- Ngay cả hệ thống lưu thông không khí cũng được bổ sung thuốc kích thích thần kinh, đảm bảo học sinh không cần ngủ, có thể học hành quanh năm.
- Mà điều quan trọng nhất là, toàn bộ những thứ này đều miễn phí!
- Tất nhiên, để cơ thể có thể chịu được dược lực của thuốc, thì ngươi cần phải trải qua một số phẫu thuật cải tạo tại các bệnh viện do nhà trường chỉ định. Đừng lo, chỉ là mấy tiểu phẫu cấy ghép pháp khí để tăng tốc độ trao đổi chất thôi. Đây là bảng giá cụ thể...
Từng buổi phỏng vấn lần lượt trôi qua.
Có trường thì yêu cầu đầu vào quá cao, khiến hắn không thấy có chút hy vọng nào.
Có nơi thì toàn là cạm bẫy, chỉ cần một chút sơ sẩy không để ý mà ký vào các bản hợp đồng vô nhân tính thì đời hắn coi như xong.
Áp lực trên vai Trương Vũ càng lúc càng trở nên nặng nề hơn, khiến hắn cảm thấy khó thở, giống như có cả núi đá đang đè lên người vậy.
Lúc này hắn mới chợt nhận ra rằng, dù bản thân là một học sinh đứng đầu toàn trường, nhưng sự xuất sắc đó chỉ gói gọn trong một ngôi trường sơ trung bình thường ở ngoại ô mà thôi. Khi so với những học sinh đến từ các ngôi trường ở trung tâm thành phố, hắn liền thấy được khoảng cách giữa học sinh thành phố và học sinh vùng ngoại ô lớn đến nhường nào.
Thậm chí, cho đến tận bây giờ hắn cũng chỉ mới thấy được một phần nhỏ của sự chênh lệch đó.
Hắn nở một nụ cười cay đắng khi nhớ lại những năm tháng học hành chăm chỉ trước đó.
Thật trớ trêu khi hắn cũng sẽ giống như các học sinh lêu lổng khác trong trường, đều không thể đặt chân vào cánh cổng cao trung.
Về đến nhà, Trương Vũ mang theo tâm hồn nguội lạnh lặng lẽ ngồi trên ghế.
Trên bàn, điện thoại liên tục đổ chuông.
Mẹ: Phỏng vấn thế nào rồi con?
Mẹ: Hôm nay mẹ phải tăng ca, cơm mẹ đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh, nhớ hâm nóng trước khi ăn nhé.
Một lát sau, điện thoại lại rung lên.
Mẹ: Con trai à, đừng quá lo lắng. Dù con có chọn triệt sản hay chuyển giới thì mẹ cũng sẽ lo được tiền phẫu thuật cho con.
Trương Vũ lúc này đã chẳng còn tâm trạng để ý đến chiếc điện thoại vẫn đang rung bần bật bên cạnh. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm lên trần nhà, ánh mắt vô hồn như muốn tìm kiếm một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng càng cố nghĩ, đầu óc hắn lại càng trống rỗng, những gì hắn thấy được chỉ toàn là màu xám tro của trần nhà đã cũ.
Ngay lúc đó, điện thoại lại một lần nữa rung lên dữ dội.
Trương Vũ vốn định mặc kệ nó, nhưng có vẻ như người ở đầu dây bên kia cũng khá kiên trì, cuối cùng sau hơn một phút, hắn cũng đành phải cầm điện thoại lên. Vừa mở ra thì cuộc gọi đã bị ngắt.
Ngay sau đó, có một tin nhắn được gửi đến:
- Năm ngàn của bạn đã sẵn sàng, chỉ mất 10 giây thôi, tiền sẽ chuyển được tới tài khoản...
- Cho vay nặng lãi sao?
- Hừ.
- Chắc hẳn thông tin của mình đã bị bên tuyển sinh lén bán ra ngoài rồi.
Hắn đặt điện thoại xuống, suy nghĩ một lúc, sau đó lại cầm điện thoại lên, mở ra tin nhắn vừa rồi.
Tối hôm đó, khi mẹ hắn tăng ca trở về, vừa bước vào cửa đã thấy Trương Vũ ngồi ngay ngắn trước bàn học, đang chăm chú đọc sách. Điều này khiến mẹ hắn rất bất ngờ, bởi vì vừa mới hôm qua hắn vẫn còn ủ rũ như người mất hồn.
- Mẹ yên tâm, con không dễ gục ngã như vậy đâu.
- Năm nay không được, thì sang năm thi lại. Con nhất định phải tu tiên.
- Ngày mai con sẽ đi tìm lớp học thêm để bổ sung những kiến thức bị thiếu hụt.
Hôm sau, trời vừa mới hửng sáng, Trương Vũ đã vội vã ra ngoài. Mãi cho đến khi trời tối hắn mới quay về với khuôn mặt tràn đầy rạng rỡ.
- Mẹ, con đã tìm được trung tâm dạy thêm về Tiên Đạo rồi! Ở đó đều là các lão sư đến từ các trường cao trung trọng điểm, con học ở đó nhất định sẽ có thể đậu vào cao trung.
- Mẹ cũng không cần phải lo về chuyện học phí, bên trung tâm thấy con có học lực tốt, lại biết hoàn cảnh nhà mình không mấy khá giả, cho nên tạm thời không thu học phí. Họ chỉ yêu cầu nếu năm sau con thi đậu vào Tung Dương cao trung thì giúp họ quảng bá về trung tâm bù cho tiền học phí là được.
- Mẹ yên tâm, đó là trung tâm lớn, không phải lừa đảo đâu.
Từ đó, ngày nào Trương Vũ cũng ra khỏi nhà trước khi mặt trời mọc, đến tối khuya mới trở về. Về nhà hắn lại tiếp tục tự học đến hai, ba giờ sáng mới chịu đi ngủ.
Số lượng sách giáo khoa hắn mang về nhà càng ngày càng nhiều, từ sách giáo khoa khối 11 đến khối 12, từ ngữ văn, toán, vật lý đến các môn phổ thông khác. Nhìn con trai tranh thủ từng phút từng giây cố gắng hoàn thành toàn bộ chương trình cao trung chỉ trong một năm, mẹ hắn vừa cảm động, vừa cảm thấy tự hào.
Thế nhưng, kể từ khi những hộp thuốc đầu tiên bắt đầu xuất hiện trong nhà, trong lòng bà lại dấy lên một cảm giác lo lắng.
Trương Vũ chỉ cười, giải thích:
- Mẹ à, tính đến hiện tại con đã học ít hơn các học sinh khác ít nhất là mười ngàn giờ. Cho nên giờ con cần phải cố gắng bù lại số lượng thời gian đã thiếu hụt đó.
- Những loại thuốc kích thích thần kinh này giúp con chỉ cần ngủ nửa tiếng mỗi ngày, từ đó sẽ nâng cao hiệu suất học tập, sẽ không bị tụt hậu so với đám học sinh trong thành phố.
- Mẹ đừng lo, mấy loại thuốc này không đắt đâu.
- Hiệu trưởng trung tâm dạy thêm rất quý con, thuốc này là ông ấy tặng cho con đấy.
Nghe thấy Trương Vũ nói là được hiệu trưởng tặng, mẹ hắn liền cảm thấy vui vẻ, không còn lo lắng gì nữa.
Chẳng bao lâu sau, Trương Vũ càng ngày càng mang về nhiều thứ hơn nữa.
Ngoài sách vở và thuốc kích thích thần kinh ra, giờ còn có thêm cả thuốc điều tiết hormone, thuốc bổ yêu thú, cùng mấy chai thuốc bột không nhãn mác.
Những lý do mà hắn đưa ra cũng càng ngày càng đa dạng, lúc thì nói là mua hàng giảm giá, lúc lại bảo được bạn học tặng, có khi lại là phần thưởng của lớp học thêm...
- Mà điều quan trọng nhất là, toàn bộ những thứ này đều miễn phí!
- Tất nhiên, để cơ thể có thể chịu được dược lực của thuốc, thì ngươi cần phải trải qua một số phẫu thuật cải tạo tại các bệnh viện do nhà trường chỉ định. Đừng lo, chỉ là mấy tiểu phẫu cấy ghép pháp khí để tăng tốc độ trao đổi chất thôi. Đây là bảng giá cụ thể...
Từng buổi phỏng vấn lần lượt trôi qua.
Có trường thì yêu cầu đầu vào quá cao, khiến hắn không thấy có chút hy vọng nào.
Có nơi thì toàn là cạm bẫy, chỉ cần một chút sơ sẩy không để ý mà ký vào các bản hợp đồng vô nhân tính thì đời hắn coi như xong.
Áp lực trên vai Trương Vũ càng lúc càng trở nên nặng nề hơn, khiến hắn cảm thấy khó thở, giống như có cả núi đá đang đè lên người vậy.
Lúc này hắn mới chợt nhận ra rằng, dù bản thân là một học sinh đứng đầu toàn trường, nhưng sự xuất sắc đó chỉ gói gọn trong một ngôi trường sơ trung bình thường ở ngoại ô mà thôi. Khi so với những học sinh đến từ các ngôi trường ở trung tâm thành phố, hắn liền thấy được khoảng cách giữa học sinh thành phố và học sinh vùng ngoại ô lớn đến nhường nào.
Thậm chí, cho đến tận bây giờ hắn cũng chỉ mới thấy được một phần nhỏ của sự chênh lệch đó.
Hắn nở một nụ cười cay đắng khi nhớ lại những năm tháng học hành chăm chỉ trước đó.
Thật trớ trêu khi hắn cũng sẽ giống như các học sinh lêu lổng khác trong trường, đều không thể đặt chân vào cánh cổng cao trung.
Về đến nhà, Trương Vũ mang theo tâm hồn nguội lạnh lặng lẽ ngồi trên ghế.
Trên bàn, điện thoại liên tục đổ chuông.
Mẹ: Phỏng vấn thế nào rồi con?
Mẹ: Hôm nay mẹ phải tăng ca, cơm mẹ đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh, nhớ hâm nóng trước khi ăn nhé.
Một lát sau, điện thoại lại rung lên.
Mẹ: Con trai à, đừng quá lo lắng. Dù con có chọn triệt sản hay chuyển giới thì mẹ cũng sẽ lo được tiền phẫu thuật cho con.
Trương Vũ lúc này đã chẳng còn tâm trạng để ý đến chiếc điện thoại vẫn đang rung bần bật bên cạnh. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm lên trần nhà, ánh mắt vô hồn như muốn tìm kiếm một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng càng cố nghĩ, đầu óc hắn lại càng trống rỗng, những gì hắn thấy được chỉ toàn là màu xám tro của trần nhà đã cũ.
Ngay lúc đó, điện thoại lại một lần nữa rung lên dữ dội.
Trương Vũ vốn định mặc kệ nó, nhưng có vẻ như người ở đầu dây bên kia cũng khá kiên trì, cuối cùng sau hơn một phút, hắn cũng đành phải cầm điện thoại lên. Vừa mở ra thì cuộc gọi đã bị ngắt.
Ngay sau đó, có một tin nhắn được gửi đến:
- Năm ngàn của bạn đã sẵn sàng, chỉ mất 10 giây thôi, tiền sẽ chuyển được tới tài khoản...
- Cho vay nặng lãi sao?
- Hừ.
- Chắc hẳn thông tin của mình đã bị bên tuyển sinh lén bán ra ngoài rồi.
Hắn đặt điện thoại xuống, suy nghĩ một lúc, sau đó lại cầm điện thoại lên, mở ra tin nhắn vừa rồi.
Tối hôm đó, khi mẹ hắn tăng ca trở về, vừa bước vào cửa đã thấy Trương Vũ ngồi ngay ngắn trước bàn học, đang chăm chú đọc sách. Điều này khiến mẹ hắn rất bất ngờ, bởi vì vừa mới hôm qua hắn vẫn còn ủ rũ như người mất hồn.
- Mẹ yên tâm, con không dễ gục ngã như vậy đâu.
- Năm nay không được, thì sang năm thi lại. Con nhất định phải tu tiên.
- Ngày mai con sẽ đi tìm lớp học thêm để bổ sung những kiến thức bị thiếu hụt.
Hôm sau, trời vừa mới hửng sáng, Trương Vũ đã vội vã ra ngoài. Mãi cho đến khi trời tối hắn mới quay về với khuôn mặt tràn đầy rạng rỡ.
- Mẹ, con đã tìm được trung tâm dạy thêm về Tiên Đạo rồi! Ở đó đều là các lão sư đến từ các trường cao trung trọng điểm, con học ở đó nhất định sẽ có thể đậu vào cao trung.
- Mẹ cũng không cần phải lo về chuyện học phí, bên trung tâm thấy con có học lực tốt, lại biết hoàn cảnh nhà mình không mấy khá giả, cho nên tạm thời không thu học phí. Họ chỉ yêu cầu nếu năm sau con thi đậu vào Tung Dương cao trung thì giúp họ quảng bá về trung tâm bù cho tiền học phí là được.
- Mẹ yên tâm, đó là trung tâm lớn, không phải lừa đảo đâu.
Từ đó, ngày nào Trương Vũ cũng ra khỏi nhà trước khi mặt trời mọc, đến tối khuya mới trở về. Về nhà hắn lại tiếp tục tự học đến hai, ba giờ sáng mới chịu đi ngủ.
Số lượng sách giáo khoa hắn mang về nhà càng ngày càng nhiều, từ sách giáo khoa khối 11 đến khối 12, từ ngữ văn, toán, vật lý đến các môn phổ thông khác. Nhìn con trai tranh thủ từng phút từng giây cố gắng hoàn thành toàn bộ chương trình cao trung chỉ trong một năm, mẹ hắn vừa cảm động, vừa cảm thấy tự hào.
Thế nhưng, kể từ khi những hộp thuốc đầu tiên bắt đầu xuất hiện trong nhà, trong lòng bà lại dấy lên một cảm giác lo lắng.
Trương Vũ chỉ cười, giải thích:
- Mẹ à, tính đến hiện tại con đã học ít hơn các học sinh khác ít nhất là mười ngàn giờ. Cho nên giờ con cần phải cố gắng bù lại số lượng thời gian đã thiếu hụt đó.
- Những loại thuốc kích thích thần kinh này giúp con chỉ cần ngủ nửa tiếng mỗi ngày, từ đó sẽ nâng cao hiệu suất học tập, sẽ không bị tụt hậu so với đám học sinh trong thành phố.
- Mẹ đừng lo, mấy loại thuốc này không đắt đâu.
- Hiệu trưởng trung tâm dạy thêm rất quý con, thuốc này là ông ấy tặng cho con đấy.
Nghe thấy Trương Vũ nói là được hiệu trưởng tặng, mẹ hắn liền cảm thấy vui vẻ, không còn lo lắng gì nữa.
Chẳng bao lâu sau, Trương Vũ càng ngày càng mang về nhiều thứ hơn nữa.
Ngoài sách vở và thuốc kích thích thần kinh ra, giờ còn có thêm cả thuốc điều tiết hormone, thuốc bổ yêu thú, cùng mấy chai thuốc bột không nhãn mác.
Những lý do mà hắn đưa ra cũng càng ngày càng đa dạng, lúc thì nói là mua hàng giảm giá, lúc lại bảo được bạn học tặng, có khi lại là phần thưởng của lớp học thêm...
