có thể tu hành.

Về phần thiên phú cao thấp thì khó có thể nói chính xác, hắn cũng không biết thiên phú của mình như thế nào, còn phải tiến về lều vải kia kiểm tra mới biết.

Người đầu tiên có tư chất tu hành đã xuất hiện, để cho đội ngũ vốn tĩnh mịch nặng nề nhiều thêm một tia sức sống, lập tức sinh ra một loại ảo giác ta cũng có thể làm được.

Nhưng hiện thực luôn rất tàn khốc.

Trong kiểm tra đo lường sau đó, lại đào thải hơn mười người, mới xuất hiện một người nữa có tư chất tu hành.

Tình cảnh như lúc trước lại trình diễn.

Đội ngũ thật dài không ngừng rút ngắn, từng nô dịch từ kỳ vọng đến thất vọng...

Tổng thể mà nói, trong hơn mười người kiểu gì cũng sẽ xuất hiện một người có tư chất tu hành, tỷ lệ này giống như tình huống Lục Diệp hiểu rõ.

Hắn đứng ở nửa đoạn sau của đội ngũ, thế nhưng bởi vì tốc độ kiểm tra nhanh, cho nên không đến một nén nhang, hắn đã đứng ở trước cái bàn kia.

- Đã từng mở linh khiếu chưa?

Tu sĩ sau bàn không ngẩng đầu lên hỏi.

- Mở một khiếu.

Lục Diệp trung thực trả lời.

Tên tu sĩ kia lập tức ngẩng đầu lên, dò xét Lục Diệp từ trên xuống dưới, mặt giãn ra cười nói:

- Tốt, cuối cùng có người mở linh khiếu.

Trước đó mặc dù có bảy tám người thông qua kiểm tra tư chất, nhưng bảy tám người này vẫn chưa mở linh khiếu, Lục Diệp là người đầu tiên mở linh khiếu ở trong đội ngũ này!

- Đến, đặt hai tay lên.

Tu sĩ kia chỉ vào quả cầu thủy tinh trên bàn.

Lục Diệp không hiểu, cái đồ chơi này không phải dùng để kiểm tra tư chất sao? Mình đã mở linh khiếu, vậy còn cần kiểm tra làm gì? Tu sĩ kia nhìn ra nghi ngờ trong lòng Lục Diệp, nên giải thích:

- Ta đã từng nói rồi, chẳng những kiểm tra tư chất, còn phải kiểm tra chúc hành.

- Chúc hành?

Lục Diệp càng mờ mịt, hắn chưa từng nghe nói loại chuyện này.



Có lẽ bởi vì Lục Diệp đã mở linh khiếu, cho nên tu sĩ kia rất kiên nhẫn giải thích:

- Trong Ngũ Hành có Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, linh lực của mỗi người đều sẽ có khuynh hướng về một loại nào đó, đây chính là chúc hành, mà mỗi loại chúc hành đều có điểm không giống nhau.

- Thì ra là thế!

Lục Diệp bừng tỉnh đại ngộ, nhưng nghi ngờ hỏi:

- Vậy trước đó...

Tu sĩ cười nói:

- Bọn họ ngay cả linh khiếu cũng chưa mở, không có linh lực thì không cách nào kiểm tra chúc hành.

- Thì ra là vậy.

Lục Diệp hiểu rõ, nâng hai tay lên chạm vào quả cầu thủy tinh.

- Vận chuyển linh lực của ngươi, rót vào trong đó.

Tu sĩ phân phó.

Lục Diệp làm theo, đồng thời con mắt nhìn chằm chằm quả cầu thủy tinh biến hóa, hắn cũng tò mò mình rốt cuộc là chúc hành gì.

Quả đầu thủy tinh kia tỏa ra ánh sáng, điều này đại biểu Lục Diệp có tư chất tu hành, nhưng đối với người đã mở linh khiếu như hắn mà nói, kết quả này không có ý nghĩa gì.

Biến hóa xuất hiện sau đó, mới là kiểm tra chúc hành.

Dưới sự chú ý của Lục Diệp, trong quả cầu thủy tinh kia lại sinh ra một ngọn lửa màu da cam, bắt đầu cháy hừng hực! Một màn này để con ngươi của hắn co rụt, bởi vì ngọn lửa màu da cam này nhìn... quá quen mắt.

- Ồ?

Tu sĩ sau bàn nhíu mày, tràn đầy phấn khởi nói:

- Ngũ Hành chủ Hỏa, ân, còn có Kim hành, không tệ không tệ, tốt, thu tay lại đi.

Lục Diệp có thể hiểu được khi bản thân là Ngũ Hành chủ Hỏa, dù sao hắn có thể mở linh khiếu là nhờ Thiên Phú Thụ, là nó nuốt ngọn lửa màu da cam kia, hắn mới mở ra linh khiếu.

Trên Thiên Phú Thụ có một lá cây lạc ấn linh văn Phong Duệ, cũng cháy hừng hực.

Nhưng hắn lại không hiểu Kim hành, thứ này không phải là chúc hành ban đầu của mình chứ?

- Cất kỹ vật này, đi vào trong lều vải kia tìm Tam sư huynh.

Tu sĩ kia đưa cho Lục Diệp một ngọc bài, hắn cảm tạ rồi tiếp nhận, chỉ thấy một mặt ngọc bài khắc tên mình, bên dưới lại có chữ “nhất”, hẳn là đại biểu mở một khiếu, một mặt khác khắc chúc hành của mình.

Lục Diệp đi ra phía sau bàn.

Cách đó không xa có một cái lều vải được dựng lên tạm thời, những người trước đó thông qua kiểm tra tư chất, đều tiến vào nơi này kiểm tra thiên phú.



Đứng ở trước lều, Lục Diệp hô một tiếng, rồi mới vén rèm cửa đi vào.

Không gian bên trong không lớn không nhỏ, có một tu sĩ thần sắc nghiêm túc, gương mặt lạnh lùng đang khoanh chân ngồi ở trên một cái bồ đoàn, nhắm mắt dưỡng thần, có lẽ đây chính là vị Tam sư huynh kia.

Ở trước mặt Tam sư huynh, còn có một cái mâm hình tròn, không biết được tạo ra từ gỗ gì, mâm tròn kia có diện tích to bằng mặt bàn, chỗ mép lại có tám cái hố nhỏ, bên cạnh hố nhỏ còn sinh ra mầm cây nhỏ trụi lủi.

Lục Diệp đi tới trước mặt hắn, ôm quyền thi lễ:

- Lục Diệp bái kiến sư huynh, đây là ngọc bài của ta, mời sư huynh kiểm tra.

Vị Tam sư huynh kia mở mắt, tiếp nhận ngọc bài, nhìn trước sau một chút rồi nhíu mày:

- Mở linh khiếu rồi?

Hắn đưa tay ra hiệu:

- Ngồi đi.

Xem ra mâm tròn này là vật để kiểm tra đo lường thiên phú cao thấp, Lục Diệp đi lên, ngồi xếp bằng ở trung tâm, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua, phát hiện trên mặt mâm tròn này khắc rất nhiều đường vân và đồ án phức tạp.

Linh văn?

Lục Diệp lập tức hào hứng, quan sát tỉ mỉ, thế nhưng bằng kiến thức của hắn hiện tại, căn bản không thể nhìn ra những linh văn này đến cùng dùng để làm gì.

Linh văn hắn biết chỉ có Phong Duệ.

Số lượng linh văn khắc trên mâm tròn rất nhiều, liên hệ chặt chẽ với nhau thành một khối.

Lục Diệp tỉnh ngộ lại, nhớ tới một đồ vật mình từng nghe được.

Đây là một trận pháp!

Trận pháp là do linh văn tạo dựng thành?

- Khục!

Tam sư huynh ho nhẹ đánh gãy suy nghĩ của hắn, Lục Diệp vội vàng ngồi nghiêm chỉnh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, sau một lúc trầm mặc ngắn ngủi, Tam sư huynh mở miệng nói:

- Thanh Ngọc Môn chúng ta ở Thương Loan Sơn, nội địa Binh châu, có 300 linh phong lớn nhỏ, nếu xét thực lực tổng hợp có thể xếp vào năm vị trí đầu của Binh châu, môn chủ và chư vị phó môn chủ đều là Thần Hải cảnh, dưới môn chủ còn có chừng trên trăm tu sĩ Chân Hồ cảnh...

Lục Diệp vốn cho rằng Tam sư huynh là người trầm mặc ít nói, nhưng giờ phút này mới phát hiện mình đã sai.

Tam sư huynh mới mở miệng đã liên miên không dứt, không ngừng giới thiệu đủ loại tình huống của Thanh Ngọc Môn khiến Lục Diệp nghe mà như lọt vào trong sương mù, không hiểu gì chỉ biết rất lợi hại.

Mà không biết tại sao, Tam sư huynh này lại cho hắn cảm giác giống như nghe radio không có nút tắt.

Đợi đến lúc Tam sư huynh thao thao bất tuyệt nói đến “trong môn kiếm tông như thế nào, pháp tông thì ra sao...”, ký ức vốn bị phủ bụi của Lục Diệp trở nên quay cuồng.

Khóe miệng hắn giật giật, thầm nghĩ đây là giới thiệu vắn tắt về chiêu sinh của giới tu hành sao?