Dạ Vô Cương
- Từng luống hoa màu thẳng tắp, từ rễ cây đến lá cây, Cốc Tuệ đều lấp lánh như đồ trang trí bằng vàng. Trong thâm sơn tối tăm, chúng cực kỳ bắt mắt, bao phủ một sắc thái thần bí.

Mọi người ở đây đều bị lời nói của Phùng Dịch An thu hút, trong đó có cảnh tượng kỳ lạ vậy ư?

- Ai đang cày cấy?

Hứa Nhạc Bình hỏi.

Phùng Dịch An lắc đầu.

Trước đây, Tuần Sơn Giả lạc đường vô tình phát hiện ra chỗ đó, không dám tiếp cận. Họ lập tức báo cáo, có cao tầng đích thân tới nhưng không sao tìm được.

Lưu lão đầu hơn bảy mươi tuổi than thở:

- Đêm tối vô biên, trong thâm sơn đại trạch có quá nhiều thứ không rõ, nơi không người rộng lớn lại cực kỳ nguy hiểm, dù là thành chủ đích thân tới cũng rất khó đi sâu vào được.

- Lưu đại gia, có phải ngài đã từng gặp qua một số chuyện kỳ quái không?

Tần Minh hỏi.

Lưu lão đầu gật đầu, hồi tưởng:

- Không chỉ ở trong nơi hoang dã, gần chỗ chúng ta sống cũng có chuyện kỳ lạ. Khi ấy, lão còn là một thiếu niên, đang chơi diều với bạn ở đầu thôn, lúc thu dây lại phát hiện trên con diều hơi dính ướt, không ngờ là máu.

- Ở đầu thôn chúng ta?

Dương Vĩnh Thanh cảm thấy kinh hãi, không nhịn được nhìn về phía bầu trời đêm ngoài cửa sổ. Tần Minh do dự một lát mới nói:

- Có phải là loài chim nào đó bị thương, đụng phải con diều không?

- Chắc vậy, năm đó gia gia ta nhìn thấy diều dính máu, sắc mặt thay đổi ngay tức khắc, dặn ta phải giữ bí mật, thoáng cái đã mấy chục năm trôi qua.



Lưu lão đầu đáp. Chuyện xảy ra ở cửa nhà, chung quy vẫn khiến người ta cảm thấy không được thoải mái.

Hứa Nhạc Bình nói:

- Để Phùng huynh nói thêm về chuyện trong núi đi.

- Các ngươi đã nghe qua sơn thú khóc mộ chưa?

Lúc nhắc tới Phùng Dịch An có phần cẩn trọng, kính nể và sợ hãi, nét mặt hết sức phức tạp.

- Khóc mộ cái gì?

Có người hỏi, họ đi lại nơi đó quanh năm, nhưng chưa từng gặp loại chuyện này.

Phùng Dịch An nói:

- Mộ thú.

- Dã thú cũng cần thổ táng à?

Hứa Nhạc Bình ngạc nhiên.

Phùng Dịch An gật đầu nói:

- Sương đêm bao phủ cả nơi không người khiến người ta kính sợ, chuyện ly kỳ gì cũng có thể xảy ra. Lúc đầu, lão tổ trưởng của tổ tuần sơn phát hiện trong núi có dị thường, lo lắng có sinh linh thần bí tiến hóa thêm một bước, gây ra rối loạn, nên mới lặng lẽ tới gần.

- Lão tổ trưởng muốn xem thử là loại kỳ trùng hay danh thú nào đang thăng cấp, để chúng ta có thể phòng bị và phản kích chính xác. Bởi các sinh linh biến dị nhiều lần đều có thực lực khác nhau, muốn đối phó, phải chuẩn bị các biện pháp và thủ đoạn khác nhau.

- Trên đường đi, lão tổ trưởng kinh ngạc phát hiện ra, không ngờ đó là tiếng khóc, nhưng vẫn đi tiếp. Sau đó, lão nhìn thấy một con thú già lông trắng đang khóc sụt sùi bên mộ vào giữa đêm, cảnh tượng vô cùng khiếp người.

Phùng Dịch An nói:



- Mộ bằng đất kia đã đổ nát, tồn tại ít nhất cũng hơn nghìn năm, bởi cây bách cổ trên mộ đã sống nghìn năm rồi. Lão tổ trưởng thấy con thú đó dập đầu như người vậy, gần mộ còn có quang vũ rơi xuống, soi sáng một vùng núi rừng. Sau đó, còn có ác điểu từ bầu trời đêm hạ xuống, quái vật trong đầm lầy lên bờ tế bái.

Nói đến đây, Phùng Dịch An ngừng lại.

- Sau đó thì sao?

Có người giục hỏi. Phùng Dịch An kể tiếp:

- Lão tổ trưởng mạo hiểm tới gần, muốn nhìn rõ mặt con sơn thú lông trắng, tính trở về tìm đọc xem có ghi chép gì không, từ đó có biện pháp đề phòng.

- Con thú già lông trắng dập đầu, rơi nước mắt. Sau đó không hiểu sao, nó lại bắt đầu biến hóa, khóc mộ giống như một loại nghi thức thần bí, làm cho sinh mạng của nó thăng cấp.

- Lão tổ trưởng lặng lẽ quay lại. Trên đường đi, lão bắt đầu ho ra máu, toàn thân ngứa ngáy, tuy sống sót trở về và báo cáo lên trên, nhưng huyết nhục trên người bị thối rữa rồi chết.

- Phía trên điều động rất nhiều người tiến vào núi, đại chiến một trận, nghe nói, may là tin tức nhận được kịp thời, nếu không chờ con thú già lông trắng biến hóa xong, chúng ta sẽ gặp phải đại họa.

Trong lòng mọi người nặng nề.

Thường ngày, ngoài núi vẫn tính là bình yên, nhưng vùng đất không nhìn thấy lại quá bí ẩn, có người đang lặng lẽ thủ sơn, chém giết. Lưu lão đầu với mái tóc trắng xóa, gương mặt đầy nếp nhăn than thở:

- Đâu chỉ có một hai trường hợp giống như lão tổ trưởng. Bạn thân ta quanh năm canh giữ trong núi, ngăn chặn các loài biến dị nguy hiểm, năm đó già đi, không biết có phải đã chết trong đó rồi không, nhưng chẳng còn thấy đâu nữa.

Phùng Dịch An gật đầu, nói:

- Phần lớn thành viên của Tổ Tuần Sơn chúng ta đều bị thương nặng, một số người không thể chết già, thậm chí còn chẳng để lại thi thể xương cốt.

Hắn lấy sư phụ của lão tổ trưởng làm ví dụ:

- Năm đó, lão tiền bối kia có bản lĩnh mạnh mẽ, đức cao vọng trọng, vốn dĩ đã rút lui khi mất đi một cánh tay, nhưng nghe nói có sơn quái nguy hiểm xuất hiện, lo lắng hậu bối không ngăn cản được, thì không cho những người khác đi, bản thân lại kéo thân tàn xông tới.

- Sau đó, mặc dù sư phụ của lão tổ trưởng làm sơn quái bị thương, nhưng bản thân cũng chết thảm, ngoài vết máu lớn ra, cũng chỉ còn nửa đoạn đao ở lại. Khi lão tiền bối kia còn sống, tâm nguyện lớn nhất được chôn ở ngoài núi, cùng với vợ con đã qua đời, nhưng cuối cùng lại không thành, hồn không thể về, nằm trong núi lớn tối tăm.