- Con tới chưa?
- Đừng căng thẳng quá, thành tích của con tốt như vậy, chắc chắn sẽ thành công thôi.
- Mẹ mới nhận thêm một công việc mới, nhất định sẽ kiếm đủ tiền cho con phẫu thuật, con cứ yên tâm đi phỏng vấn.
Trương Vũ lặng lẽ đọc từng dòng tin nhắn của mẹ, sau đó hít sâu một hơi, ngồi tại chỗ nhắm mắt chờ đợi.
Rất lâu sau, phía trước bỗng vang lên tiếng gọi:
- Thí sinh số 989, Trương Vũ.
Trương Vũ đứng dậy, bước vào phòng phỏng vấn.
Trong phòng có ba vị giám khảo đang ngồi. Khi nhìn thấy họ, Trương Vũ nhanh chóng nở nụ cười lễ phép mà hắn đã tập luyện nhiều lần:
- Chào ba vị giám khảo, ta là Trương Vũ, học sinh Đông Dương sơ trung.
Vị giám khảo ngồi giữa ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lạnh nhạt hỏi:
- Tại sao ngươi lại muốn nộp hồ sơ vào trường này?
Trương Vũ nhanh nhẹn trả lời:
- Đây là ngôi trường có bề dày lịch sử, có nền tảng tu hành vững chắc, tài nguyên giảng dạy dồi dào, đã đào tạo ra rất nhiều nhân tài...
Vị giám khảo nhíu mày, ngắt lời hắn:
- Đừng nói mấy câu sáo rỗng đó.
Trương Vũ hơi ngượng ngùng, sau đó thật thà nói:
- Ta muốn thi đậu vào đại học danh tiếng. Mà trong số các trường cao trung ta có thể nộp hồ sơ thì Tung Dương cao trung là trường có tỷ lệ thi đậu đại học cao nhất.
Vị giám khảo khẽ gật đầu, lật tài liệu trên tay:
- Điểm số của ngươi cũng không tệ, các môn đều đạt điểm tuyệt đối, đứng nhất toàn trường, chẳng trách lại được giới thiệu đến đây.
- Thành tích của ngươi thì không có vấn đề gì, nhưng nếu muốn vào được Tung Dương cao trung thì chỉ dựa vào điểm số trên lớp là chưa đủ.
Vị giám khảo như nghĩ ra điều gì đó, bỗng nhiên hỏi Trương Vũ:
- Mỗi ngày ngươi ngủ mấy tiếng?
Trương Vũ trả lời:
- Năm tiếng.
Vị giám khảo tỏ ra bất ngờ với câu trả lời trên:
- Tận năm tiếng? Học sinh ở thành phố bắt đầu từ tiểu học cũng đã quen mỗi ngày chỉ ngủ hai tiếng. Còn như những học sinh xuất sắc thì cơ bản đều là không ngủ.
- Ngươi mỗi ngày ngủ năm tiếng, tức là mỗi ngày học ít hơn người khác ba tiếng. Chín năm là gần mười nghìn giờ học.
Trương Vũ hơi ngẩn người. Hắn vốn nghĩ mình đã rất cố gắng, nhưng không ngờ sự cố gắng của hắn cũng chẳng tính là gì khi đem so với đám học sinh trong thành phố.
Trương Vũ vội vàng nói:
- Từ giờ ta sẽ ngủ ít đi để cố gắng đuổi kịp bọn họ.
Lúc này, vị giám khảo bên trái mới lên tiếng hỏi:
- Ngươi đã học được đến đâu của chương trình cao trung rồi?
Nghe được câu hỏi này, Trương Vũ phần nào lấy lại được chút bình tĩnh, tự tin trả lời:
- Ta đã tự học xong toàn bộ chương trình lớp 10.
Vị giám khảo khẽ nhíu mày:
- Mới học hết chương trình lớp 10 thôi sao? Ngươi không biết rằng các học sinh nhập học ở Tung Dương cao trung đều phải hoàn thành toàn bộ chương trình học cao trung rồi sao?
Câu nói của vị giám khảo khiến Trương Vũ choáng váng. Hắn hoàn toàn không biết thông tin này, thứ hắn vốn cho là lợi thế của bản thân giờ xem ra cũng chẳng là gì so với các học sinh khác.
Đúng lúc đó, vị giám khảo ngồi giữa tiếp tục hỏi:
- Để tăng hiệu suất học tập và tránh việc yêu đương sớm ảnh hưởng đến việc tu hành, Tung Dương cao trung yêu cầu tất cả học sinh trước khi nhập học phải hoàn thành phẫu thuật triệt sản.
- Ngươi có biết việc này không?
Cuối cùng cũng có một câu mà hắn đã chuẩn bị trước. Trương Vũ lập tức trả lời:
- Về việc này thì gia đình ta cũng đang chuẩn bị rồi. Ta sẽ hoàn thành phẫu thuật triệt sản trước khi nhập học, đồng thời đảm bảo chỉ số hormone luôn ở mức phù hợp cho việc tu hành.
Vị giám khảo gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Được rồi, buổi phỏng vấn kết thúc. Ngươi có thể ra ngoài.
Trương Vũ bước ra khỏi phòng với tâm trạng thấp thỏm lo âu. Hắn cảm giác dường như thời gian phỏng vấn của mình ngắn hơn những người khác.
Vị nữ giám khảo ngồi bên cạnh khẽ cười:
- Thật buồn cười, cái tên này cái gì cũng không biết mà vẫn dám đến phỏng vấn. Thành tích thì cũng chỉ có điểm số trên lớp, không có lấy nổi một thành tích ngoại khóa hay một cuộc thi nào cả. Mấy trường sơ trung ở ngoại thành dạy dỗ kiểu gì không biết, càng ngày càng tệ. Nếu không nhờ các chính sách hỗ trợ thì với tư chất của tên này căn bản là không có khả năng được gặp chúng ta.
Vị giám khảo ở giữa gật đầu đồng tình:
- Haiz... Ta cứ nghĩ rằng người nghèo sẽ càng phải nỗ lực hơn người bình thường, nhưng có lẽ là ta đã kỳ vọng quá nhiều rồi.
- Cho hắn vào danh sách dự bị vậy.
Nói xong, hắn tiện tay ném hồ sơ của Trương Vũ vào cái sọt bên cạnh, trong sọt đã chất đầy hàng trăm bộ hồ sơ dự bị khác.
Dù Trương Vũ cảm thấy buổi phỏng vấn vừa rồi có đến tám chín phần là trượt, nhưng hắn cũng không có thời gian mà ủ rũ. Bởi vì hắn phải nhanh chóng đi tới những địa điểm phỏng vấn tiếp theo tại những trường cao trung khác.
- Bạn học Trương Vũ, theo như hồ sơ thì hoàn cảnh gia đình của ngươi cũng không tốt lắm. Nhưng đừng lo, chúng ta có chính sách cho vay ưu đãi dành riêng cho học sinh con nhà nghèo. Chỉ cần ngươi đồng ý cầm cố vài cơ quan nội tạng không mấy quan trọng là được.
- Yên tâm, ngươi không nhầm đâu. Tuy trường chúng ta là học viện dành cho nữ sinh, nhưng chúng ta chưa bao giờ kỳ thị nam sinh. Chỉ cần ngươi hoàn thành phẫu thuật chuyển giới, khi đó, ngươi không chỉ có thể nhập học, mà còn sẽ được công nhận là học sinh có đạo tâm kiên định, có cơ hội được vào lớp trọng điểm, có cơ hội được học bí pháp Nguyên Âm Luyện Khí.
- Tiếc quá, ngươi vẫn chưa đạt đủ tiêu chuẩn đầu vào của trường chúng ta. Tuy nhiên, bởi vì muốn giúp đỡ cho những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, năm nay nhà trường đã đưa ra một chính sách mới. Chỉ cần ngươi sẵn sàng từ bỏ nhục thân thì liền có thể dùng thân phận hồn tu để tiến vào Vạn Hồn Phiên của hiệu trưởng tu luyện.
- Ngươi đến đúng nơi rồi đấy. Trường chúng ta chính là cao trung tốt nhất dành cho những thiên tài nhà nghèo như ngươi.
- Để ta giới thiệu sơ qua về phúc lợi trong trường. Nước uống trong trường đều được pha thêm thuốc kích thích trí tuệ, đảm bảo cơ thể học sinh luôn duy trì được trạng thái tập trung cấp năm.
- Mỗi ngày các học sinh sẽ được giáo viên chủ nhiệm phát cho 900 gram thuốc bổ Ngưu Yêu, uống vào sẽ giúp tăng hiệu quả tu luyện lên gấp mười lần.
- Đừng căng thẳng quá, thành tích của con tốt như vậy, chắc chắn sẽ thành công thôi.
- Mẹ mới nhận thêm một công việc mới, nhất định sẽ kiếm đủ tiền cho con phẫu thuật, con cứ yên tâm đi phỏng vấn.
Trương Vũ lặng lẽ đọc từng dòng tin nhắn của mẹ, sau đó hít sâu một hơi, ngồi tại chỗ nhắm mắt chờ đợi.
Rất lâu sau, phía trước bỗng vang lên tiếng gọi:
- Thí sinh số 989, Trương Vũ.
Trương Vũ đứng dậy, bước vào phòng phỏng vấn.
Trong phòng có ba vị giám khảo đang ngồi. Khi nhìn thấy họ, Trương Vũ nhanh chóng nở nụ cười lễ phép mà hắn đã tập luyện nhiều lần:
- Chào ba vị giám khảo, ta là Trương Vũ, học sinh Đông Dương sơ trung.
Vị giám khảo ngồi giữa ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lạnh nhạt hỏi:
- Tại sao ngươi lại muốn nộp hồ sơ vào trường này?
Trương Vũ nhanh nhẹn trả lời:
- Đây là ngôi trường có bề dày lịch sử, có nền tảng tu hành vững chắc, tài nguyên giảng dạy dồi dào, đã đào tạo ra rất nhiều nhân tài...
Vị giám khảo nhíu mày, ngắt lời hắn:
- Đừng nói mấy câu sáo rỗng đó.
Trương Vũ hơi ngượng ngùng, sau đó thật thà nói:
- Ta muốn thi đậu vào đại học danh tiếng. Mà trong số các trường cao trung ta có thể nộp hồ sơ thì Tung Dương cao trung là trường có tỷ lệ thi đậu đại học cao nhất.
Vị giám khảo khẽ gật đầu, lật tài liệu trên tay:
- Điểm số của ngươi cũng không tệ, các môn đều đạt điểm tuyệt đối, đứng nhất toàn trường, chẳng trách lại được giới thiệu đến đây.
- Thành tích của ngươi thì không có vấn đề gì, nhưng nếu muốn vào được Tung Dương cao trung thì chỉ dựa vào điểm số trên lớp là chưa đủ.
Vị giám khảo như nghĩ ra điều gì đó, bỗng nhiên hỏi Trương Vũ:
- Mỗi ngày ngươi ngủ mấy tiếng?
Trương Vũ trả lời:
- Năm tiếng.
Vị giám khảo tỏ ra bất ngờ với câu trả lời trên:
- Tận năm tiếng? Học sinh ở thành phố bắt đầu từ tiểu học cũng đã quen mỗi ngày chỉ ngủ hai tiếng. Còn như những học sinh xuất sắc thì cơ bản đều là không ngủ.
- Ngươi mỗi ngày ngủ năm tiếng, tức là mỗi ngày học ít hơn người khác ba tiếng. Chín năm là gần mười nghìn giờ học.
Trương Vũ hơi ngẩn người. Hắn vốn nghĩ mình đã rất cố gắng, nhưng không ngờ sự cố gắng của hắn cũng chẳng tính là gì khi đem so với đám học sinh trong thành phố.
Trương Vũ vội vàng nói:
- Từ giờ ta sẽ ngủ ít đi để cố gắng đuổi kịp bọn họ.
Lúc này, vị giám khảo bên trái mới lên tiếng hỏi:
- Ngươi đã học được đến đâu của chương trình cao trung rồi?
Nghe được câu hỏi này, Trương Vũ phần nào lấy lại được chút bình tĩnh, tự tin trả lời:
- Ta đã tự học xong toàn bộ chương trình lớp 10.
Vị giám khảo khẽ nhíu mày:
- Mới học hết chương trình lớp 10 thôi sao? Ngươi không biết rằng các học sinh nhập học ở Tung Dương cao trung đều phải hoàn thành toàn bộ chương trình học cao trung rồi sao?
Câu nói của vị giám khảo khiến Trương Vũ choáng váng. Hắn hoàn toàn không biết thông tin này, thứ hắn vốn cho là lợi thế của bản thân giờ xem ra cũng chẳng là gì so với các học sinh khác.
Đúng lúc đó, vị giám khảo ngồi giữa tiếp tục hỏi:
- Để tăng hiệu suất học tập và tránh việc yêu đương sớm ảnh hưởng đến việc tu hành, Tung Dương cao trung yêu cầu tất cả học sinh trước khi nhập học phải hoàn thành phẫu thuật triệt sản.
- Ngươi có biết việc này không?
Cuối cùng cũng có một câu mà hắn đã chuẩn bị trước. Trương Vũ lập tức trả lời:
- Về việc này thì gia đình ta cũng đang chuẩn bị rồi. Ta sẽ hoàn thành phẫu thuật triệt sản trước khi nhập học, đồng thời đảm bảo chỉ số hormone luôn ở mức phù hợp cho việc tu hành.
Vị giám khảo gật đầu, nhẹ nhàng nói:
- Được rồi, buổi phỏng vấn kết thúc. Ngươi có thể ra ngoài.
Trương Vũ bước ra khỏi phòng với tâm trạng thấp thỏm lo âu. Hắn cảm giác dường như thời gian phỏng vấn của mình ngắn hơn những người khác.
Vị nữ giám khảo ngồi bên cạnh khẽ cười:
- Thật buồn cười, cái tên này cái gì cũng không biết mà vẫn dám đến phỏng vấn. Thành tích thì cũng chỉ có điểm số trên lớp, không có lấy nổi một thành tích ngoại khóa hay một cuộc thi nào cả. Mấy trường sơ trung ở ngoại thành dạy dỗ kiểu gì không biết, càng ngày càng tệ. Nếu không nhờ các chính sách hỗ trợ thì với tư chất của tên này căn bản là không có khả năng được gặp chúng ta.
Vị giám khảo ở giữa gật đầu đồng tình:
- Haiz... Ta cứ nghĩ rằng người nghèo sẽ càng phải nỗ lực hơn người bình thường, nhưng có lẽ là ta đã kỳ vọng quá nhiều rồi.
- Cho hắn vào danh sách dự bị vậy.
Nói xong, hắn tiện tay ném hồ sơ của Trương Vũ vào cái sọt bên cạnh, trong sọt đã chất đầy hàng trăm bộ hồ sơ dự bị khác.
Dù Trương Vũ cảm thấy buổi phỏng vấn vừa rồi có đến tám chín phần là trượt, nhưng hắn cũng không có thời gian mà ủ rũ. Bởi vì hắn phải nhanh chóng đi tới những địa điểm phỏng vấn tiếp theo tại những trường cao trung khác.
- Bạn học Trương Vũ, theo như hồ sơ thì hoàn cảnh gia đình của ngươi cũng không tốt lắm. Nhưng đừng lo, chúng ta có chính sách cho vay ưu đãi dành riêng cho học sinh con nhà nghèo. Chỉ cần ngươi đồng ý cầm cố vài cơ quan nội tạng không mấy quan trọng là được.
- Yên tâm, ngươi không nhầm đâu. Tuy trường chúng ta là học viện dành cho nữ sinh, nhưng chúng ta chưa bao giờ kỳ thị nam sinh. Chỉ cần ngươi hoàn thành phẫu thuật chuyển giới, khi đó, ngươi không chỉ có thể nhập học, mà còn sẽ được công nhận là học sinh có đạo tâm kiên định, có cơ hội được vào lớp trọng điểm, có cơ hội được học bí pháp Nguyên Âm Luyện Khí.
- Tiếc quá, ngươi vẫn chưa đạt đủ tiêu chuẩn đầu vào của trường chúng ta. Tuy nhiên, bởi vì muốn giúp đỡ cho những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, năm nay nhà trường đã đưa ra một chính sách mới. Chỉ cần ngươi sẵn sàng từ bỏ nhục thân thì liền có thể dùng thân phận hồn tu để tiến vào Vạn Hồn Phiên của hiệu trưởng tu luyện.
- Ngươi đến đúng nơi rồi đấy. Trường chúng ta chính là cao trung tốt nhất dành cho những thiên tài nhà nghèo như ngươi.
- Để ta giới thiệu sơ qua về phúc lợi trong trường. Nước uống trong trường đều được pha thêm thuốc kích thích trí tuệ, đảm bảo cơ thể học sinh luôn duy trì được trạng thái tập trung cấp năm.
- Mỗi ngày các học sinh sẽ được giáo viên chủ nhiệm phát cho 900 gram thuốc bổ Ngưu Yêu, uống vào sẽ giúp tăng hiệu quả tu luyện lên gấp mười lần.